Không, không thể nào đâu. Diệp Tu tiền bối không phải người như vậy. Cậu nghĩ, mình phải thận trọng, nghiêm túc, cố gắng không để tiền bối bị bất ngờ, nói với tiền bối rằng: Em thích anh, bất kể anh có hồi đáp hay không, có ưng thuận hay không, em vẫn thích anh.
Chương 7: Cô muốn chết? Bảo Bối Nhỏ, Em Đừng Hòng Chạy Thoát! Lục Nguyệt Hy 1563 từ 12:55 03/08/2021. Tiếng nước chảy rì rào trong phòng tắm, Băng Băng nhìn cánh cửa phòng tắm chỉ có một màu trắng từ ánh đèn và hơi nước bốc ra. Tối nay, Hắc Vũ Phong thật sự không hề
Bảo Bối Em Đừng Mong Chạy Thoát. 8.5/10. 56.6K. Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: DD Lê Quý Đôn Edit: Lăng Lăng Beta: Isis Nguyễn. Trạng thái: FULL. Một hồi dự mưu (âm mưu sắp đặt trước), để cho bọn họ cả đêm triền miên, cứ tưởng rằng sau khi trời
Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát audio, Mới Cập Nhật: Chapter 22, rõ ràng là bậc thầy giả mạo .nhưng thế méo nào lại trở thành cô dâu giả mạo của người khác .này này .thả tôi đi .các người nhận sai người rồi .kẻ lừa đảo thế nào lại lọt vào tay một k
Bạn đang xem: Bảo bối em chạy không thoát. Nhớ lại đêm qua, người đàn ông khốn kiếp kia thực sự là không chịu yên tỉnh một chút xíu nào, cứ khoảng 30" lại đè cô xuống hung hăng mà muốn cô.
Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát. Chapter 39. Đọc truyện Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát truyện tranh có nét vẽ đẹp sắc nét, nội dung hấp dẫn.
Đọc truyện tranh Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát chap 23 mới nhất 2020 tại kho truyennet. Tìm kiếm gần đây . Chuyện Tình Yêu Của Nữ
Bảo Bối Em Chạy Đâu Cho Thoát. Tác giả: Văn hóa IQIYI. Chương mới Chapter 22 Trạng thái Đang tiến hành. Manhua. Ngôn Tình. Truyện Màu. Rõ ràng là bậc thầy giả mạo nhưng thế méo nào lại trở thành cô dâu giả mạo của người khác. Này này thả tôi đi các người nhận sai
App Vay Tiền Nhanh. Hứa Nhan vừa dắt tay con trai đi ra cổng chính của sân bay, lập tức có rất nhiều người quay đầu nhìn một lớn một nhỏ bọn họ. Dù cô chỉ mặc quần bò áo thun đơn giản, nhưng thân hình thật sự rất bốc lửa, cặp chân thon dài cân xứng cùng với vòng eo nhỏ nhắn khiến người ta bất giác phải mơ ước. Càng không nói đến khuôn mặt xinh đẹp của cô, mũi cao thon gọn, làn da trắng hồng, thần thái lại đặc biệt thu hút. Mấy chàng trai trẻ đứng chờ người thân cũng đánh mắt liếc qua mấy lần, chỉ hi vọng cô có thể tháo kính râm xuống để bọn họ chiêm ngưỡng thêm một phụ nữ thì lại chú ý bên cạnh cô có một đứa trẻ khoảng ba tuổi, da dẻ trắng trẻo, gò má phúng phính như bánh mochi vậy, rất đáng yêu, làm cho người ta có cảm giác mãnh liệt muốn ôm hôn. Tổ hợp mẹ con này vừa xuất hiện đã dễ dàng trở thành tâm điểm của đám đông.“Diễn viên à? Hay ca sĩ đấy?”Có người không nhịn được bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.“Thằng bé kia dễ thương quá! Thật muốn ôm một cái!”“Đúng đó! Trời ạ, tôi cũng muốn có con trai như vậy!”Một người phụ nữ khác kéo va li theo sát phía sau bóng dáng của hai người, chẳng khác gì trợ lý cả. Bởi vậy, người bên ngoài mới nhầm lẫn Hứa Nhan là nghệ sĩ nổi tiếng. Bất quá thảo luận một hồi lâu, vẫn không có ai cho ra kết luận, rốt cuộc cô là diễn viên hay ca sĩ?“Tôi nghĩ chắc là người thường thôi? Nếu là nghệ sĩ thì phải có fan chờ sẵn chứ?”“Có khi người ta bí mật về nước, cho nên fan không biết?”Trong lúc bọn họ nói chuyện, Hứa Nhan cùng con trai đã leo lên một chiếc xe chờ sẵn mà đi mất. Chuyến bay kéo dài hơn nửa ngày khiến Thiên Vũ mới ba tuổi không thích ứng được, lúc lên xe lập tức nôn một trận, may mà cô nhanh tay cầm bọc ni lông đưa cho con.“Bảo bối, không sao chứ?”Hứa Nhan vừa vỗ nhẹ lên tấm lưng nhỏ của Thiên Vũ vừa dùng khăn ướt lau vết bẩn trên mặt cậu. Cục cưng bé bỏng nằm dài trên ghế, ôm đùi mẹ lí nhí trả lời“Mẹ không mệt, Tiểu Vũ không mệt.”“Ừ, Tiểu Vũ của mẹ giỏi nhất, con ngủ một giấc tỉnh dậy là tới rồi.”Hứa Nhan nói xong, chưa đầy năm phút sau đã thấy tiểu quỷ này nhắm mắt phát ra tiếng hít thở đều đều, còn chảy nước miếng lên quần cô, bất quá khuôn mặt khi ngủ đáng yêu muốn ngẩng mặt lên, nhìn cảnh vật quen thuộc trôi qua ngoài xe, không hiểu sao khóe mắt lại thấy cay cay. Trước kia, cô chạy trốn khỏi đất nước này cùng với số tiền lớn trong tay, định bụng sẽ gây dựng sự nghiệp rồi trở về trả thù Phỉ gia. Nhưng cuộc sống nào đâu dễ dàng như vậy! Lúc ấy vừa xuống sân bay, cô liền ngất xỉu khiến cho mọi người sợ hãi, sau khi được đưa đến bệnh viện gần nhất thì hay tin mình mang thai gần hai tháng rồi. Cô cảm thấy ông trời rõ ràng đang trêu đùa cô! Không phải bác sĩ của hai bệnh viện đều nói cô vô sinh sao? Hứa Nhan không biết mình nên vui hay buồn, thiên thần bé nhỏ đến không đúng lúc chút nào, khiến cho một người mang đầy thù hận như cô phải hoãn lại tất cả dự định. Đợi đến lúc Thiên Vũ ra đời thì ý muốn trả thù cũng không còn mãnh liệt như trước nữa, cô chỉ mong một cuộc sống bình thường, nuôi nấng thằng bé nên người, chuyện này so với việc trả thù Phỉ gia vẫn đáng giá hơn mình cô, đấu không lại Phỉ gia. Dù sự thật này vô cùng phũ phàng nhưng cô vẫn phải nhìn nhận phần những kẻ từng tổn thương em gái cô, cô nhất định sẽ khiến cho bọn chúng chết không có chỗ chôn. Nếu không phải vì Thiên Vũ thì hai năm trước, khi công ty bất động sản của cô phất lên ở đất Mỹ, cô đã về nước để xử lý lũ cặn bã kia Nhan thu lại ánh mắt mờ mịt, cầm điện thoại lên áp vào bên tai.[A lô? Xin hỏi ai vậy ạ?]Đầu dây bên tia vang lên âm giọng mềm mại của phụ nữ, giống như đã trưởng thành không ít. Từ khoảng hai năm trước, cô bắt đầu liên lạc lại với Lâm Dương, hắn lúc đó rất giận dữ, nhưng nhiều hơn là lo từng nói, khoảng thời gian cô đi Hứa Vân vẫn sống rất ổn. Nghe giọng em gái bình tĩnh như lúc này, cô mới biết hắn không có lừa cô!Hứa Nhan không biết phải mở miệng thế nào, cô cảm thấy có lỗi với em gái rất nhiều.[A lô? Nhầm số sao ạ?]Lúc này Hứa Nhan có chút nghẹn ngào, khó khăn lắm mới phát ra âm thanh nhỏ xíu“Là chị.” [...]Người bên kia giống như bị sốc, thật lâu sau mới phát ra tiếng khóc rống[Chị là đồ đáng chết! Tại sao đi lâu như vậy không liên lạc cho em? Tại sao lại bỏ đi? Oa… chị có biết khoảng thời gian này đối với em đáng sợ như thế nào không? Chị còn về làm cái gì? Hu hu… chị… chị... Em hận chị… nhưng em cũng nhớ chị lắm…]Hứa Nhan im lặng nghe em gái trách móc mình, càng nghe càng xúc động, suýt chút không kiềm được nước mắt. Con bé khóc thật lâu mới có thể bình tĩnh lại được, nhưng vẫn luôn miệng mắng cô là đồ đáng ghét, đồ xấu an ủi con bé mấy câu rồi bảo mình đang trên đường trở về, địa chỉ nhà thì Lâm Dương đã sớm gửi cho điểm xe dừng lại trước một căn nhà hai tầng kiểu dáng Tây u xinh xắn, Hứa Nhan có phần hồi hộp, vội ôm bảo bối đang ngủ say cổng đã có người chờ sẵn, đứa em gái nhỏ mà cô yêu thương hiện tại trổ mã vô cùng tốt, so với dáng vẻ mấy năm trước của cô càng khiến người ta yêu thích hơn.“Chị…?”Hứa Vân không xác định nhìn người phụ nữ trước mắt mình, sau đó lại nhìn tới đứa trẻ được cô ôm trong tay. Đứa trẻ nào đây? Cô hoảng hốt nhìn mái tóc ngắn màu xanh rêu ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp trước mắt, dáng vẻ sang trọng như một nữ doanh nhân thành đạt. Đặc biệt là ánh mắt sắc bén không còn nét ngây thơ của những năm trước, không giống chị gái cô chút nào! “Vào nhà trước đi, thằng bé hơi mệt.”Nghe Hứa Nhan đáp lời mình, Hứa Vân khẽ chớp mắt rồi như sực tỉnh, vội vàng dẫn bọn họ vào trong. Sau khi đặt bảo bối xuống giường cho thằng bé ngủ, Hứa Nhan mới ra phòng khách ngồi nói chuyện với em gái mình. Nói từ trưa đến tận giờ cơm chiều vẫn còn chưa xong, thế nhưng Hứa Vân rất hưng phấn, vẫn cứ hỏi đi hỏi lại“Thiên Vũ là con của… anh ta sao?”“Chị nói rồi, không quan trọng.”Hứa Nhan nhấp một ngụm trà, sau khi nói chuyện một lúc thì đại khái đã hiểu được những khó khăn của em gái trong lúc cô rời đi. Tinh thần sa sút, ăn uống không điều độ, lại còn bị ám ảnh cưỡng chế, cứ hễ đàn ông đến gần là con bé lại gào thét đuổi đi, ngoại trừ Lâm Dương ra, không có ai tiếp cận được con bé. Ấy vậy mà chỉ mất một năm, Hứa Vân đã trở lại bình thường. Chuyện này khiến cô hơi khó hiểu? Chẳng lẽ cái gọi là sức mạnh tình yêu có thật sao?“Chị, có chuyện này em phải nói với chị, khoảng một năm sau khi chị đi thì em và anh Lâm Dương…”“Chị biết.”Bọn họ nảy sinh tình cảm, chuyện đó rất bình thường, lúc Lâm Dương nói cho cô biết, cô thậm chí còn vui mừng cho em gái vì có một người đàn ông tốt như cậu ấy yêu thương con bé. Dù cho cô nghĩ vậy, nhưng Hứa Vân vẫn cảm thấy áy náy, khuôn mặt hơi đỏ lên“Chị không trách em sao?”Hứa Nhan thấy vậy bật cười“Trách cái gì? Chị và Lâm Dương chỉ là bạn mà thôi, hơn nữa chị cũng đã có Tiểu Vũ.”Nghĩ đến đứa trẻ đáng yêu đang ngủ ở phòng trong, Hứa Vân cũng nở nụ cười“Chị đẻ khéo thật, thằng bé có đến tám phần là giống chị.”“May mắn nó giống chị.”Hứa Nhan gật đầu, sau đó vị trợ lý vẫn luôn ở bên ngoài chợt nhắn tin cho cô. [Cô Hứa, Bạch Hạo Trì gọi đến, nói là ngày mai anh ta sẽ đáp máy bay về nước, mong cô ra đón. Ngày mai cũng là kỷ niệm năm mươi năm ngày cưới của cha mẹ anh ta, thư mời đã được gửi tới cho cô rồi.]Hứa Nhan nhẹ nhàng cảm thán trình độ ảo tưởng của tên họ Bạch kia, nghĩ gì mà bảo cô đi đón chứ? Lại nói thêm mấy câu với Hứa Vân thì dì Hứa trở về, một nhà ba người xúc động ôm nhau khóc sướt mướt. Bởi vì cô cũng có chút mệt, ngày mai còn phải đi đến Bạch gia, vậy nên sau khi cho Tiểu Vũ ăn cơm chiều xong lại trèo lên giường ôm con trai ngủ một giấc đến tận sáng hôm Nhan trước khi về nước lại đổi số điện thoại một lần khiến Bạch Hạo Trì không thể liên lạc được với cô. Anh tức giận quay sang quấy phá trợ lý của cô với hi vọng sẽ nhìn thấy cô ra sân bay đón mình, nhưng chào đón anh là fan hâm mộ cuồng nhiệt, bọn họ gào khóc vì anh tuyên bố giải nghệ! Anh chật vật bỏ chạy, cũng không còn thời gian oán trách cô giới luôn có một loại người sau khi bị tổn thương thì trở nên vô tâm vô tình, Hứa Nhan bây giờ chính là loại người đó. Mặc dù tên họ Bạch kia đối tốt với cô đến mức khó tin, nhưng cô chẳng có chút cảm giác rung động cài lại nơ trước cổ cho Thiên Vũ, một cái bánh bao nhân thịt bọc vest trắng liền hiện ra trước mắt cả nhà. Hứa Vân nhìn khuôn mặt hồng hào đáng yêu của cháu trai, khẽ đưa tay che miệng, thổn thức một hơi“Quá dễ thương, chị, em muốn bắt cóc con trai chị!”Hứa Nhan làm bộ trừng mắt“Em muốn thì tự sinh một đứa đi chứ!”“Này… em vẫn còn đang đi học đại học, đợi khi nào đám cưới hãy nói.”Hứa Vân tuy đã có thể trở lại cuộc sống bình thường như trước, nhưng vẫn chưa sẵn sàng đón nhận việc sẽ cưới Lâm Dương, cô cảm thấy hơi tự Vũ mở đôi mắt to tròn nhìn mama của mình, lại nhìn Hứa Vân chằm chằm, sau đó chạy tới ôm bắp đùi của mama, đem mặt vùi vào Nhan buồn cười ôm con trai lên, hôn một cái vào gò má của thằng bé“Dì út của con sẽ không bắt cóc con đâu, đừng sợ.”“Gì? Thì ra là đang sợ em sao? Em chỉ nói đùa thôi mà!”Đột nhiên bị tiểu bảo bối xa lánh, Hứa Vân ủy khuất gần chết.“Tính tình thằng bé không được hiếu động lắm, đến giờ rồi, chị đi trước.”Hứa Nhan thấy cục cưng cứ ôm chặt cổ mình không buông, đành cười nháy mắt với em gái và dì rồi đi thẳng ra cửa. Trợ lý của cô đỗ sẵn xe ở đó chờ, bữa tiệc kỷ niệm này bảy giờ tối sẽ bắt đầu, Bạch Hạo Trì không biết có chịu nổi không? Vừa đáp máy bay về trong ngày liền tham gia tiệc rượu, hi vọng anh ta đủ thể lực để chống lo lắng người kia nếu có chuyện gì thì Tiểu Vũ sẽ buồn, vì vậy không khỏi mở miệng hỏi thăm trợ lý của mình một chút.“Anh ta về khi nào?”“Dạ, là giữa trưa.”Giữa trưa? Vậy tính ra cũng đủ thời gian nghỉ ngơi rồi. Trong lúc cô suy nghĩ, Tiểu Vũ chợt nhe răng cười“Mẹ, chú Trì cũng tới đúng không?”“Con thích chú Trì vậy à?”Hứa Nhan nghiêng đầu nhìn con trai, cực cưng không trả lời, chỉ thấy đôi mắt của thằng bé sáng rực như sắp phun ra lửa. Mấy năm nay Bạch Hạo Trì rất kiên nhẫn đối với mẹ con cô, miễn là có thời gian rảnh rỗi thì lại lén lút chạy tới chơi cùng Thiên Vũ, giành việc đưa đón thằng bé đến trường, mua đồ chơi, dạy thằng bé học. Tuy không phải lúc nào anh ta cũng ở bên cạnh Thiên Vũ, nhưng bảo bối nhà cô lại bắt đầu quen dần với sự hiện diện của anh ta, chỉ sợ trong thâm tâm thằng bé đã xem anh ta là baba của mình rồi! Việc này thật ra làm cô đau đầu không lúc cô cùng con trai đấu mắt, xe dừng lại trước một khách sạn nổi tiếng. Lúc này bên ngoài cũng đậu vô số siêu xe đắt tiền, không ít người ăn mặc sang trọng bước xuống, nối đuôi nhau đi vào xuất hiện cũng không làm mọi người để ý chút nào, nhưng là lúc dắt tay tiểu bảo bối đi vào thì có khá nhiều ánh mắt tò mò nhìn về phía bọn họ. Một bữa tiệc lớn thế này, đa phần người đến đều có bối cảnh và quen biết nhau từ sớm, song hai mẹ con trước mắt trông có vẻ rất lạ lẫm. Cô gái tóc ngắn kia mặc một chiếc váy dạ tiệc cúp ngực, dài đến mắt cá chân, là loại xẻ tà từ phần đùi xuống. Trên phần cổ trắng ngần đeo một chuỗi dây chuyền bạc tinh xảo mà trang nhã. Quần áo thì rất thuần khiết, ấy vậy mà những người định lực kém nhìn qua vài lần chỉ muốn phun máu mũi! Đáng tiếc bánh bao tròn ủm đang đi bên cạnh cô đã cảnh tỉnh bọn họ, người ta là hoa có chủ rồi.
Prem bị dày vò suốt mấy tiếng đồng hồ, thể lực không chống đỡ nổi mà ngất lịm trong vòng tay anh từ lúc nào. Đôi môi đỏ mọng bị anh cắn có chút sưng lên, dung nhan xinh đẹp phủ một tầng hồng nhạt sau kích tình càng khiến nam nhân dục vọng dâng cao. Nhưng là nghĩ lại sức khỏe của cậu vốn đang kém, hiện tại nếu không biết tiết chế sẽ khiến cậu bị thương, anh đưa tay vuốt những sợi tóc dính ướt mồ hôi sang bên tai cậu, đơn giản giúp cậu xử lý sạch sẽ dấu vết trên người rồi ôm cậu đi cảm bốn năm nay bị dồn nén chặt chẽ cuối cùng cũng được phóng thích, Boun như trút được gánh nặng. Anh hi vọng sắp tới có thể sinh một tiểu bảo bối đáng yêu như vợ mắt đã lại qua thêm mấy ngày, sức khỏe của Prem cũng dần dần khôi phục. Từ đêm đó bị Boun kéo lên giường vận động xong, cậu thẹn quá hóa giận nên không cho anh chạm vào người nữa, nói cái gì cũng nhất quyết không chịu hành sự. Có vẻ như đêm đó bị anh ăn quá mãnh liệt nên hiện tại vẫn còn hơi điều tra xong việc bốn năm trước liền tự động đến khai báo với cậu, biểu thị bản thân rất trong sạch không có mèo mỡ gà đồng gì, mặt dày yêu cầu cậu bồi thường tổn thất tinh thần cho biết mình hiểu lầm nam nhân này, trong lòng cũng cảm thấy áy náy đôi chút nhưng vì nhiều lí do mà cứng rắn không chịu thể hiện ra. Cậu vẫn còn nhớ như in sáng hôm đó lúc tỉnh dậy đi đứng không được tự nhiên để cho Santa lo lắng một nay là ngày đầu tiên Santa đến trường, cậu phải dậy sớm chuẩn bị rất nhiều thứ, vậy mà nam nhân kia còn như keo dán chuột dính chặt lên người cậu, giống như sợ buông tay một cái là cậu chạy mất vậy, làm cậu đi đứng cũng không được thuận tiện."Anh đưa em và Santa đi."Boun buông một câu chắc nịch, không đợi cậu đồng ý đã ôm con trai lên xe, Prem đang định đeo ba lô cho cục cưng thấy anh đi trước thì bất đắc dĩ đành cầm trên tay, chậm chạp theo sau."Santa, nơi đó có ai bắt nạt con thì nhớ lời ba dạy, không được để mình chịu thiệt, sau này ba sẽ dưa con đi học võ phòng thân."Cậu vừa mới ngồi lên ghế phụ đã thấy Boun nghiêm túc nhìn con trai mà nói, chẳng biết lại dạy hư cái gì đây! Santa là đến trường mẫu giáo chứ không phải đi trường quân sự..."Santa, qua đây ngồi với baba."Prem ôm con trai từ trong lòng Boun ra, để thằng bé ngồi lên đùi mình rồi liếc mắt nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh"Anh hôm nay cũng không đi làm sao?"Đã nhiều ngày rồi anh chưa đến công ty, với tình trạng này, cậu nghi ngờ sớm muộn gì DINOZ cũng bị anh phá hư."Anh có thể ở nhà làm xuyên đêm, không cần lo." Anh xoay vô lăng, trầm thấp cất nghe xong nhăn mày"Anh ngại mình sống lâu quá sao? Bác sĩ Oh đáng tin cậy của anh đã tỉ mỉ viết ra một danh sách những điều anh không thể làm rồi mà?"Cậu nhớ rõ trong đó viết không được thường xuyên thức đêm! Boun dù tài giỏi đến đâu cũng chỉ là con người bình thường, một khi sức khỏe bị đe dọa thì phải nghỉ ngơi thật tốt mới đúng, đằng này anh sống không khoa học chút nào."Anh không sao. Em quan tâm anh như vậy là tốt rồi."Anh bình tĩnh đáp, sau đó không lâu, xe dừng lại bên một ngôi trường mẫu giáo tư nhân phủ sơn màu hồng phấn, trên tường có đủ loại hình vẽ đáng yêu, khiến cho hai mắt Santa lấp la lấp lánh, còn không kiềm được in mặt lên cửa xe mà nhìn chằm chằm. Prem thầm than, không hiểu sao diện tích nơi này lại còn lớn hơn cả trường cấp ba mà cậu từng theo học, đây là trường mẫu giáo thật sao? Cũng quá hoành tráng rồi!Santa hưng phấn đến đỏ cả mặt, thân thể bé nhỏ vừa được thả xuống đất đã chạy vù vào bên trong, bỏ rơi cả phụ huynh của mình. Ngoài cửa có vài đứa nhỏ đang khóc oa oa ôm chặt bố mẹ không chịu buông ra, hiển nhiên là không quen với việc đi học, không muốn rời xa vòng tay của người không khỏi tự hào nhìn bảo bối nhà mình"Santa đúng là rất ngoan.""Thằng bé là do chính tay tôi nuôi dạy, thông minh, lễ phép và hiểu chuyện là tất yếu!"Prem liếc anh, giả vờ khoe khoang một chút rồi chạy nhanh đến nắm ngón tay con trai mình, nói"Con chậm chút, lát nữa baba phải ra ngoài gặp bạn, cũng không biết khi nào về, chiều nay để papa đến đón con được không?"Dạ!"Santa nhìn cậu xong liền dùng ánh mắt tò mò ngắm loạn khắp nơi, dáng vẻ rất đáng yêu, đối với đứa nhỏ thì mọi thứ xung quanh đều vô cùng mới mẻ. Mặc dù trước kia ở Mỹ đã từng được gửi đi nhà trẻ nhưng không có lớn như thế này! Giống như một cung điện vậy đó!"Nơi này toàn bộ đều là con cháu của giới thượng lưu theo học, anh đã để người trông chừng Santa nên em có thể yên tâm."Boun đứng ở cửa nhìn con trai đang làm quen với bạn mới, thấp giọng nói với người bên hơi nhếch lông mày, thì ra là trường dành cho đám con cháu "quý tộc", chẳng trách hoành tráng như vậy. Thật tình cậu không thích nơi này lắm, nhưng hôm trước anh nói sẽ lo vấn đề học hành của Santa cậu cũng đã đồng ý rồi, hiện tại chỉ đành ngậm ngùi thuận theo khỏi trường học, Prem mới nghĩ tới hôm nay cậu có hẹn với Mek, thật ra việc không có gì nghiêm trọng nhưng cậu cũng chẳng dám để anh chồng nhà mình biết, lơ đãng nói"Một lát tôi sẽ đi gặp vài người bạn cũ, buổi chiều anh nhớ quay lại đón Santa là được rồi.""Ừm. Anh đã biết. Em muốn đi đâu?""Thả tôi xuống phía trước đi, cũng gần đây thôi, anh còn có việc phải xử lý mà, không phải sao?"Prem nào dám để anh đưa đến gặp Mek chứ? Một người là chồng, một người có mối quan hệ đặc biệt khó nói, đặt bọn họ lại gần nhau có khác gì châm ngòi nổ cho một quả bom đâu? Cậu cũng không muốn tự làm khó mình. Về phần vì sao Mek muốn tìm cậu, phải đến gặp anh ta thì mới biết mím môi, việc cần xử lý sao? Hình như còn chưa giải quyết nốt chuyện của Ray Anchali, mấy ngày nay anh nhất mực theo sát vợ yêu, bận tối mặt tối mũi như thế thì thời gian đâu mà quan tâm tên họ An đó chứ? So với việc trả thù, anh càng chú ý tới thái độ của bé xã nhà mình lúc này hơn, Prem nói chuyện với anh nhưng lại không được tự nhiên nhìn sang chỗ khác, né tránh ánh mắt của anh, rõ là đang chột dạ."Mek muốn gặp em?""Đúng vậy, hôm qua có nói chuyện một chút. Dù sao anh ấy và tôi cũng là bạn cũ, không thể vô duyên vô cớ cắt liên lạc được."Prem bị anh phát hiện thì không tiếp tục giấu diếm, nửa câu sau chính là muốn nói cho anh biết hiện tại bọn họ chỉ là bạn cũ mà thôi, có qua lại một chút cũng rất bình thường, không cần quá lo lắng. Bình dấm chua di động này mỗi khi đổ liền vô cùng đáng sợ đó...Boun bình tĩnh lái xe, chạy thẳng một đường vẫn không có ý dừng cho cậu xuống. Anh có thể yên tâm về phần những kẻ như Mean trước kia vây quanh vợ mình, bởi vì bọn họ dễ đối phó. Bất quá Mek thì khác, nam nhân này rất có bản lĩnh, được anh vinh dự liệt vào một trong những mối nguy hiểm tiềm tàng xung quanh vợ mình."Anh có thể đi theo không?""Tất nhiên là không!"Prem vừa nghe anh nói liền dứt khoát phản đối! Cậu trông thấy khuôn mặt của Boun không vui, gần đây anh tiếp xúc với cậu thường xuyên nên cũng rất chịu khó thay đổi biểu cảm trên mặt. Cậu buồn cười đưa tay vỗ vỗ vai anh"Tôi sẽ về sớm.""Ừm."Boun cực kì bất mãn gật đầu một cái, mặc dù trên mặt không có mấy cảm xúc nhưng Prem vẫn nhìn ra anh đang không vui. Cậu cầm điện thoại giơ địa chỉ lên, dùng ngón trỏ khều khều cánh tay anh rồi chớp mắt một cái, cười ngọt ngào"Anh đưa tôi đến đây đi.""Được."Người nào đó thấy vợ mình bày ra dáng vẻ nũng nịu thì trong lòng mềm nhũn, vui vẻ hơi cong khóe môi, nhưng rất nhanh đã nghiêng mặt giấu xe dừng lại, Prem nhanh nhẹn tháo dây an toàn bên hông ra rồi vươn người sang hôn nhẹ lên môi anh. Một cái chạm khẽ như vậy cũng đủ để Boun vui sướng, cảm nhận được cậu muốn lùi lại, anh đưa tay ra giữ chặt lấy gáy cậu mà hôn càng thêm mãnh liệt, thẳng đến khi người trong lòng thở gấp đánh lên vai anh một cái, anh mới buông tha cậu."Vợ ngoan, không được để tên kia lợi dụng, biết chưa?"Prem hừ một tiếng xem như đã biết, vội đưa tay sờ lên đôi môi vẫn còn lưu lại hơi ấm và mùi hương của anh, sưng rồi... Thật là, son môi cũng bị anh nuốt sạch! Cậu chỉ muốn an ủi anh chút đỉnh, ai ngờ được sẽ bị anh cắn như vậy? Đây rõ ràng là cố tình muốn đánh dấu chủ quyền, cố tình để Mek nhìn thấy, nam nhân này tính chiếm hữu thật sự rất chỉnh trang lại mặt mũi, tóc tai một chút, thấy không có cách nào khiến môi bớt sưng thì nhíu mày rồi sau đó mới chậm rãi xuống xe, trước khi đi còn quay đầu lại nhìn anh chồng nhà mình mà nhắc nhở"Nhớ đúng giờ đón Santa!"Nghe cậu nhắc đến con trai, khuôn mặt tuấn mỹ của anh nhất thời trở nên nhu hòa"Em yên tâm."Prem không muốn để con trai ra ngoài, nhưng sớm muộn gì thằng bé cũng phải thích ứng với thế giới tàn khốc kia. Nếu cậu đã quyết định đứng bên người Boun thì không thể mãi bảo bọc Santa được, chim non đều phải học cách té ngã rồi đứng lên, tiếp tục dang rộng đôi cánh của lỗi vì chap trước mình chuyển ver có hơi gấp nên bị lỗi nhiều chỗ TvT huhu mình cũng cảm ơn vài bạn đã nhắc mình nhé!
Reads 228,552Votes 18,842Parts 66Complete, First published May 29, 2018Table of contentsSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 16 Một mặt khác của cậu Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018•18 Trong phòng làm việc HSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 23 Chồng cậu là người như thế nào ?Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 28 tình địch ở khắp mọi nơi Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 31 Anh có chỗ nào không tốt ?Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 38 kiếp trước tạo nghiệp sao ?Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 45 Trả giá cho hành động của mìnhSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018•47 suy nghĩ của nam nhânSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018H•52 cho Khải Minh một đứa emSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018•56 chuẩn bị tiệc sinh nhậtSun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018Sun, Sep 23, 2018• 63 người chồng mẫu mực HOÀN Sun, Sep 23, 2018•64 Ngoại truyện 1 anh trai và em gáiSun, Sep 23, 2018•65 Ngoại truyện 2 Trịnh Hạo ThạcSun, Sep 23, 2018Wed, Dec 12, 2018Bố cậu nợ nần chồng chất, đem cậu bán cho một người đàn ông xa lạ làm vợ. Anh nói anh không yêu cậu, vậy vì sao luôn cố chấp giữ cậu bên người ? Bốn năm khước lục chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ ? Anh nói "Mẫn Doãn Khởi, em chạy không thoát " __________________________________ Tiểu Trịnh "ba, làm thế nào để mẹ sinh em bé được vậy ?" Trịnh đại boss " ba cùng mẹ ở trong phòng, ba bắn pháo hoa, mẹ nhặt thuốc pháo, sau đó có con." Tiểu Trịnh "Con muốn có em bé! Ba mau đi bắn pháo "1hết
Môi lưỡi dây dưa một lúc lâu, cảm nhận được hơi thở rối loạn của người trong lòng, Phỉ Ngạo tiếp tục lặp đi lặp lại động tác trừu cắm của mình, hé miệng đem lỗ tai mẫn cảm của cô ngậm vào, đầu lưỡi vươn ra trêu chọc. Quá nhiều khoái cảm đè ép cùng điểm yếu bị người ta bắt được khiến Hứa Nhan gần như mất đi định lực, chỉ có thể nhỏ giọng rên rỉ.“A… a, chậm một chút…”Hoa huyệt giống như có sinh mệnh hút lấy quy đầu của anh, Phỉ Ngạo chợt gấp gáp ra vào, ôm siết cô vào trong ngực như muốn sáp nhập cô vào người mình. Tiếng kêu có chút phóng đãng của cô tựa thuốc kích dục, khiến anh buông bỏ kỹ xảo mà chỉ chăm chăm dùng sức cắm tới, lung tung va chạm bên trong, không tha cho bất kì một chỗ nào.“Aaa…”Tiểu huyệt bị chà đạp bắt đầu điên cuồng thít chặt lại, biết cô sắp đến, anh càng hung mãnh đánh tới. Phần thịt non bên trong đùi bị cọ đến đỏ bừng, Hứa Nhan run rẩy một trận, ngón chân cũng co Ngạo đồng thời gầm nhẹ một tiếng, sau đó phân thân thô to giần giật, chợt bắn ra, toàn bộ tinh dịch trắng đục đều phun vào thẳng trong tử cung của cô. Dâm thủy cùng tinh dịch trộn lẫn vào nhau khiến thân dưới ẩm ướt nhớp nháp không chịu Nhan mệt mỏi tựa cái trán đầy mồ hôi vào vai anh, tiếng hít thở trở nên rối này, Phỉ Ngạo bỗng nhiên có một ý nghĩ hết sức đáng sợ, đó chính là để cô mang thai con của mình, như vậy, cô sẽ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh. Nghĩ vậy, anh cố tình không rút nam tính ra, tất cả bạch dịch đều bị ép lại bên trong tiểu huyệt của hiện Phỉ Ngạo vẫn để vật nam tính bên trong người mình, Hứa Nhan khàn giọng nhắc nhở“Thuốc tránh thai…”“Lát nữa tôi sẽ đưa cho cô, việc ly hôn, tạm thời không cần bàn đến nữa.”Phỉ Ngạo đợi một lát, chợt cúi đầu hôn lên gò má hồng hào của Hứa Nhan, khiến cô ngượng ngùng nghiêng đầu đi. Bàn tay không yên phận di động trên bầu ngực căng tròn, khẽ xoa nắn, bên dưới cũng bắt đầu có chút khởi sắc. “Này! Đừng làm nữa, tôi rất mệt!” Hứa Nhan cũng phát hiện ra người này lại có phản ứng, vội liếc đáng tiếc lời này không có chút tác dụng uy hiếp nào, ánh mắt của cô vừa trải qua cao trào càng thêm mông lung, nhiễm chút tình dục, giống như khiêu khích anh Ngạo ôm thân thể Hứa Nhan lên, sau đó cứ để nam tính bên trong tiểu huyệt mà di chuyển đến một góc bàn làm việc, đặt cô nằm lên đó, tiếp tục đại chiến…Hứa Nhan bị làm một đêm dài, đầu óc mông lung, chẳng biết là được ôm về phòng từ lúc nào, thậm chí thuốc tránh thai đã uống hay chưa cô cũng không nhớ này nào có chút gì gọi là tổng tài lạnh lùng, bình tĩnh và bản lĩnh? Căn bản chính là một tên thần kinh không bình thường! Lúc thì mặt mày âm trầm đáng ghét, lúc thì dịu dàng như nước, có lúc lại bá đạo không nói lý! Nhưng cái tính cách này lại vô tình khiến cô để ý, tâm cũng bị câu mất từ lúc nào chẳng rõ...Hứa Nhan cũng không biết, chỉ ở trước mặt cô, Phỉ Ngạo mới bày ra nhiều dáng vẻ như vậy. Từ trước đến nay, anh đối với người khác vẫn luôn rất lạnh nhạt, nhưng rốt cuộc thì lúc này giống như đụng phải khắc thờ nhìn đồng hồ, lúc này đã đến giờ cơm trưa, nhưng cô lại chưa hoàn thành việc nhà, mà, không cần làm nữa, để anh ta nổi giận đuổi cô đi cũng tốt. Đang lúc cô nhắm mắt chuẩn bị ngủ tiếp, bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa. Giai Kỳ đến tìm cô không biết với mục đích gì, Hứa Nhan cẩn thận mời cô ấy ngồi xuống ghế, sau đó mình thì ngồi ở trên giường, sâu ngủ cũng bị đánh bay trong chớp mắt.“Không biết cô với Ngạo là mối quan hệ gì?”Giai Kỳ không vòng vo, đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề, khiến cho Hứa Nhan cũng phản ứng không kịp. Chần chừ một lúc, cô cười nói“Có chút phức tạp, không thể giải thích được.”“Tôi chỉ muốn biết, cô có yêu anh ấy không?” câu hỏi, trái tim Hứa Nhan nhảy lên một cái, ngoài mặt vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, sau đó lựa chọn không trả lời. Cô không thích nói dối về tình cảm của mình, cũng không thể khai thật cho người khác biết, họ muốn nghĩ sao thì tại, cô có cảm giác như bản thân đang ngồi trước gương và đối mặt với chính nội tâm của mình Kỳ biết câu hỏi của mình có chút quá đáng, vì vậy lái sang chuyện khác“Xin lỗi vì hỏi cô như vậy, chỉ là, tôi vẫn còn yêu anh ấy rất nhiều… A, nghe nói cô nấu ăn rất giỏi, vừa vặn tôi cũng chưa ăn cơm, hay là cô giúp tôi làm một chút thức ăn đi?”Hứa Nhan nhăn mày, chẳng lẽ đầu bếp ở biệt thự này không làm việc sao? Dường như hiểu được băn khoăn của cô, Giai Kỳ mỉm cười“Thật ra tôi ăn không quen mấy món sang trọng đó, làm phiền cô rồi sao?”Đối với vấn đề ăn uống này, Hứa Nhan cũng hiểu được phần nào. Ngày trước khi mới chuyển đến, cô cũng bị mấy món ăn kia làm cho ngán lên ngán xuống một hồi. Là người thì phải có chút cảm thông với nhau, đành vậy.“Được rồi, hi vọng cô ăn xong đừng chê.”Hứa Nhan thu xếp chút đồ rồi cùng Giai Kỳ xuống bếp, trong lúc đi cô không ngừng nghĩ, làm cách nào để tên khốn kia ly hôn với mình. Nếu lại như hôm qua bị anh ta đè ra làm chuyện đồi bại, cô chắc chắn sẽ điên mất thôi!Lúc này đầu bếp chính cũng không có ở đây, vì vậy hai người nhanh chóng vừa tâm sự một chút vừa chuẩn bị đồ nấu ăn. Dù sao cũng là phụ nữ với nhau, lại còn gần gần tuổi, Hứa Nhan cũng cảm thấy khá thoải mái, miễn là người ta không hỏi về vấn đề của cô cùng Phỉ Ngạo thì mọi thứ đều ổn. Bàn tay nhanh nhẹn đem hành bỏ vào trong chảo, Hứa Nhan liền nhón chân muốn lấy gia vị giấu bên trong tủ. Ai biết lúc này Giai Kỳ chợt kêu lên một tiếng, vấp ngã, mà cánh tay vừa vặn đập lên cán chảo. Hứa Nhan bị va trúng hơi giật mình, thân thể nghiêng qua, đánh mắt nhìn lại, chỉ thấy một chảo dầu nóng nhanh như chớp bắn Không được! Hứa Nhan sợ hãi vô cùng, theo bản năng nghiêng đầu đi, đưa tay áo lên che lấy mặt. Loảng xoảng một trận, trán Hứa Nhan đập vào trong góc tủ liền sưng lên, cả cánh tay đều bị bỏng nặng. Cô hít sâu một hơi, vội ngồi dậy muốn đi thấm nước lạnh, nhưng là nhìn đến Giai Kỳ che cổ kêu rên, không khỏi lo lắng“Cô không sao chứ?”Hứa Nhan mặc kệ cảm giác đau rát trên cánh tay, đứng lên mở vòi nước rồi hứng lấy một tô nước đưa tới.“Đưa tôi xem!”Cô kéo cánh tay Giai Kỳ ra, phát hiện nơi cổ có mấy vết đỏ nhỏ, không khỏi thở phào một hơi, đem nước đổ vào vết thương, sau đó tìm khăn tay thấm nước đưa cho cô nàng.“Đặt lên vết thương, như vậy sẽ đỡ đau hơn chút!”“Cảm ơn cô… a, đau quá.”Giai Kỳ cắn môi, hai mắt ướt nước long lanh, bộ dáng kia dễ dàng làm cho người khác dâng lên cảm giác muốn che chở bảo vệ. Bảo sao Phỉ Ngạo lại nhớ hoài không quên như thế...Vừa nghĩ đến anh, Phỉ Ngạo liền xuất hiện, anh bước nhanh vào trong bếp, thấy dưới sàn nhà có dầu mỡ thì kéo tay Hứa Nhan đẩy qua một bên. Sau đó mới cúi đầu nhìn Giai Kỳ, hỏi“Làm sao vậy?”“Không sao đâu, chỉ là bị bỏng nhẹ mà thôi…” Giai Kỳ chớp đôi mắt dịu dàng nhìn anh, trong lòng vui Hứa Nhan bị người đàn ông này bóp trúng vết thương, đau đến mức chảy cả mồ hôi vì Hứa Nhan mặc áo tay dài nên anh cũng không để ý lắm, chỉ nghe thấy tiếng hét của Giai Kỳ, còn có động tác cầm khăn tay che cổ của cô. Anh đỡ cô dậy, sau đó quay sang nhìn Hứa Nhan một cái, khẽ nhăn mày, trong giọng nói mang theo tức giận“Sau này cẩn thận một chút!”Môi Hứa Nhan run lên, chua xót nhìn anh, chợt cười cười“Xin lỗi vì đã làm đau cô ấy, anh vẫn nên đưa cô ấy đi bệnh viện thì hơn, nhỉ?”Cô nói xong ngồi xuống thu gom mấy vật dụng dưới đất, ngay cả nhìn anh thêm một cái cũng lười làm. Nếu không phải Giai Kỳ đột nhiên ngã xuống thì làm sao sẽ có chuyện? Cô lại không thể ở trước mặt anh tố cáo người mà anh yêu!Phỉ Ngạo chần chờ, thấy cô nói xin lỗi thì trong lòng không hiểu sao có chút khó chịu, nhìn thấy vết sưng trên trán Hứa Nhan, muốn mở miệng quan tâm một câu lại bị Giai Kỳ kéo tay, đành bất đắc dĩ đưa cô nàng đến bệnh viện xem một họ vừa rời đi, Hứa Nhan liền chậm rãi đứng lên, đem nước xả vào cánh tay. Trên đó một mảng đỏ ửng, còn có bong bóng nước phồng lên, đau rát đến mức cô nghiến chặt răng ken két, mồ hôi trên trán liên tục rỉ ra.
9,014 lượt thích / 149,891 lượt đọc Tác giả gốc Bắp CảiThể loại chuyển ver, sinh tử văn, cưới trước yêu sau, H, ngược nhẹ, HE Bố cậu nợ nần chồng chất, đem cậu bán cho một người đàn ông xa lạ làm nói anh không yêu cậu, vậy vì sao luôn cố chấp giữ cậu bên người ? Bốn năm khước lục chia xa, lần nữa gặp lại, liệu có phải là duyên nợ ?Anh nói "Prem Warut Chawalitrujiwong, em chạy không thoát "__________________________________Santa "cha, làm thế nào để ba sinh em bé được vậy ?"Gun đại boss " cha cùng ba ở trong phòng, cha bắn pháo hoa, ba nhặt thuốc pháo, sau đó có con."Santa "Con muốn có em bé! Cha mau đi bắn pháo "______________* Lưu ý truyện này mình chuyển ver CHƯA có sự cho phép của tác giả nên nếu có vấn đề về bản quyền thì mình sẵn sàng xóa!!! Có thể bạn thích? Crush, chị để ý đến tôi đi! Yuyeon Jensoorubyjane0616 1,018 196 18 Couple Yuyeon Soyeon×YuqiCre TranNguyen140499… Trọng Sinh Chi Sủng Nhĩ Bất Cú user45469783 0 0 7 Tác giảTối Ái Tiểu Miêu MiêuThể loạiĐam Mỹ, Trọng SinhNguồn tháiFullEditor Liên Vũ LucyThể loại Trọng sinh, Ấm áp, Chủ công, Ngọt ngào, 1×1, Sinh tử, Phong ĐìnhChuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả nếu tác giả của truyện có thấy nếu tác giả không thích mình sẽ xóa ạ và mình sẽ có thay đổi một chút xíu nội dung của truyện nữa ạMột câu chuyện sủng ngọt ngào kể về tiểu công sau khi có cơ hội trọng sinh đã tìm được tiểu thụ hạnh phúc chưng bánh ở kiếp trước tiểu công đỡ giùm cho tiểu thụ một nhác kiếm độc vì thế mất máu mà chết. Tiểu công sau khi trọng sinh đã sủng tiểu thụ lên trời. Ấm áp, ngọt ngào, không ngược.… Báo trường LCK phomaichamsua 1,195 176 21 Bối cảnh cấp 3!!!!Nhiều truyện Oner nhà mình vô vai trap/ hung dữ boi rùi nên fic này sẽ là 1 Oner hơi nhút nhát, ko kém phần soft boi nhó!!!Text fic kết hợp văn xuôi… text/isabachi - ex's hate me elililawliet_ 0 0 1 "nếu xoá đi một người dễ đến thế thì đã chẳng cần cất công yêu thật lòng làm gì."… [Gining] Hôm nay otp lại show ân ái ư? 🔞 yuknmy04 7,378 1,097 77 Vì ít fic răm mận của Gining quá, nên tui đã xin cover lại fic này!!!!!!!________________________________________Tác giả QP1127Trong giới giải trí chỉ có duy nhất một đôi vợ chồng là Yizhuo và Aeri, được mệnh danh là cặp vợ chồng plastic. Sau khi tuyên bố kết hôn, đôi vợ chồng này chưa từng công khai tham dự bất kỳ sự kiện nào, thậm chí trên Weibo cũng không hề có động thái tương tác nào hết. Ngoài việc có một lượng lớn fan CP ngoài kia, tất cả mọi người đều cho rằng chuyện ly hôn của Aeri và Yizhuo chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi. Ngay cả Yizhuo cũng cảm thấy Aeri lấy mình chỉ là do say rượu loạn tính mới phụ trách với nàng. Cho đến một ngày, Yizhuo đang xem kịch bản Mary Sue mới nhận được thì xảy ra tai nạn. Phần đầu của nàng bị chấn thương khiến ký ức của nàng hỗn độn, lầm tưởng kịch bản Mary Sue là ký ức của chính mình. Lúc Aeri tới bệnh viện đón nàng nàng vươn đôi tay về phía cô "Chồng ơi, ôm em một cái nào!" Aeri kỳ thật đã yêu thầm nàng mười mấy năm trực tiếp sững sờ tại chỗ. Nàng thấy Aeri không chịu ôm cô thì nhảy từ trên giường bệnh xuống, chủ động ôm lấy eo cô. Kết hôn ba năm, lần đầu tiên Aeri và nàng ngủ cùng một giường. Kết quả nửa đêm tỉnh lại, cô thấy nàng đang cưỡi trên côn thịt của cô, bởi vì không nhét quy đầu vào được nên tức giận đến mức khóc rấm rứt.… Chú là ai vậy ạ..? [ hyunlix ] fellybokie_ 2,800 387 17 textfic◍•ᴗ•◍✧*。Sau khi bỏ nhà ra đi hyunjin đã gặp được felix, khoảng thời gian êm đệp mấy chốc lại qua....Felix bị tai nạn dẫn đến mất trí nhớ tâm hồn chỉ còn là đứa trẻ 8 tuổi...SpoilerFelix " chú là ai vậy ạ?? "… Taekook Một Là Em Hoặc Không Ai Khác lynniethv 101 1 7 " chúng ta thử đi "•" bây giờ thì em đã biết thế nào là thử rồi, thật sự..rất đau "31052023_…
bảo bối em chạy không thoát