Ngô Đình Lệ Quyên sinh năm 1959 tại Sài Gòn, là con gái út của ông bà Ngô Đình Nhu, Sinh thời, bà là một người sống khá kín đáo và khép mình, nên không có nhiều thông tin về bà. Không giống như anh chị em, khi chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ, cả Ngô Đình Diệm và cha bà
Ngày 23/8, Toà án liên bang Malaysia ra phán quyết cuối cùng, buộc ông Najib phải chấp hành án tù 12 năm vì những sai phạm liên quan đến vụ bê bối quỹ đầu tư nhà nước 1MDB. Đây là lần bản án cuối cùng, vì thế vị cựu thủ tướng được đưa thẳng từ phòng xử án vào
Chương 408: Tính cách mỹ nữ. Chương trước Chương tiếp. Liễu Kình Vũ sửng sốt: - Không đơn giản, không đơn giản thế nào? Nói cho tôi nghe xem. Hắc Tiểu Nhị cười ha hả nói: - Đại ca à, em không thể nói tỉ mỉ cho anh được, nhưng có thể nói một chút. Đây là một cô
Truyện Đỉnh Cao Quyền Lực - Chương 539 với tiêu đề 'Không thể tiến hành' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; biết được Liễu Kình Vũ phải đi đến đầu đường cao tốc đón phóng viên của Đài truyền hình tỉnh, gã vốn dĩ cho rằng Liễu
(FULL-FREE 150c) Đỉnh Cao Quyền Lực - TG Mộng Nhập Hồng Hoang. ngapt; 15/10/14; 141 142 143. Trả lời 3K Lượt xem 233K. 28/5/19. vugam1983. Mời các bác bình luận và góp ý cho Đỉnh Cao Quyền Lực. ngapt; 16/10/14; 2 3 4. Trả lời 67 Lượt xem 12K. 28/8/17. vugam1983.
Các thuộc tính cá nhân. Đặc điểm vị trí tạo nên quyền lực. Biến chuyển quyền lực thành ảnh hưởng. Chiến lược gây ảnh hưởng. Hành động cương quyết:trung hòa các chiến lược gây ảnh hưởng. Tạo quyền lực cho người khác. Các hướng dẫn hành vi. Tham khảo chi tiết
Vladimir Putin: Thách thức trên đỉnh cao quyền lực. (VEF.VN) - Chiến thắng với sự ủng hộ của đa số người dân Nga, nhưng ông Vladimir Putin vẫn sẽ phải đối mặt với một nhiệm kỷ đầy chông gai trước mắt để có thể đưa nước Nga bước vào kỷ nguyên mới. (VEF.VN
Đỉnh Cao Quyền Lực. Chương 190. Đỉnh Cao Quyền Lực Chương 190: Xử lý quyết đoán. Chương trước Chương tiếp . Cho nên, Hạ Chính Đức và Hạ Quang Minh thật không ngờ sau khi Hạ Chính Đức nói xong, rất nhiều người ở đây đều không bất mãn và phản bác gì nữa, đều lùi
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Một Đại đội trưởng đội đặc nhiệm tinh anh bậc nhất Trung Hoa khi bước chân vào chốn quan trường sẽ thế nào? Người từng vào sinh ra tử, đối mặt với hiểm nguy ngàn cân treo sợi tóc mà không hề chùn bước, khi đối mặt với những âm mưu... thâm độc chốn quan trường sẽ thế nào? Thỏa hiệp hay là đấu tranh đến cùng? Hắn quan niệm “Làm quan một lần, tạo phúc bốn phương”, trong từ điển của hắn không có từ “Thỏa hiệp”. Vậy thì với tính cách thẳng thắn quyết đoán, với nắm đấm mạnh mẽ cứng rắn của mình, hắn đã làm thế nào để sống sót và thăng tiến trong chốn đầy cạm bẫy, chông gai đó? Câu trả lời sẽ có trong bộ truyện Đỉnh Cao Quyền Lực của tác giả Mộng Nhập Hồng Hoang, mời các bạn theo dõi và ủng hộ.
- Cướp công?Sau khi nghe thấy hai từ này, hai mắt Ngưu Kiến Quốc đột nhiên sáng lên, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười hưng phấn, giơ ngón cái về phía Tiết Văn Long, nói- Cao minh, vẫn là Chủ tịch huyện cao minh, thật sự là chúng ta có thể cướp công sao? Đã như vậy, hiện tại chúng ta chỉ cần yên lặng theo dõi kỳ biến là được. Cho dù bên phía Liễu Kình Vũ xoay ra cái gì, cuối cùng vẫn là Chủ tịch huyện chốt. Đến lúc đó, ngài chỉ cần nói ba xạo, chẳng phải bên đó chẳng còn gì sao? Đặc biệt là đối với những nhà đầu tư nước ngoài kia, chỉ cần chúng ta mở rộng điều kiện cho họ hơn Liễu Kình Vũ một chút, món hời này sẽ thuận lợi rơi vào túi ngài. Thật cao minh!Ngưu Kiến Quốc cũng là người thông minh, sau khi nghe Tiết Văn Thông nói xong, ngay lập tức hiểu ý đồ thật sự của Tiết Văn Văn Long nghe xong Ngưu Kiến Quốc nói chỉ cười thâm thúy, cũng không nói gì thêm. Nhưng trong lòng y đã âm thầm bày ra một kế hoạch, lần này y phải xử lý tới cùng Liễu Kình lúc hai người đang âm mưu cướp công, phía Liễu Kình Vũ sau khi tiễn Bí thư Hạ Chính Đức, lập tức bắt đầu công việc. Nếu nhà đầu tư Hàn Quốc này thực sự có khả năng tới đây đầu tư, Liễu Kình Vũ khẳng định phải coi trọng cao độ, các tài liệu liên quan hắn đều phải chuẩn bị một chút, tranh thủ quảng cáo hạng mục lúc Liễu Kình Vũ vô cùng bận rộn, thời gian từng phút từng giây trôi qua, nháy mắt đã tới thứ 8h sáng thứ sáu, Liễu Kình Vũ nhận được điện thoại của Phác Tái Hưng, nói đúng 10h họ sẽ tới Quan Sơn, đoàn khảo sát đi theo có bảy người. Nhận được tin này, Liễu Kình Vũ lập tức chỉ huy người của văn phòng Đảng - Chính quyền bắt đầu chuẩn bị. Mặc dù Liễu Kình Vũ không thích bệnh hình thức, nhưng công tác dọn dẹp vệ sinh tối thiểu vẫn phải làm. Dù sao đây cũng là vấn đề bộ khoảng 9h, Liễu Kình Vũ và Thạch Chấn Cường đứng ở cổng đại viện Uỷ ban nhân dân thị trấn tiếp đón Bí thư Hạ Chính Đức trước. Ông ta nhận lời Liễu Kình Vũ tới tham dự. Sau khi Hạ Chính Đức xuống xe, Liễu Kình Vũ lập tức báo tin đoàn người Phác Tái Hưng tới, Hạ Chính Đức vừa ý gật gật đầu, nói- Ừ, rất tốt, tiểu Liễu làm việc rất đáng tin, không xong, Hạ Chính Đức cất bước vào này, Thạch Chấn Cường đột nhiên nói- Bí thư Hạ, để Chủ tịch thị trấn Liễu dẫn ngài vào trước, tôi ở đây đợi một chút, một lát Chủ tịch huyện Tiết cũng sẽ Thạch Chấn Cường nói vậy, Liễu Kình Vũ và Hạ Chính Đức hơi sửng Chấn Cường cười nói- Là như vậy, Chủ tịch huyện Tiết là tôi mời tới. Tôi cho rằng để thể hiện sự coi trọng nhà đầu tư Hàn Quốc của lãnh đạo thị trấn Quan Sơn và huyện Cảnh Lâm chúng ta, lãnh đạo Huyện ủy, Uỷ ban nhân dân huyện cùng xuất hiện mới thể hiện được thành ý của chúng Kình Vũ vừa nghe, lập tức giận sôi máu. Hắn không ngờ Thạch Chấn Cường lại chơi một chiêu như vậy. Nhưng sự tình tới nước này, hắn muốn ngăn cản cũng không được. Hơn nữa thân là Chủ tịch huyện, Tiết Văn Long tuyệt đối có tư cách chỉ đạo triển khai công tác của thị trấn Quan này, Hạ Chính Đức thản nhiên nói- Được rồi, vậy cậu ở đây chờ. Tiểu Liễu, chúng ta vào trong trước, bên ngoài gió hơi ngoài có gió sao? Không có! Liễu Kình Vũ gật đầu- Được, tôi đi với Bí thư Hạ trước, chuyện Chủ tịch huyện Tiết phiền Bí thư Thạch tiếp xong, Liễu Kình Vũ và Hạ Chính Đức đi vào bên phút này, vừa đi vào trong, Hạ Chính Đức và Liễu Kình Vũ đều nhăn mày lại. Bọn họ đều rất rõ ràng, Tiết Văn Long tuyệt đối không có mục đích tốt đẹp gì. Hơn nữa ý đồ của đối phương rất rõ, chính là tới cướp đoạt chiến tích của họ. Liễu Kình Vũ vừa đi vừa nói với Hạ Chính Đức- Bí thư Hạ, người ta còn có thể vô sỉ tới mức như Chủ tịch huyện Tiết sao?Sau khi nghe xong, Hạ Chính Đức thoáng trầm mặc một chút, lập tức nói- Tiểu Liễu, thân trong quan trường, việc gì cũng có thể gặp. Người có cách làm việc như Tiết Văn Long sau này chắc chắn còn thường xuyên gặp, cho nên không phải thấy ngạc nhiên. Bất luận trên quan trường, thương trường hay nơi làm việc, hái quả đoạt công đều là việc thường, cậu quen đi là được. Với loại người đó, căn bản không có cách gì trốn tránh, đặc biệt là trong trường hợp cậu là cấp dưới, chỉ có thể nhẫn nhịn, làm tốt việc cậu có thể làm, con mắt của lãnh đạo cấp trên không thể luôn bị che mờ. Ai đang chăm chỉ làm việc, ai không làm gì mà đoạt công thì lãnh đạo rất rõ. Thành tích và công lao, nếu luôn dựa vào thủ đoạn để giành lấy, người như vậy tuyệt đối sẽ không có tiền đồ. Đi thôi, chúng ta tới phòng họp nói lâu sau khi Liễu Kình Vũ và Hạ Chính Đức vào phòng họp, hai người Thạch Chấn Cường và Tiết Văn Long cũng vừa cười vừa nói đi vào. Bốn người sau khi ngồi xuống, liền hàn huyên về triển vọng của hạng mục núi Thúy phút này, vì khi trước đã được Hạ Chính Đức khuyên, tuy trong lòng Liễu Kình Vũ rất khinh bỉ Tiết Văn Long, nhưng vẫn lá mặt lá trái, như thể trước nay chưa từng xảy ra mâu thuẫn xung đột gì với Tiết Văn Long. Về phần Tiết Văn Long, biểu hiện càng tự nhiên. Có lúc còn rất thân thiết gọi Liễu Kình Vũ một tiếng tiểu Liễu, thậm chí còn khen ngợi Liễu Kình Vũ một hai câu, nói Liễu Kình Vũ làm hạng mục núi Thúy Bình này rất xuất sắc, còn nói cái gì mà nếu hạng mục này thực sự được ấn định, sẽ dành phần thưởng cho Liễu Kình Vũ. Còn nói Uỷ ban nhân dân nhất định sẽ khiến người làm được việc được hưởng bù đắp xứng Liễu Kình Vũ luôn lá mặt lá trái với Tiết Văn Long, nhưng trong lòng lại càng ngày càng cảm thấy phiền chán và khinh bỉ Tiết Văn Long. Bởi vì hắn rất rõ, Tiết Văn Long tuyệt đối không thực hiện những lời y vừa nói. Đặc biệt là khi lần trước Tiết Văn Long tới thị trấn Quan sơn gây phiền phức cho mình, bị mình ép phải xin lỗi trước mặt mọi người, mất hết thể diện, chỉ e trong lòng y không giờ khắc nào không nghĩ tới việc báo thù mình. Lúc này, mặc dù ngoài miệng Liễu Kình Vũ luôn ứng phó trước mặt mọi người, nhưng trong lòng lại mơ hồ như đã vượt qua không gian, cao cao tại thượng quan sát mấy người trong phòng họp, bao gồm cả hắn. Liễu Kình Vũ trong lòng thầm nói “Đây chính là sự bất đắc dĩ trong cuộc sống. Có một số việc, rõ ràng anh biết đối phương vô sỉ, nhưng không thể không lá mặt lá trái với họ. Vì địa vị hai bên khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, mà bản thân mình là Chủ tịch thị trấn, muốn làm thêm nhiều việc có ích cho nhân dân, cũng không thể hoàn toàn không theo quy tắc quan trường. Nếu không một khi bị người như Tiết Văn Long nắm được nhược điểm, e rằng sự tình chưa làm được, bản thân đã bị nắm lấy. Thật sự là bất đắc dĩ mà”.Cuộc sống quỷ quái này và sự vô sỉ dối trá, khi nào mới có thể kết thúc?Trong lúc mọi người tiền hô hậu ủng, thời gian dần qua đi. Thời gian như vậy đối với Liễu Kình Vũ mà nói, mỗi phút mỗi giờ đều là dày vò. Hắn chán ghét bầu không khí đó, nhưng lại không thể không hòa nhập, vì đây là cuộc đời. Vì hắn muốn làm chút việc thiết thực cho dân chúng Quan Sơn, nhất định phải có được sự ủng hộ của Tiết Văn Long và Thạch Chấn này, điện thoại của Liễu Kình Vũ vang lên, là Phác Tái Hưng được điện thoại, Liễu Kình Vũ lập tức đứng dậy, nhìn mọi người- Bí thư Hạ, chủ tịch Tiết, Phác Tái Hưng đến rồi, tôi ra ngoài Chính Đức và Tiết Văn Long cũng đồng thời đứng dậy, Tiết Văn Long đi lên trước một bước nói- Đối phương là nhà đầu tư, để bày tỏ sự coi trọng của Huyện ủy và Uỷ ban nhân dân chúng ta đối với họ, tôi cũng ra nghênh Chính Đức hơi nhíu mày, mặc dù rất bất mãn với việc Tiết Văn Long cướp công của mình nhưng vẫn cố nhịn. Liễu Kình vũ gật đầu nói- Được rồi, hai vị lãnh đạo, tắc thì vẫn phải coi trọng, lãnh đạo đi trước, đây là quy tắc cơ bản người ra bên ngoài đợi chừng hai phút, ba chiếc xe việt dã dừng trước sân. Cửa xe phía trước vừa mở ra, một người thanh niên mặc âu phục màu đen, áo sơ mi trắng, thắt ca vạt xuất hiện. Sau khi người này xuống từ cửa xe phía sau bên phải, lập tức bước nhanh tới vị trí ghế sau, mở cửa, giơ tay chắn trước mui sau, một người đàn ông trung niên chừng 40 tuổi đeo kính gọng vàng từ bên trong chui ra, cất bước đi về phía cổng ủy ban. Theo sau, sáu người cũng xuống từ hai chiếc xe phía sau đi theo người đàn ông đeo Kình Vũ chỉ nhìn vị trí đám người đi, liền trực tiếp kết luận người đeo kính gọng vàng là Phác Tái Hưng, hắn trực tiếp cất bước lên đón, cười giơ tay ra- Vị này hẳn là tổng giám đốc Phác Tái Hưng, tôi là chủ tịch thị trấn Quan Sơn, Liễu Kình Vũ. Nhiệt liệt hoan nghênh tập đoàn Vũ Thiên các ông tới thị trấn Quan Sơn chúng tôi tiến hành khảo sát hạng mục khu du lịch núi Thúy Tái Hưng cười nói- Chủ tịch thị trấn Liễu, xin chào, tôi chính là Phác Tái Hưng, thật không ngờ, Chủ tịch thị trấn cậu lại trẻ bên hàn huyên hai ba câu, Liễu Kình Vũ theo sau lại giới thiệu Hạ Chính Đức, Tiết Văn Long, Thạch Chấn Cường cho Phác Tái Hưng. Sau đó Liễu Kình Vũ nói- Tổng giám đốc Phác, ngài xem bây giờ chúng ta đi khảo sát cảnh quan hay là tới phòng họp nghỉ ngơi chút đã, tôi sẽ giới thiệu sơ qua tình hình khu du lịch núi Thúy Bình?Phác Tái Hưng nói thẳng- Chúng ta vẫn nên trực tiếp đến khu du lịch thì hơn, vừa đi cậu vừa giới thiệu đơn giản, như vậy hiệu suất cao Kình Vũ gật gật đầu, mọi người đều lên xe, mà Liễu Kình Vũ thì lên ô tô của Phác Tái Hưng, đến thẳng khu du lịch núi Thúy trên ô tô, Liễu Kình Vũ giới thiệu qua tình hình của núi Thúy Bình cho Phác Tái Hưng. Liễu Kình Vũ có sao nói vậy, không giấu giếm bất kỳ điều gì. Nói tất cả những khó khăn và triển vọng một khi phát triển khu du lịch núi Thúy Bình. Nghe thấy Phác Tái Hưng liên tục gật đầu. Sau đó, mọi người dành thời gian 3 tiếng, dưới sự hướng dẫn của Liễu Kình Vũ, thăm quan phong cảnh vô cùng duyên dáng của núi Thúy Bình, nhất là cảm nhận lợi ích của suối nước nóng, khảo sát tới tận 2h chiều, lúc này mới lên xe quay thị trấn Quan Sơn, sau khi ăn tối, đám người Phác Tái Hưng tập trung trong phòng họp tiến hành hội ý ngắn gọn, sau đó hai bên chính thức ngồi xuống họp trong Tái Hưng nhìn về phía Liễu Kình Vũ và Hạ Chính Đức, Tiết Văn Long- Các vị, hiện tại chúng tôi đã khảo sát xong khu du lịch núi Thúy Bình. Đúng là phong cảnh rất đẹp, nhất là động Tiên Nhân và suối nước nóng rất độc đáo. Nhưng tôi thấy độ khó khi khai thác núi Thúy Bình là rất lớn. Nhất là điều kiện đường xá huyện Cảnh Lâm quá kém. Theo tôi biết trước đây từng có nhà đầu tư khảo sát, nhưng sau đó đều không đầu tư. Tôi tin điểm này trong lòng mọi người đều hiểu. Tôi đại diện cho tập đoàn Vũ Thiên thể hiện thái độ, chúng tôi đồng ý đầu tư khu du lịch núi Thúy Bình, nhưng phải bàn xong điều kiện. Điều kiện thứ nhất của chúng tôi là phải được độc quyền khai thác, phát triển núi Thúy Bình trong vòng 100 năm. Nhất định phải do chúng tôi độc lập đưa vào hoạt động, bất kỳ ai cũng không có quyền can thiệp
Một Đại đội trưởng đội đặc nhiệm tinh anh bậc nhất Trung Hoa khi bước chân vào chốn quan trường sẽ thế nào? Người từng vào sinh ra tử, đối mặt với hiểm nguy ngàn cân treo sợi tóc mà không hề chùn bước, khi đối mặt với những âm mưu thâm độc chốn quan trường sẽ thế nào? Thỏa hiệp hay là đấu tranh đến cùng? Hắn quan niệm “Làm quan một lần, tạo phúc bốn phương”, trong từ điển của hắn không có từ “Thỏa hiệp”. Vậy thì với tính cách thẳng thắn quyết đoán, với nắm đấm mạnh mẽ cứng rắn của mình, hắn đã làm thế nào để sống sót và thăng tiến trong chốn đầy cạm bẫy, chông gai đó? Câu trả lời sẽ có trong bộ truyện Đỉnh Cao Quyền Lực của tác giả Mộng Nhập Hồng Hoang, mời các bạn theo dõi và ủng hộ. Nguồn Mê Truyện Ngapt
Bởi vì khoảng cách từ Tô gia về đến khách sạn Liễu Kình Vũ ở cũng không xa, cho nên sau khi chia tay Tô Lạc Tuyết, Liễu Kình Vũ không gọi xe, cũng không gọi Hồng Tam Kim đến đón mình mà đi bộ về khách sạn. Vừa đi Liễu Kình Vũ vừa tự nghĩ xem ngày mai lên Thành phố mình sẽ làm như thế nào, lại vừa nghĩ đến chuyện xảy ra tối nay ở Tô gia. Ở trong mắt Liễu Kình Vũ, Tô Lạc Tuyết là một cô y tá vô cùng đáng yêu, hiểu lòng người, lúc mình bị thương nằm viện cô đã chăm sóc mình hết sức cẩn thận. Từ những biểu hiện của cô, rất khó nhìn ra cô lại là con gái của Phó chủ tịch thành phố Thương Sơn. Nhưng điều khiến Liễu Kình Vũ cảm thấy rối rắm chính là vận mệnh của Tô Lạc Tuyết. Qua sự việc tối nay ở Tô gia, Liễu Kình Vũ có một dự cảm, Tô Lạc Tuyết chỉ sợ cuối cùng vẫn phải chịu sự an bài của gia tộc, gả cho Trâu Văn Siêu người mà cô không thích. Bởi vì tính cách của Tô Lạc Tuyết rất thiện lương, lại có chút yếu đuối, cô rất khó tranh đấu với vận mệnh của mình. Là bạn tốt, Liễu Kình Vũ chỉ có thể cố gắng hết sức giúp đỡ cô. Nếu Tô Lạc Tuyết muốn phản kháng lại vận mệnh của mình thì Liễu Kình Vũ sẽ không chút do dự mà giúp đỡ cô. Nhưng nếu Tô Lạc Tuyết không muốn phản kháng lại vận mệnh của chính mình, Liễu Kình Vũ liền bất lực đến đây, Liễu Kình Vũ không khỏi thở dài một tiếng. Vận mệnh cái chó, quan niệm môn đăng hộ đối từ cổ chí kim rất khó thay đổi. Liễu Kình Vũ không khỏi nghĩ tới chính mình. Bà xã tương lai của mình là ai? Có thân phận như thế nào?Liễu Kình Vũ vừa đi vừa nghĩ, chẳng mấy chốc đến một con đường vắng vẻ. Ngay lúc đó, đột nhiên từng đợt xe máy gầm rú vang lên. Liễu Kình Vũ nhìn lại, chỉ thấy phía sau xuất hiện bảy tám chiếc xe máy, trên mỗi chiếc xe có hai người ngồi, một người lái xe, một người khác trong tay cầm theo một chiếc gậy đánh bóng chày to, đang điên cuồng hướng về phía mình lao lúc đó, ở phía đầu đường bên kia đã có hai chiếc xe ô tô có rèm che đậu ở đó, ngăn chặn lối thấy tình huống này, Liễu Kình Vũ không khỏi nhướn mày, trên khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, chậm rãi xoay người lại, vô cùng bình tĩnh đứng ở nơi đó đợi đoàn xe lao tới. Giờ phút này, chiếc xe máy đầu tiên đã tiến gần sát hắn, tên côn đồ phía sau vừa huýt sáo vừa vung gậy bóng chày lên, nhắm ngay Liễu Kình chiếc xe còn cách Liễu Kình Vũ chừng 2m, tên côn đồ vung gậy lên định đập mạnh vào đầu Liễu Kình một cảnh tượng khiến gã không thể ngờ đã xảy ra. Liễu Kình Vũ chỉ hơi nghiêng người, sau đó tay phải hắn nhanh như chớp tóm được cây gậy. Cùng lúc đó, chiếc xe thứ hai lao tới, khi khoảng cách còn chừng 6m, hắn đột nhiên lấy đà đạp mạnh trên đường, cả thân người bay lên không trung, cây gậy trong tay vung lên đập trúng cổ gã đang điều khiển xe. Lúc chân chạm đất, hắn lại gia tốc đạp một cái, cả thân người lại bay lên không trung, cây gậy tiếp tục nện vào cổ gã điều khiển xe tiếp theo đang lao tới. Cứ như vậy, không đầy ba phút, mấy chiếc xe máy vì không có người điều khiển nên đều ngã lăn trên mật đất. Tuy nhiên, mấy tên côn đồ ngồi sau rất nhanh chóng bò dậy, tay cầm gậy bóng chày hung hăng lao tới chỗ Liễu Kình Vũ. Nhưng mà, những tên này thường ngày đối mặt với dân chúng bình thường thì có thể cao ngạo hò hét, nhưng hôm nay, đối đầu với Liễu Kình Vũ, người đã từng là Đại đội trưởng Đại đội đặc chủng bách chiến bách thắng ưu tú nhất Trung Hoa, chính là bi kịch của bọn chúng. Mười giây! Không đến mười giây, nhóm du côn này liền bị Liễu Kình Vũ đánh ngã trên mặt quyết xong bọn chúng, Liễu Kình Vũ cũng không dừng lại mà tiếp tục đi tới phía trước. Bởi vì Liễu Kình Vũ đã nhận ra trong số hai chiếc xe đang chặn đường mình, có một chiếc đã theo đuôi mình từ khi mình rời khỏi Tô gia. Mà Liễu Kình Vũ nhớ rõ, lúc mình nói chuyện với Tô Lạc Tuyết, Trâu Văn Siêu cũng đang nói chuyện với gã lái xe đó. Như vậy rất rõ ràng, những người này hẳn là có liên hệ mất thiết với Trâu Văn Siêu. Liễu Kình Vũ ghét nhất bị người khác ám hại sau lưng, cho nên hắn định bắt gã tài xế ra để từ từ “tâm sự”.Nhưng gã lái xe kia sau khi nhìn thấy những tên côn đồ mình thuê tới đều bị Liễu Kình Vũ hạ gục, sau đó Liễu Kình Vũ còn đang đí tới phía mình, gã lập tức ý thức được tình huống có chút không ổn, vội vàng khởi động ô tô, chuẩn bị chạy không có gì phát sinh ngoài ý muốn, với khoảng cách giữa Liễu Kình Vũ và chiếc ô tô, gã tuyệt đối có thể an toàn chạy trốn. Nhưng vấn đề ở chỗ, vừa lúc đó, một chiếc Ferrari màu đỏ có rèm che đột nhiên đỗ lại ngay sau ô tô của gã, trực tiếp chặn đường lui của gã. Cùng lúc đó, cửa chiếc xe mở ra, một đôi chân thon dài thẳng tắp, trắng nõn không tì vết từ trên xe bước xuống. Theo sau, một cô gái mặc váy ngắn màu hồng phấn, dáng người cực chuẩn từ trên xe chui ra. Cô gái chỉ khoảng 17, 18 tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, đôi mắt to tròn linh hoạt nhìn quanh một vòng, sau đó khẽ cúi người lôi từ trong xe ra một vật thần bí. Mà lúc này đây, tài xế của Trâu Văn Siêu nhìn thấy chiếc Ferrari đã chặn đường đi, không dám lái xe, vội vàng mở cửa xe lao xuống tìm đường chạy vừa mới chạy qua người cô gái thì đột nhiên cảm giác sau gáy có một luồng gió thổi tới, sau đó lưng lập tức đau nhức, dưới chân vừa trượt, cả người liền ngã sấp xuống đất. Gã giãy dụa định đứng lên tiếp tục chạy trốn, nhưng vừa lúc đó một đôi giày cao gót sắc nhọn giẫm ngay lên lưng, cùng lúc đó một cây gậy màu hồng huơ huơ trước mặt rồi gõ cốc cốc lên đầu gã. Sau đó một giọng nói thanh thoát như tiếng hoàng oanh nhưng lại mang sát khí lạnh người vang lên bên tai gã- Cháu nội, đừng lộn xộn, nếu không gậy của bà cô không có mắt đâu. Nghe tới đó, tài xế của Trâu Văn Siêu sợ tới mức một cử động nhỏ cũng không dám. Gã biết rằng mình bị người từ phía sau lưng đánh lén, hơn nữa rất có thể là cô gái Lolita xinh đẹp mới từ trong xe Ferrari kia bước ra. Chỉ có điều hắn không thể hiểu nổi, cô gái đánh lén mình làm Kình Vũ cất bước đi đến, nhìn thấy gã tài xế đang nằm rạp trên mặt đất, bên cạnh đó, một cô bé xinh xắn như thiên sứ đang giẫm một chân ngọc lên lưng gã, tay phải của cô đang cầm một cây gậy dài chừng 1m màu hồng phấn, hình dạng gần giống như cây gậy đánh bóng chày, trên thân gậy có khắc ba chữ rồng bay phượng múa được viết theo lối chữ thảo “Tiểu ma nữ”. Ba chữ này Liễu Kình Vũ thực sự là quá quen thuộc, bởi vì chính hắn là người khắc lên cây gậy đó. Đương nhiên, cô bé thiên sứ cầm cây gậy đó lại càng không xa lạ gì, bởi vì cô chính là người trong nháy mắt có thể đánh gục toàn bộ đám công tử con ông cháu cha ở thành phố Yến Kinh, chuyên môn đánh lén sau lưng người khác, nhìn thanh thuần nhưng xuống tay cực kỳ độc ác, nhân xưng Tiểu ma nữ Hàn Hương thấy Hàn Hương Di không ngờ xuất hiện ở nơi này, Liễu Kình Vũ lập tức đau đầu này, Hàn Hương Di ngẩng đầu lên, lộ ra một nụ cười vô cùng thuần khiết, nũng nịu nói- Anh Liễu, người này xấu lắm, đánh lén anh rồi còn muốn chạy trốn, em đã cho gã một trận rồi. Anh phải thưởng cho em thấy Hàn Hương Di nói muốn thưởng, Liễu Kình Vũ đầu càng đau hơn. Tuy nhiên, trước mắt cần mau chóng tìm hiểu rõ động cơ tại sao lái xe của Trâu Văn Siêu lại gây phiền toái cho mình, cho nên hắn chỉ khẽ gật đầu cười với Hàn Hương Di, sau đó đến bên cạnh gã tài xế, lạnh lùng nói- Là ai sai anh đến đây?Lái xe không nói lời nào, muốn làm một người tử mạng vì này, Hàn Hương Di cười khúc khích, nói- Anh Liễu, hay để em giẫm nát trứng chim của gã đi, phỏng chừng như vậy gã sẽ lúc nói, Hàn Hương Di không chút do dự giơ chân lên, định giẫm vào giữa hai chân của gã tài này thì gã thật sự hoảng sợ. Gã thật không ngờ cô bé thanh thuần này lại hung hăng như vậy, vội vàng lớn tiếng nói- Đừng giẫm, đừng giẫm, để tôi nói, tôi nói, là Trâu Văn Siêu sai tôi đến Tại sao anh ta lại sai anh đến đây? Muốn anh làm cái gì?Liễu Kình Vũ lạnh lùng Tôi cũng không biết vì sao cậu ấy lại sai tôi đến đây, nhưng cậu ấy nói muốn cho cậu một trận, đừng đánh chết là lái xe để bảo toàn mệnh căn của mình nên cái gì cũng nói Kình Vũ sau khi nghe xong, trong ánh mắt lóe ra hai tia sắc lạnh, nói- Được, anh đã nói hết rồi, tôi cũng không muốn làm khó dễ cho anh. Anh lập tức gọi điện cho Trâu Văn xe vội vàng bò dậy, lấy điện thoại di động ra bấm số của Trâu Văn Siêu, sau đó đưa di động cho Liễu Kình này, thanh âm của Trâu Văn Siêu từ trong điện thoại truyền ra- Lão Vương à, tình hình thế nào rồi? Liễu Kình Vũ bị thương ra sao?Liễu Kình Vũ lạnh lùng nói- Trâu Văn Siêu, thật ngại quá, tôi một chút cũng không sao, ngược lại gã tài xế của anh cùng đám côn đồ kia đã bị tôi giải quyết hết rồi. Chuyện này tôi sẽ ghi nhớ. Anh cũng nhớ cho kỹ, nhưng gì tôi gặp phải hôm nay, sớm muộn gì cũng có ngày trả lại cho anh hết Văn Siêu lúc ấy vô cùng sửng sốt. Lúc này y đã từ Tô gia về tới nhà mình nên không chút e dè gì, lập tức cười nói- Liễu Kình Vũ, mày đừng quá kiêu ngạo. Cho mày biết, thân phận mày tao đã điều tra rõ ràng, mày bất quá cũng chỉ là một Chủ tịch thị trấn nhỏ bé mà thôi, bố tao là Phó bí thư thành ủy, tao cũng là cấp bậc Phó phòng, cao hơn mày một bậc, muốn giết mày dễ như giết một con kiến thôi. Mày cứ chờ xem, sớm muộn gì bố mày cũng cho mày biết xong, Trâu Văn Siêu trực tiếp cúp điện thoạiHàn Hương Di ở bên cạnh nghe được Trâu Văn Siêu lại dám nói như vậy với Liễu Kình Vũ, lúc ấy mày liễu dựng thẳng, mắt trợn lên, vô cùng tức giận nhìn Liễu Kình Vũ nói- Anh Liễu, hay chúng ta đến nhà để cho tên khốn kiếp này một trận đi. Con bà nó, con trai của Phó bí thư thành ủy làng nhàng mà dám lên mặt với anh sao? Em sẽ dùng cây gậy này đập nát thằng nhỏ của gã.
Một Đại đội trưởng đội đặc nhiệm tinh anh bậc nhất Trung Hoa khi bước chân vào chốn quan trường sẽ thế nào? Người từng vào sinh ra tử, đối mặt với hiểm nguy ngàn cân treo sợi tóc mà không hề chùn bước, khi đối mặt với những âm mưu thâm độc chốn quan trường sẽ thế nào? Thỏa hiệp hay là đấu tranh đến cùng? Hắn quan niệm “Làm quan một lần, tạo phúc bốn phương”, trong từ điển của hắn không có từ “Thỏa hiệp”. Vậy thì với tính cách thẳng thắn quyết đoán, với nắm đấm mạnh mẽ cứng rắn của mình, hắn đã làm thế nào để sống sót và thăng tiến trong chốn đầy cạm bẫy, chông gai đó? Câu trả lời sẽ có trong bộ truyện Đỉnh Cao Quyền Lực của tác giả Mộng Nhập Hồng Hoang, mời các bạn theo dõi và ủng hộ.
dinh cao quyen luc