[Thảo luận truyện] Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu (phần 1) - Nơi giao lưu, gặp gỡ, làm quen, chat chit Thượng tá không quân xấu xa - Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu ~ Xem đề tài: Thuong ta khong quan xau xa - Tho Tho Hong Nhan Nhieu Thượng Tá Không Quân Xấu Xa. 7.5/10. 40.8K. Tác giả: Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: Diễn Đàn Lê Quý Đôn. Trạng thái: Full. Truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa của tác giả Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu. Yêu nhau bốn năm, anh mới lòi ra bộ mặt thật của mình THƯỢNG TÁ KHÔNG QUÂN XẤU XA [Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu] Chương 77: Chị Em Quý Linh Linh Đồng Lòng Tần Mộc Vũ cảm giác sức quyến rũ của mình đã rớt xuống trầm trọng như vậy, cô ta lại có thể không biết mình ? THƯỢNG TÁ KHÔNG QUÂN XẤU XA [Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu] Chương 92 trở thành một hình trái tim khiến cho người ta yêu thích, không biết tại sao trong lòng có cảm giác tràn đầy tình yêu. Quý Linh Linh kéo áo ngủ gọn lại, cả người ngồi xổm xuống . Thượng Tá Không Quân Xấu Xa - Chương 24 Cạm bẫyLinh Linh, cùng nhau ăn trưa đi.Quý Linh Linh vừa thu dọn xong đồ trên bàn, Giang Tâm Dao đứng ở cửa. Danh sách chương Thượng Tá Không Quân Xấu Xa. 1. Chương 1: Kẻ thứ ba khiêu khích. 2. Chương 2: Ghê tởm. 3. Chương 3: Câu Tiểu Ngưu. 4. Chương 4: Quá. THƯỢNG TÁ KHÔNG QUÂN XẤU XA [Thỏ Thỏ Hồng Nhan Nhiễu] Chương 101: Bà Chủ Nhà Không An Phận Linh Linh cúi đầu, như là muốn đem khuôn mặt và cái cổ đã đỏ bừng mà che giấu đi. Cô cũng không muốn cho anh biết, cô bây giờ rất ngán anh. ( Mad: Đoạn này em không hiểu gì Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu Thể loại Ngôn Tình, Quân Nhân, Sủng Nguồn Tổng Hợp Trạng thái Full Chương cuối Ngoại truyện Tình yêu với ngàn nút thắt 11Giới thiệu truyện Yêu nhau bốn năm , anh mới lòi ra bộ mặt thật của mình là một kẻ tham danh lợi . Anh đá cô ra khỏi cuộc đời mình để đến với con gái của ông thi trưởng giàu sang …Các bạn đang đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa của tác giả Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu .Cô không vì thế mà đau buồn nhưng trong lòng đau như cắt . Cô vào quán bar uống rượu quên hết chuyện đời , cô muốn phá hết trong đêm nay . Cô đã gặp được hắn , một thượng tá xanh mướt trong bộ đồng phục uy nghiêm cùng với quân hàm …Cô chán đời đi đến và hỏi giá bao anh , làm cho anh như là một tên trai bao !!! Anh cười nhẹ và chấp nhận , anh bắt đầu trả thù cô vì đã sỉ nhục mình . Anh bất ngờ đưa cho cô một tờ giấy kết hôn và dùng uy lực để bắt cô ký vào !!! Cuộc sống mới bắt đầu .Download Ebook Thượng Tá Không Quân Xấu Xa – Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu FullEbook Thượng Tá Không Quân Xấu Xa – Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu – Full Epub – FullEbook Thượng Tá Không Quân Xấu Xa – Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu – Full Prc/Mobi – Full Cùng đọc truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa của tác giả Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Thượng Tá Không Quân Xấu Xa của tác giả Thỏ Thỏ Hông Nhan nhau bốn năm, anh mới lòi ra bộ mặt thật của mình là một kẻ tham danh lợi. Anh đá cô ra khỏi cuộc đời mình để đến với con gái của ông thi trưởng giàu sang... Cô không vì thế mà đau buồn nhưng trong lòng đau như cắt. Cô vào quán bar uống rượu, cô muốn phá hết trong đêm nay. Tại đây cô đã gặp được hắn, một thượng tá xanh mướt trong bộ đồng phục uy nghiêm cùng với quân hàm...Chán đời đi đến và hỏi giá bao anh, làm cho anh như là một tên trai bao!!! Anh cười nhẹ và chấp nhận, anh bắt đầu trả thù cô vì đã sỉ nhục mình. Anh bất ngờ đưa cho cô một tờ giấy kết hôn và dùng uy lực để bắt cô ký vào!!! Cuộc sống mới bắt đầu. "Đây là nơi nào?".Lúc chiều, Quý Linh Linh ngồi trên xe của Mộ Ly đi đến một khu biệt Ly quay đầu, nhìn cô thần bí nói, "Chốc nữa em sẽ biết thôi.""Uh?". Quý Linh Linh không biết là cuối cùng anh đang khoe khoang cái gì, "Tôi mặc như thế này, rất kỳ quái."Cô nghĩ rằng Mộ Ly chỉ để cô mặc một lúc mà thôi, không nghĩ tới đã mặc được một ngày, cũng không để cho cô thay quần Ly mở của xe, cầm lấy tay cô, "Nếu em muốn cởi ra như vậy, thì cởi đi."Quý Linh Linh đang tỏ vẻ vui mừng, Mộ Ly lại mở miệng nói, "Nhưng không có quần áo khác để thay, em muốn cho anh hưởng thụ lợi ích cao nhất sao?". Đồ vô lại, lại muốn chiếm tiện nghi của cô."Anh lại đùa giỡn tôi. Lưu manh!". Quý Linh Linh lấy tay nắm lấy vạc áo đang mở của anh, ý tứ uy hiếp vô cùng rõ ràng."Haha." Mộ Ly cười cười vươn tay vuốt mũi cô, "Được rồi, lát nữa lúc đi vào, đừng để người khác nhận ra em, không cần nói chuyện.""Hử?". Cô không thể hiểu được anh muốn nói cái Ly lại một lần nữa nhìn cô nở nụ cười, không nói gì thêm mà cầm lấy tay cô, đi đến căn biệt thự trước mặt, đến cửa biệt thự thì nói "Nhớ kỹ lời của anh." Nói xong, anh liền buông tay tác này của anh tạm thời làm Quý Linh Linh ngây người, cô cúi đầu, nhìn ngón tay thon dài của anh, trong lòng dấy lên một trận mất là trên mặt đang mang theo ý cười, nhưng khi vào cửa, đều bị Mộ Ly che dấu hoàn hảo. Quý Linh Linh thấy anh đi vào trong, cũng nhanh chóng đi vào theo."Mộ Ly, anh cuối cùng cũng tới đây!"Vừa vào cửa, nghe thấy giọng nói, Quý Linh Linh liền kinh hãi, ngẩng đầu lên, gương mặt tươi cười của Lục Vân Thiên đập ngay vào mắt cô, còn có...............Nghiêm Tử Tuấn đang đứng ở bên cạnh cô ta."Uh." Mộ Ly chỉ lạnh nhạt đáp lại, cũng không có mở miệng nói Lục Vân Thiên lúc này đang cười nịnh nọt, cô ta cũng phát hiện một người đang đứng sau lưng Mộ Ly, "Mộ Ly, anh ta là?"."Trợ lý của tôi." Mộ Ly tùy ý mở miệng, anh đang có dụng ý khác."Oh, thì ra anh cũng có trợ lý có dáng người tốt như thế này, nhưng mà nhìn anh ta có chút gầy yếu." Lục Vân Thiên nhếch môi lên, một người đàn ông lại có dáng người như thế này, thật đúng là một "nét bút hỏng".Mâu quang trong mắt Mộ Ly chợt lóe lên, không để ý đến những lời nói của cô ta, nhưng biểu tình lạnh lùng của anh làm cho tim của Nghiêm Tử Tuấn không khỏi đập nhanh hơn. Anh ta theo bản năng họ nhẹ một tiếng, ý bảo Lục Vân Thiên hãy nói chuyện quan trọng."Mộ Ly, anh biết chuyện của Tử Tuấn sao?". Cô ta cố ý thăm Ly đưa mắt nhìn Nghiêm Tử Tuấn, sau đó lấy ra bộ dạng cười cười nói với Lục Vân Thiên, "Có người vì Nghiêm Tử Tuấn đến cầu xin tôi, nhận ủy thác của người khác, tôi không còn cách nào chỉ có thể đồng ý thôi."Anh một câu liền làm rõ mọi chuyện, anh tới đây không phải là vì Uyển Tinh đã nói tốt cho Lục Vân Thiên trước mặt anh."Người đó là?"."Tôi nghĩ Nghiêm tiên sinh biết rõ hơn hết, vì chức vụ của mình mà chạy tới uy hiếp bạn gái trước kia của mình, tôi chỉ có thể nói, chiêu này thật sự là rất.................cao." Sự khinh thường trong mắt Mộ Ly lại sâu thêm một Linh Linh cúi đầu, không khỏi đánh giá Mộ Ly một lần nữa, người đàn ông này vẫn không chừa cho người khác đường lui, chỉ với hai câu nói, lại có thể khiến Nghiêm Tử Tuấn xấu hổ vô cùng."A.............Haha......". Lúc này Lục Vân Thiên trừ bỏ xấu hổ cười gượng gạo, cũng không thể nói thêm được gì nữa."Thượng tá Mộ, Linh Linh là cam tâm tình nguyện vì tôi." Nghiêm Tử Tuấn không chịu thừa nhận việc mình đã uy hiếp Quý Linh Linh, chính là hắn ta cảm thấy rằng Quý Linh Linh vẫn chưa quên được hắn."À? Cam tâm tình nguyện? Vậy ý của anh là, Quý Linh Linh vẫn còn tình cảm với anh?". Mộ Ly không có tức giận vì lời nói của hắn ta, bởi vì anh muốn cho Quý Linh Linh đang đứng bên cạnh anh có thể thấy rõ mọi Vân Thiên xoay người trừng mắt liếc Nghiêm Tử Tuấn một cái, đều xuất phát từ lòng háo thắng của đàn ông, mặc dù thân phận của Mộ Ly chiếm uy thế hơn hắn, nhưng mà nói đến Quý Linh Linh, hắn ta cảm thấy hắn ta có thể đánh bại Mộ Ly."Chỉ vì tôi quá yêu Vân Thiên, không thể hứa hẹn gì với Linh Linh, tôi tin tưởng, cô ấy vẫn yêu tôi như trước, chỉ là tôi chỉ có thể nói xin lỗi với cô ấy rồi." Lời này của Nghiêm Tử Tuấn, thật ra trong lòng không nén khỏi tự hào, nhưng mà bên ngoài hắn lại biểu hiện giống như là thật có lỗi vậy."A? Anh xác định như vậy sao?". Mộ Ly chỉ muốn đánh vào bản mặt tự đắc của hắn ta, nhưng bây giờ chưa phải là lúc.“Đương nhiên, tôi cùng cô ấy có bốn năm tình cảm, cô ấy là phụ nữ, nói quên ngay là không có khả năng, mà tôi cũng là người đàn ông đầu tiên của cô ấy, cô ấy sẽ không dễ dàng quên tôi." Nghiêm Tử Tuấn nhìn thẳng vào Mộ Ly, hắn tin tưởng, chỉ cần Mộ Ly đã đồng ý với Quý Linh Linh rồi, thì không có khả năng rút lại, mà hắn cũng muốn nhân cơ hội này, ở trước mặt Lục Vân Thiên và Mộ Ly nâng cao bản thân mình một chút."Người đàn ông đầu tiên?". Mộ Ly nghe thấy những lời này liền cảm thấy mất hứng. Anh có thể tùy ý để Nghiêm Tử Tuấn nói mạnh miệng, nhưng những lời chứa giọng điệu chiếm giữ đối với Quý Linh Linh như vậy, khiến Mộ Ly cảm thấy cực kỳ không thoải mái."Đúng vậy, cô ấy cũng thừa nhận tôi là người đàn ông đầu tiên của cô ấy, lúc trước khi hai chúng tôi ở chung một chỗ thật sự rất phù hợp!". Lời nói của Nghiêm Tử Tuấn không rõ ràng, tất cả mọi người đều là người trưởng thành, tự nhiên hiểu được hắn ta đang nói cái mặt của Mộ Ly trầm xuống, đang muốn mở miệng, chỉ thấy Quý Linh Linh đang đứng bên cạnh bước tới, "Bốp.......bốp!". Hai tiếng tát tai thanh thúy vang Linh Linh tháo mũ xuống, để lộ ra khuôn mặt của cô."Nghiêm Tử Tuấn, tôi nghĩ anh là một người vì lợi ích mà trở nên nhu nhược, nhưng thật không ngờ, anh lại có thể tồi tệ đến mức này."Trong lòng Quý Linh Linh khó nén lửa giận vì bị hắn uy hiếp, giúp hắn cầu xin, đây là bước lui lớn nhất của cô, nhưng thật không ngờ rằng, trước mắt người khác hắn ta lại dám nói lung tung như thế này."Linh Linh?". Nghiêm Tử Tuấn ôm lấy má bị tát của mình, vẻ mặt không thể tin Lục Vân Thiên đúng một bên đã sớm nắm chặt lấy tay, nếu không phải Mộ Ly đang ở đây, cô ta đã nhanh chóng chạy lên."Nghiêm Tử Tuấn, khó mà tưởng tượng được anh lại là một người đàn ông tự kỷ như vậy, nhưng bây giờ tôi nói cho anh biết, nếu như không phải tối qua anh ở trước mặt tôi quỳ xuống, vừa khóc vừa van xin, thì tôi sẽ không giúp anh. Hừ, anh thật sự nghĩ rằng tôi chịu sự uy hiếp của anh sao? Bất quá tôi chỉ là để cho anh một con đường sống, nhưng thật không ngờ, thể diện của chính mình, anh cũng không cần, vậy bây giờ tôi cũng không phải vì anh mà giữ lại cho anh rồi."Mộ Ly nhịn không được dương khóe môi, người phụ nữ này, anh bất quá chỉ mới dạy cho cô một lần, không nghĩ tới, biểu hiện "phách lối" của cô có thể...............biểu hiện "tự nhiên" đến như vậy. Lời nói của Quý Linh Linh cắm sâu vào ngực của Nghiêm Tử Tuấn, vẻ mặt hắn trở nên xanh Vân Thiên cắn môi, hung tợn trừng mắt nhìn Quý Linh Linh, Nghiêm Tử Tuấn là của cô ta, cho dù có bị bắt nạt cũng không đến lượt con tiện nhân Quý Linh Linh Ly bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy eo của Quý Linh Linh, "Đây là chứng cứ phạm lỗi của anh, anh có thể giữ lấy từ từ mà thưởng thức." Mộ Ly lấy ra tờ chứng cứ từ trong vạt áo, nhẹ nhàng mở tay, giống như vô ý làm rơi xuống, nhưng tờ giấy kia lại rơi đúng ngay trước mặt của Nghiêm Tử Tuấn."Nghiêm tiên sinh, nếu như anh muốn cám ơn, hãy cám ơn Quý tiểu thư đi, nếu không phải cô ấy tùy tiện nhắc tới, tôi nghĩ tôi lập tức sẽ đưa chứng cứ này cho những người khác." Mộ Ly nói hai, ba câu, liền đem thân phận của Quý Linh Linh đưa lên cao."Mộ................." Lục Vân Thiên vừa định mở miệng, lại bị Quý Linh Linh cướp mất."Lục tiểu thư, cô dở những thủ đoạn nhàm chán như vậy với tôi, nếu như cô không có chừng mực, vậy............" Quý Linh Linh dừng một chút, "Cũng đừng trách tôi không khách khí." Nói xong, cô còn cố ý dựa vào trong ngực của Mộ Ly."Cô..............". Vẻ mặt tươi cười của Lục Vân Thiên đã sớm bị tức giận thay thế, con tiện nhân Quý Linh Linh này, cư nhiên dám dựa vào Mộ Ly mà uy hiếp cô ta."Anh yêu, chuyện này chúng ta đã nói xong rồi, chúng ta có thể về nhà hay không, em thật sự rất mệt nha." Quý Linh Linh nhìn Mộ Ly, làm nũng nói."Uh, được thôi." Mộ Ly tuy nói ngắn gọn hai chữ, nhưng lại có thể nhìn ra sự cưng chiều vô người xoay người rời đi, Mộ Ly dừng bước, đầu cũng không quay lại nói, "Nghiêm tiên sinh, tôi hi vọng anh có thể tự giải quyết cho tốt, nếu như để lần sau tôi còn tóm được cái đuôi của anh, như vậy anh không thể không bị cắt chức rồi." Một câu này tuy nghe giống như một lời khuyên, nhưng lại đủ làm cho Nghiêm Tử Tuấn lảo đảo ngã ngồi xuống đất."Quý Linh Linh, tôi sẽ không bỏ qua cho cô!". Lục Vân Thiên tức đến xanh cả mặt, trời mới biết, hôm qua cô ta còn vô cùng đắc ý, không nghĩ tới hôm nay, còn chưa tới 12 tiếng, cư nhiên bị Quý Linh Linh "tát" lại một cái!.********************************************* Mây đen che kín bầu trời, u ám chằng chịt, cảm giác bị đè nén khiến cho người ta không thở cuộc, từ trong mây đen là những tia chớp kèm theo tiếng nổ vang, buồn bực như quả khí cầu bị cây kim đâm trúng. Trong nháy mắt như nổ tung, mưa bụi từ trên trời rơi xuống, mang đến cho thành phố đang thiếu dưỡng khí một tia mát mẻ. Như những sợi tơ nhỏ, rất nhanh rơi trên mặt đường, đám người đang đi bộ trở nên khẩn trương, lợi dụng lúc mưa còn nhỏ hạt nhanh chóng tìm chỗ như quả khí cầu bị đâm thủng, có một số việc cũng phải bị phơi bày. Từ đó thấy được chân tướng, cho dù chân tướng khiến lòng người máu chảy đầm này, Quý Linh Linh nước mắt lưng tròng, tiếng khóc kìm nén cùng bất đắc dĩ. Đằng sau ánh mắt mở lớn, nhìn từng giọt chảy xuống tấm thủy tinh trong suốt như pha lê trên cửa sổ, đáy lòng buồn bã cười thành thân quần áo màu đen cứng nhắc, cùng đôi giày đế bằng không có gì nổi bật, khiến cô không có tinh thần, không còn sức cà phê nhỏ Glan là nơi cô và nghiêm Tử tuấn hẹn hò, bởi vì khoảng cách đến nhà trọ cô không xa. Hai người mỗi lần gặp nhau đều thích đến nơi này, gọi một ly Moka, sau đó ngọt ngào nói chuyện trên trời dưới nhớ rõ, chỉ nửa tháng trước, hắn còn ngồi ở đây cưng chiều thổi chóp mũi, nói cô đáng có thể nghĩ tới, bốn năm tình cảm, hôm nay cô lại cùng kẻ thứ ba nói Đương cao gót sang trọng gõ lên nền nhà những âm thanh chói tai trong không gian yên tĩnh của quán cà phê nhỏ, khiến cho một vài khách hàng chú Linh Linh giương mắt nhìn lên, tóc quăn màu nâu, áo khoác hàng hiệu, phối hợp với chiếc váy màu cà phê, đôi tất màu đen hòa lẫn đôi giày cao gót crystal màu cà phê của cô gái. Dương dương tự đắc quét mắt cả quán cà phê, cuối cùng tầm mắt rơi trên người Quý Linh buồn bã trong mắt Quý Linh Linh lập tức trở nên lạnh lùng, không nhìn ra cô đang suy nghĩ tuyệt đối không cho kẻ địch thấy được sự mềm yếu của mình, để cho kẻ địch càng thêm phấn khởi mà tấn công."Chậc chậc chậc. Quán cà phê này đúng thật sơ sài quá." Lục Vân Thiên đi tới bên cạnh Quý Linh Linh mở miệng xoi mói."Cô chính là Quý Linh Linh? A, so với trong ảnh không đẹp bằng."Lục Vân Thiên cao ngạo tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn Quý Linh Linh, dáng vẻ kiêu căng, dường như ngồi xuống sẽ làm bẩn quần của cô tâm Quý Linh Linh trong nháy mắt bốc cháy, vẫn như cũ lạnh nhạt không nói Vân Thiên là hòn ngọc quý trên tay Lục Chính Hạo, thị trưởng thành phố T. Từ nhỏ đã là cành vàng lá ngọc, lên giọng khoe khoang, không ai bì cô chỉ là một nhân viên nhỏ của công ty thiết kế IDE nổi tiếng ở thành phố T mà không nghĩ đến việc có thể cùng ngồi nói chuyện với giới thượng lưu. Chứ đừng nói gì đến tranh giành đàn ông với cô, còn là người đàn ông của quán cà phê rất yên tĩnh, những ánh mắt quan khách đều nhìn một thân hàng hiệu trên người Lục Vân ta cao ngạo quan sát từ trên xuống dưới Quý Linh Linh một lần, nhếch khóe miệng cười giễu cợt "Cô không phải chính là một nhà thiết kế nho nhỏ sao? Nhìn cô bộ dạng quê mùa, đúng là hàng ế. Nói đi, chia tay anh ấy, cô muốn bao nhiêu tiền?"Quý Linh Linh nghe cô ta nói xong..., nâng khuôn mặt mỉm cười lạnh nhạt. Sau đó đứng lên, nhìn thẳng cô khẽ mỉm cười "Cám ơn cô nhặt đồ mà tôi đã dùng qua rồi, tặng cho cô, anh ta không đáng một đồng."Tiếng nói vừa dứt, nàng liền xoay người tiêu sái rời đi, theo một cánh cửa khác của quán cà phê mà rời Lục Vân Thiên ở lại một mình sắc mặt tái nhợt, dưới cái nhìn giật mình của mọi người, căm hận siết chặt Linh Linh, cô nhớ kỹ cho tôi, khiến cho tôi xấu hổ trước mặt người khác, tôi nhất định sẽ cho cô ta nhìn chằm chằm bóng lưng quê mùa Quý Linh Linh, hoàn toàn quên mất mục đích sỉ nhục cô, trộm gà không được còn mất nắm gạo, bị tính tình cứng cỏi của Quý Linh Linh đoạt Linh Linh cười giễu cợt, đẩy cửa sau quán cà phê ra, từng giọt nước trên mái hiên rơi tí chiếc ô màu tím của mình ra, rồi đi vào trong đường lớn bằng phẳng đã có mấy vũng nước đọng lại, mưa càng ngày càng dày đặc, rất nhanh đôi giày bằng ướt cũng bắt đầu thổi, mưa bụi vốn đã nghiêng ngả càng hỗn loạn hơn. Chiếc ô nhỏ giống như một chiếc thuyền giữa đại dương, ở trong sóng gió run rẩy chập chờn. Rất nhanh, áo khoác ướt hơn phân nửa. Cảm giác lạnh lẽo vây quanh cô vẫn cười như cũ, không sợ gió rét, không giống mọi người buông ô trong tay tìm nơi trú cô có kiên trì, cô có cao so với chiếc áo khoác ướt đẫm còn lạnh lẽo năm, cứ như vậy bị chôn và Nghiêm Tử Tuấn quen nhau ở trường đại học Kiến trúc, nhưng cho đến khi cả hai chính thức có công việc mới xác định quan hệ. Bây giờ, hắn đã là trưởng ban cục kiến thiết, mà cô vẫn chỉ là một nhà thiết kế nhỏ công ty xây tưởng rằng, với sự nghiệp phát triển không ngừng của Nghiêm Tử Tuấn, tình yêu Marathon của bọn họ sẽ đi đến kết hôn. Tuy nhiên, nó chưa xảy ra thì nhận được lời chia bỏ cười khổ, thì cô không biết mình nên làm cái kéo ư! cô biết, cho dù khóc lóc quỳ xuống năn nỉ cầu xin, cũng tuyệt đối không thay đổi được lòng nên, cô từ bỏ. Nếu đã từng yêu, vậy thì cầm được cũng buông được, có thể làm cho lòng của cô bớt chút đau chuông êm tai vang lên giữa trời mưa rào rào, khiến cho tâm tư chết lặng của cô dần thanh tỉnh. Lấy điện thoại di động ra, không thèm nhìn màn hình liền nhận cuộc gọi."Linh Linh, em gặp Vân Thiên rồi, đúng không?" Giọng nói người đàn ông khàn khàn, là âm thanh cô quá quen thuộc."Đúng thế" cô lạnh nhạt, cũng không tắt điện thoại, nhưng tâm lại đau. Không ngờ, hắn lại gọi điện thoại vào lúc này, đến can đảm mặt đối mặt nói chia tay cũng không giễu cợt? Giống như trong tiểu thuyết, cảm ơn cô?"Linh Linh, hãy nghe anh nói, có thể em không tin, nhưng anh vẫn phải nói. Anh yêu em, chỉ một mình em thôi." Giọng nói Nghiêm Tử Tuấn có chút khẩn trương, muốn giải thích cái gì, lại giấu đầu hở đuôi."Linh Linh, em cũng biết, mẹ con anh sống rất cực khổ, mẹ vẫn hy vọng anh trở thành người xuất sắc. Hiện tại, cơ hội đang ở trước mắt, cục trưởng của anh bị thuyên chuyển, nên đang tuyển cử vị trí này. Anh tuyệt đối không thể để mất cơ hội lần này, anh đã chờ sáu năm rồi, ở trong cục vẫn là vô danh tiểu tốt, anh không thể đợi thêm nữa." Hắn cấp bách giải thích muốn Quý Linh Linh hiểu rõ."Linh Linh, em chờ anh, cho anh thời gian năm năm. Năm năm sau, anh nhất định sẽ ly hôn với Lục Vân Thiên. Lúc đó, chúng ta sẽ kết hôn, được không? Cả đời này, anh chỉ yêu mình em. Tưới mắt, anh cưới cô ấy, chẳng qua là tùy cơ ứng biến. Có được trợ giúp của cô ấy, cuộc đời chúng ta sẽ thay đổi một bước dài, em không phải cũng hy vọng như thế sao?"Giọng nói Nghiêm Tử Tuấn càng thêm vội vàng, lòng Quý Linh Linh càng nghe càng lạnh đáng thương, cô cứ cho rằng hắn vì yêu, thì ra là vì địa lại những lời ngon tiếng ngọt, thề non hẹn biển của Nghiêm Tử Tuấn đã nói. Sẽ không bao giờ buông tha cô vì bất cứ thứ gì, dù đó là tiền bạc hay địa vị..., khóe miệng nở nụ cười, càng thêm giễu cợt, lạnh đến thấu cười lạnh, tiếng nói nhàn nhạt vang lên, "Nghiêm Tử Tuấn, đời người dài bao lâu?" Không đợi hắn trả lời, cô đã tắt điện năm, cô vì hắn bỏ qua bốn năm, còn phải thêm năm năm? Hơn nữa, đối với kẻ đễ dàng buông tha tình cảm bốn năm trời, cô không cần. "Mộ Ly, anh đi đâu vậy?"Quý Linh Linh mặc đồ ngủ, trên người lại quấn thêm một lớp chăn mỏng, chân mang dép, đôi mắt còn đang buồn ngủ nhìn Mộ Ly toàn thân ăn mặc chỉnh tề đang chuẩn bị phải ra khỏi cửa."Sao lại không ngủ thêm một chút nữa?" Mộ Ly vừa muốn đi ra ngoài, nghe thấy giộng cô, bước chân của anh lập tức rụt trở về, anh xoay người lại đi lên cầu Trung đứng tại chỗ nhìn, xem ra phải một lát nữa Mộ tiên sinh mới có thể ra ngoài được."Bình thường không phải em ngủ rất nhiều sao?" Anh lấy tay vuốt nhẹ tóc đang rơi trước mặt cô, trong giọng nói tràn đầy sự cưng chìu trách cứ. Mad ý là trách yêu á."Đã dậy rồi, không có anh ở bên cạnh nên. . . . . ." Quý Linh Linh cúi đầu, như là muốn đem khuôn mặt và cái cổ đã đỏ bừng mà che giấu đi. Cô cũng không muốn cho anh biết, cô bây giờ rất ngán anh. Mad Đoạn này em không hiểu gì hết trơn à!.Mộ Ly đi lên phía trước, nhẹ nhàng mở rộng tay ra, liền đem cô ôm vào trong ngực."Anh còn phải đi làm, chờ lát nữa anh sẽ về ở nhà cùng với em, có được hay không?""Muốn đi bao lâu?"Ax, Quý Linh Linh sau khi vừa nói xong, liền muốn đem đầu lưỡi của mình cắn đi, cả người liền trở nên lúng túng!Chỉ thấy trên mặt Mộ Ly thoáng qua một tia tươi cười không dễ dàng phát hiện, "Buổi tối sẽ trở lại." Hôm nay có chút chuyện quan trọng phải làm, anh cũng muốn lúc nào cũng ở bên cạnh cô, nhìn cô đối với anh đầy sự lưu luyến, nhất thời làm cho tim của anh cảm thấy khá hơn."A, buổi trưa cũng không trở về." Quý Linh Linh cúi đầu, than nhẹ một tiếng."Ngoan, anh sẽ cố nhanh chóng trở về." Mộ Ly vuốt nhẹ lên miệng của cô, nhẹ nhàng ở trên môi hôn của cô một lúc anh muốn đi, thì lại phát hiện Quý Linh Linh nhẹ nhàng nắm lấy góc áo của anh, bộ mặt giống như là không hề muốn anh rời đi vậy."Cái cô bé này." Những lời này, là Thượng tá Mộ vừa cười vừa Chung lúc này vô cùng xác định, phải một lát nữa thì Mộ tiên sinh mới có thể xuống lầu, bởi vì ngài ấy muốn ôm Quý tiểu thư trở về phòng ~. . . !"Nghe lời, ngủ thêm một lát nữa." Mộ Ly đem Quý Linh Linh thả vào trên giường, anh cũng đi theo nằm xuống ở bên cạnh cô, mặc cho cô ôm cổ của mình. Lúc anh nói chuyện thì không khí ấm áp cũng rơi xuống mặt cô."Ừ." Quý Linh Linh mặc dù đã đồng ý, nhưng tay lại không có nới lỏng được phân nửa nào, cô cũng thuận thế trực tiếp tiến sát vào trong ngực của anh, cọ qua cọ một phút, thân thể Mộ Ly liền căng thẳng, cô bé này thật sự là quá mê người, không cần phải nói nhiều cũng đủ để anh khó mà có thể kiềm chế được."Ngoan ngoãn ngủ một mình được không, bảo bảo cũng cần ngủ nhiều một chút, bây giờ anh đi làm, anh sẽ nhanh chóng giải quyết xong mọi chuyện, có được hay không?" Mộ Ly âm thanh ách ách, ghé vào bên tai của cô nhẹ giọng Linh Linh không trả lời, lại khẽ lắc đầu một cái, ý tứ là đã rất rõ ràng nay không biết cô bé này lại làm sao nữa, ngày thường cũng không có dính anh như vậy."Bảo bối, con hôm nay thì sao, có phải là không thoải mái hay không?" Mộ Ly đem bàn tay của anh đặt ở trên bụng của cô, nhẹ nhàng qua lại vuốt ve."Không có. . . . . ." Quý Linh Linh vẫn dựa vào trong ngực của Ly suy nghĩ một hồi, cũng không có chuyện gì để cho cô quan tâm như vậy, trong khoảng thời gian ngắn thế này thì cũng không thể đoán ra được tâm tư của cô rồi."Bảo bối, anh gọi bác sĩ tới kiểm tra cho em một chút, có được hay không?" Nhìn cái bộ dáng này của cô, coi như anh có đi làm thì trong lòng cũng không an tâm được, giải quyết xong chuyện lần này, anh nhất định phải xin nghỉ, theo cô nghỉ đẻ!"Không cần ~" Quý Linh Linh giống như làm nũng tựa vào trong ngực anh, hai tay ôm chặt lấy cổ của anh, bày tỏ kháng nghị của ha, lần này Mộ Ly thật sự là cảm thấy rất buồn cười, cô có biết làm như vậy khiến cho anh cảm động biết bao nhiêu hay không, anh đã từng muốn giống như bây giờ, nhìn cô làm nũng với anh, làm cho anh có chút “thụ sủng nhược kinh”.Mad thành ngữ này chắc ai cũng biết nhỉ “…..” được sủng ái mà lo sợ…"Ngoan, nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có phải hay không buổi tối mơ thấy ác mộng hay không?" Mộ Ly đem cô biến thành đứa bé ba tuổi. "Nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có được hay không?" Mộ Ly khe khẽ hôn lên mái tóc của cô, trong giọng nói cũng nghe ra được đau lòng không nói ra được."Em. . . . . . Em nói, anh sẽ đồng ý với em sao?" Trầm mặc một hồi, Quý Linh Linh rốt cuộc mở miệng hỏi."Nói một chút thử coi." Quả nhiên là có Linh Linh nhẹ nhàng buông tay ra một chút, làm cho hai người bọn họ có thể mặt đối mặt nói chuyện, "Em muốn đến công ty." Ánh mắt yếu ớt, giọng nói cũng yếu được! Mộ Ly theo bản năng chính là muốn nói những lời này, thế nhưng anh lại không có nói ra. Anh am hiểu nhất chính là dùng phương pháp mềm dẻo để làm cô nghe lời, nếu như cứng rắn phản đối, không chỉ sẽ làm cho cô phản kháng vô cùng kịch liệt, chủ yếu nhất là đối với thân thể của cô sẽ không đợi được câu trả lời của anh, Quý Linh Linh lại bị chiếm tiện nghi một lần nữa, đôi môi lại bị hôn lấy, này, bây giờ là thời gian thân thiết sao? Cô là đang hỏi chuyện có được hay không?Một nụ hôn thật lâu, hai gò má của Quý Linh Linh ửng hồng, thân thể cũng bắt đầu không chịu nổi mà run rẩy, đôi mắt ướt ác mờ mịt nhìn anh, bộ dáng giống như là vẫn chưa thỏa mãn."Bảo bối, còn muốn hôn một lần nữa sao?" Mộ Ly chăm chú nhìn gò má mềm mại của cô, trên người đã sớm chuẩn bị rục rịch chộn rộn, nếu như không phải là bận tâm đến thân thể của cô, anh đã sớm không khống chế được lật thẳng người lên."Em. . . . . ." Quý Linh Linh đã sớm xấu hổ quay mặt qua chỗ khác, "Em. . . . . . Muốn."A. . . . . .Mộ Ly ngẩn ra, "Bảo bối, em nói cái gì?" Anh có phải nghe nhầm rồi hay không? Tiểu bảo bối của anh cư nhiên bây giờ chủ động yêu cầu? Anh quay mặt của cô lại, "Lặp lại một lần nữa." Âm thanh nhất thời trầm thấp khàn khàn đi mấy phần."Em nói, em nghĩ muốn anh. . . . . . Để cho em đi làm." Nói xong, nụ cười xấu xa này đúng là Quý Linh Linh Ly khẽ nhíu mày, cái người phụ nữ này, bây giờ bắt đầu không ngoan rồi, cư nhiên học cách gài bẫy một lần nữa, đôi môi lại một lần nữa bị quấn lấy, anh trằn trọc trở mình, đôi tay cũng nới rộng ra, di chuyển đến những nơi mềm mại của cô, mọi nơi đều sờ qua một lần."Vì anh, không cần đi, có được không?"Lúc này hô hấp của Quý Linh Linh cũng đã trở nên dồn dập, "Em. . . . . ."Còn chưa chờ cô nói xong, Mộ Ly giống như một đốm lửa vậy, lại một lần nữa cuốn lấy môi cô, lửa nóng trong người càng ngày càng nghiêm trọng, xem ra một lát anh còn phải tắm lại một lần mới được."Ô. . . . . . Ngừng. . . . . . Ngừng. . . . . ." Sẽ không dừng lại chứ, cô thật sự là không chịu nổi, bị anh hôn đến choáng váng đầu óc, thân thể không biết là bị làm sao, càng ngày càng trở nên kỳ hàng, đầu hàng."Bảo bối, vì anh, không cần tới đó, có được hay không?" Mộ Ly cắn môi hồng của cô, nhỏ giọng hỏi, nghe lời nói thì có mấy phần bá đạo, nhưng cũng lại có mấy phần cầu xin."Em. . . . . ." Nhờ hai người đang gần sát nhau như thế này, nên cô có thể nhìn rõ ràng đáy mắt của anh ẩn núp sự yêu thương dành cho cô sâu đến vô cùng. Anh yêu cô, rất rất yêu cô, nếu như cô cố ý muốn đi làm, anh nhất định sẽ đau lòng. "Thật xin lỗi, đã để cho anh lo lắng, em không đi, ngoan ngoãn làm người phụ nữ của anh.""Ha ha, bảo bối, tới hôn một chút nào.""Đừng á ~"Lại một nụ hôn triền miên nóng bỏng, thật ra thì Mộ Ly cũng không sợ cô đi làm, bởi vì cô không thể làm ở đó nữa, anh đã từ chức ở công ty IDE cho cô, dĩ nhiên chuyện này không thể để cho cô biết được."Lão Trung, chúng ta đi thôi."Xuyên qua kính chiếu hậu, lão Trung nhìn Mộ tiên sinh nhà mình trên đầu vẫn còn ướt, xem ra Mộ tiên sinh. . . . . . Rất nóng nha."Mộ tiên sinh, chúng ta là đi tìm Tần tiên sinh, hay là để cho anh ta tự mình tới tìm ngài?" Lão Trung hỏi."Chúng ta đi tới chỗ của anh ta." Mộ Ly đáp, "Lão Trung, lái nhanh một chút." Chuyện này phải sớm giải quyết một chút, anh mới có thể sớm trở về với mèo con của anh."Vâng""A ~ phiền quá à!" Quý Linh Linh mặc áo ngủ to lớn, chán đến chết ngồi ở trên ghế sa lon trong phòng khách."Quý tiểu thư, thân thể của cô không thoải mái sao?" Bà Lâm đang ở trong phòng bếp nấu canh, lại một lần nữa bước nhanh ra ngoài, sốt ruột hỏi."À. . . . . . bác Lâm, cháu rất khỏe, không cần lo lắng.""Nha. . . . . . Vậy thì tốt." Bà Lâm gương mặt đầy lo lắng, đây đã là lần thứ tám nghe thấy Quý tiểu thư than thở rồi, nếu như Quý tiểu thư thật sự có vấn đề gì, bà chắc chắn sẽ không thể nào mà đảm đương lúc bà Lâm xoay người đi vào phòng bếp thì liền nghe được Quý Linh Linh nói, "Bác Lâm, thật xin lỗi, để cho bác phải lo lắng." Trong giọng nói tràn đầy sự áy náy."A, không có việc gì không có việc gì, tôi vốn là nên chăm sóc tốt cho Quý tiểu thư." Bà Lâm hiển nhiên là bị lời nói này của Quý Linh Linh hù sợ, bà chỉ là một người giúp việc, việc quan tâm đến chủ nhà vốn là điều đương Linh Linh nhìn vẻ mặt kích động của bà Lâm đang đi về phía nhà bếp, cô khẽ nhíu mi lại, Mộ Ly mỗi ngày đều phải đi làm, cô hiện tại chỉ mới là mang thai hơn một tháng mười ngày, cô có thể chịu đựng trong một khoảng thời gian ngắn, nếu như mỗi ngày đều để cho cô ăn không ngồi rồi như bây giờ, bảo vệ kĩ càng, không cho phép cô làm cái này cái nọ, thần kinh của cô nhất định sẽ có vấn được! Nếu như mà cô cứ tiếp tục như vậy nữa, như vậy có thể có một ngày cô sẽ biến thành bà bầu! Mỗi ngày đều không thể vận động, mọi thứ đề đưa tới đưa tay, cơm tới mồm. . . . . . Hoặc là ngày nào đó sẽ biến thành một bà nội trợ, nhiệm vụ duy nhất mỗi ngày chính là chờ Mộ Ly về nhà!Ax, nghĩ đến đây, Quý Linh Linh cả người không khỏi bị kích động, cô mới không cần biến thành như vậy!"Bác Lâm, cháu muốn đi ra ngoài một chút.""Quý tiểu thư, cô muốn đi đâu?" Bà Lâm vội vàng từ trong phòng bếp chạy ra, nhìn thấy Quý Linh Linh đã đi lên lát sau, Quý Linh Linh toàn thân mặc một bộ đồ thể thao màu hồng đang ưu nhã đi xuống, trong tay còn cầm ví tiền."Không phải lo lắng, cháu chỉ là muốn đi ra ngoài đi dạo, hóng mát một chút. Bác Lâm, bác là người từng trải, phụ nữ có thai mỗi ngày ở nhà buồn bực, đối với đứa bé thật rất không tốt." Quý Linh Linh khẽ cong lên môi, cầu xin sự đồng tình."Ách. . . . . . Phải . . . . ." Nhưng là, cái này không giống vậy."Bác Lâm, bác xem cháu mới có bảo bảo mới hơn một tháng, nếu như còn tiếp tục buồn bực như vậy, bảo bảo nhất định sẽ bị bệnh." Quý Linh Linh vừa nói, còn toát ra gương mặt bi thương."Cái này, Quý tiểu thư, cô ra ngoài đi dạo đi, nhớ sớm trở về.""Ừ, được, cháu rất nhanh sẽ trở lại!" Quý Linh Linh thay đổi bộ mặt bi thương, lộ ra nụ cười tươi tắn xán bà Lâm chưa kịp phản ứng, Quý Linh Linh đã sớm vui mừng đi ra khỏi cửa ra cửa chính, "Hô. . . . . . Không khí bên ngoài thật là thoáng mát!" Mấy bữa nay cô thật sự là bị buồn chán đến chết Linh Linh vừa ra khỏi nhà, trực tiếp ở ven đường đón một chiếc taxi."Tiểu thư, cô muốn đi đâu?""Đi phố quà vặt đi.""Vâng."Cô còn có thể đi làm cái gì, vốn là không thích đi dạo phố, được ra ngoài một chuyến, dĩ nhiên là đi tìm mỹ vị của riêng mình lăm phút sau, Quý Linh Linh đã xuất hiện trước cửa của một nhà làm Bún nhắm mắt lại, ngửi mùi thơm, miệng đầy nước miếng."Tiểu thư, cô muốn ăn Bún gạo sao?" Cô còn chưa có đi vào, đã thấy một người giống như ông chủ quán đứng ngoài cửa chào hỏi."Ừ, đúng vậy!" Quý Linh Linh gương mặt vui mừng, chỉ mới vừa nghe thấy, đã không nhịn được mà động lòng rồi."Vậy xin mời vào." Ông chủ gương mặt nhiệt tình mời cô đi vào."Được rồi!" Quý Linh Linh vừa mới đi được hai bước, liền thấy một người đang ngồi cách đó không xa, hơn nữa nhìn người này lại có chút quen mắt, "Ông chủ, tôi một lát nữa mới ăn." Nói xong, cô liền đi tới chỗ của người kia."Thẩm tiểu thư, cô ở nơi này làm cái gì?" Quý Linh Linh nhìn Thẩm Lạc đang đứng ở một góc, gương mặt kinh ngạc hỏi. Nếu như cô không nhớ lầm thì Thẩm Lạc là thiếu phu nhân nhà giàu mà, như thế nào hiện tại lại. . . . . .Mái tóc dài rối tung, khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu, cùng với bộ đồ hình hoa nhỏ giống như một cô gái ở nông thôn vậy!

thượng tá không quân xấu xa