Thì Ra Ông "thẳng" Như Này FULL - (Chương 6) - Tác giả Tuyên Lê Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Nhưng rồi sau này tôi thấy mối quan hệ này không ổn, tôi thấy có lỗi với vợ mình, nên đã chủ động dừng lại. Mới đầu cô ta phản ứng mạnh lắm. Cô ta không chấp nhận nhưng vì tôi kiên quyết nên cô ta cũng đồng ý. Nếu các anh không tin các anh có thể điều tra.
Video TikTok từ Thích gì đăng đó nha (@whitebear2130): "Vậy là ông người yêu nói xin lỗi mà ngại nên chẳng dám nói thẳng ra, mà nhắn như này trong cute ghê >< #xuhuong #xh #whitebear2130 #fyp". Ông người yêu đang sai mà cứ nhắn là mình đúng | whitebear2130 | Cái lúc sao thì ông ấy nhắn cái này. nhạc nền - Thích gì đăng đó nha.
Tại Hoa hậu Hòa bình Quốc tế 2022, người hâm mộ có thể bỏ tiền ra xem trực tiếp phần thi này. Việc làm này bị đánh giá làm mất đi tính riêng tư của thí sinh, tính hấp dẫn của cuộc thi mà còn cho thấy việc ban tổ chức khai thác thương mại quá sâu nội dung thi.
Thì Ra Ông Thẳng Như Này Chương 14 Thì Ra Ông Thẳng Như Này Chương 14: Có cảm tình với nhau rồi Chương trước Chương tiếp Tối đến tôi ra sân thể dục chạy bộ, bỗng nghe thấy ai đó đang gào thét tên tôi. Tôi ngoảnh lại thì thấy Hạ Hà đang chạy về phía tôi trong ánh đèn hiu hắt. Vâng, ngoài hắn ra thì còn ai có chất giọng như loa phát thanh thế chứ.
Lục Dao vốn thấy rất ấm ức muốn nổi đóa, nhưng khi trông thấy Lý Minh Châu thì lại hết giận ngay tức thì. "Này! Đứng lại!" Lục Dao giữ chặt cô. Hạ Diệu sửng sốt. Lý Minh Châu nói, "Buông tay ra." Lục Dao nhỏ nhẹ hỏi cô, "Sao sáng nay cậu không nghe điện thoại
Tuyên bố này diễn ra chỉ 1 ngày sau khi ông trùm công nghệ nói không muốn làm điều này miễn phí nữa. chương trình huấn luyện bao sẽ đáp ứng các nhu cầu cụ thể do Ukraine vạch ra, như hậu cần và đào tạo sử dụng vũ khí quốc phòng do đồng minh phương Tây trang bị
Lam U Niệm nói thẳng, bây giờ nàng đã xem Phong Dực Hiên là người quan trọng nhất, cho nên mới nói như vậy. Phong Dực Hiên nghe xong vô cùng vui vẻ, hận không thể cười ra tiếng. Phong Hạ Kỳ và Kinh Vô An cũng nhìn nhau cười, rất thích tính cách ngay thẳng này của nàng.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd Asideway. Tiết toán đầu tiên, cả lớp rạp ra bàn như ngả dạy toán bất lực với đám ngu lâu khó đào tạo này, “Tôi ở trên nói ra rả ra rả mà các cô các cậu ở dưới không nghe câu gì, đến lúc trong đầu rỗng tuếch thì lại trách thầy trách cô nhớ.”Học sinh dưới lớp bật cười rinh rích.“Hay lắm đấy mà cười. Cái gì cũng không biết mà dám mở miệng ra cười! Im lặng hết cho tôi.” Thầy toán nói, “Hạ Hà, dậy mau, lên bảng giải câu này.”Bị Hứa Đa huých cùi chỏ, Hạ Hà, người vẫn nằm gục ra bàn suốt từ lúc chuông reo đến giờ chậm rãi đứng bảng là một bài số Hà đứng trước bảng đen, tự tin phóng khoáng múa ra hai chữ “Bài giải”.Sau đó, hắn tỉnh bơ quay sang hỏi thầy giáo, “Đoạn sau em chịu rồi, thầy cho em một điểm được không ạ?”Lại một trận cười ầm ĩ vang lên.“Dễ thế mà cũng không biết làm, có thấy xấu hổ không?” Thầy nhìn về phía Hứa Đa đang ngoác mồm cười to có một linh cảm nhiên, ánh mắt của thầy lướt qua Hứa Đa, vèo phát bay thẳng đến chỗ tôi ở góc trong cùng.“Bạn mới, em đó, lên bảng giải bài này.”Tôi bước lên bảng dưới cái nhìn như khoan lỗ của Hạ Hà, gần như là cầm phấn viết luôn mà không cần suy nghĩ. Tôi không viết “bài giải” nữa mà dùng luôn của Hạ lớp lặng phắc như xong, Hạ Hà nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt rất ngạc dễ thế này mà không biết làm, tôi cũng rất ngạc nhiên toán nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ.“Em tên gì?”“Đoàn Tinh Ngôn ạ.”Thầy nói, “Cả lớp nhìn lên đây, các bước giải bài này cực kỳ chuẩn, có thể được điểm cao nhất. Cả lớp tham khảo bạn Ngôn nhé.”“Vâng vâng vâng.” “Gút chóp.” “Quá tuyệt vời luôn.” Các bạn vô hồn hò reo.———–Buổi chiều có tiết thể dục, do lớp có khá nhiều bạn chuyên về thể dục thể thao nên toàn bộ lớp 10 đều được sử dụng phòng thay Dục đã nói cho tôi biết trước vị trí của phòng thay đồ, tôi cầm theo bộ thể thao đến đến cửa, tôi nghe thấy Hứa Đa nói bên trong, “Cái lùm mé, sao Đoàn Tinh Ngôn có thể giải được bài khó thế nhở?”Tôi … Đó không phải là một câu hỏi cơ bản đến không thể cơ bản hơn được à?Người khác lên tiếng, “Mày quản được người ta à.”Là thanh âm của Hạ Đa “Tao tò mò thôi mà, nếu cậu ta là thánh học thì sao lại bị phân vào lớp bọn mình nhỉ?”Trịnh Dục đáp, “Chắc trúng tủ bài kia.”Hứa Đa “Mày nói chuẩn đấy, nhìn cậu ta cũng không giống hội giáo sư lắm, sách giáo khoa sạch bóng, còn bọc bìa nữa, bệnh hình thức.”Bọc bìa sách mà là bệnh hình thức, logic gì ảo ma vậy?Tôi đẩy cửa bước Hà điềm nhiên như không liếc tôi, Trịnh Dục ngượng ngùng gật đầu với Đa cười khan hai tiếng, “Ông cũng đến thay quần áo à ha ha.”Tôi gật đầu, đứng trước một dãy tủ, bắt đầu cởi đồng phục học Hà thúc giục, “Thay xong chưa? Lượn thôi.”Kế đó tôi nghe thấy tiếng đóng thể dục lớp được chia thành hai nhóm là nhóm bóng rổ và nhóm bóng chuyền. Tôi được phân vào nhóm bóng không thích chơi bóng rổ cho trai vận động chẳng khác gì những chiếc bánh bao vừa mới ra khỏi lò, tỏa ra đủ loại mùi vị. Một đám đực rựa tranh nhau một quả bóng chắc chắn sẽ không tránh khỏi tiếp xúc thân thể, điều này khiến tôi cảm thấy không thoải nên tôi chỉ cưỡi ngựa xem hoa giả vờ lắc lư vài cậu trai còn lại thì rất nghiêm túc và rất nhiệt tình với môn thể thao này, tập trung toàn bộ sự chú ý vào quả bóng trên Đa bỗng nhiên hét to, “Ây Ngôn, bắt lấy!”Tôi ngơ ngác quay đầu, vừa định giơ tay đỡ, Hạ Hà đã xoay mình cướp bóng trước mặt tôi, thực hiện động tác ba bước ném rổ tiêu chuẩn, bóng vào Hà ngoảnh lại liếc cái gì mà gì? Khịa à?Đám con trai đội bên tươi cười giòn giã chạy ra đập tay với Hạ Đa vỗ đùi, “Ai nha Ngôn, sao ông lại ngớ ra thế?”Lòng tự trọng của tôi rục rịch rồi, tôi phải nghiêm túc lại đó tôi bắt đầu nhắm vào Hạ Hà, hắn bị tôi đuổi ráo riết nên không thể ghi bàn thường xuyên như trước được nữa. Mặt hắn lộ ra vẻ bất lực, còn lòng tôi thì bừng lên một trận đã quá pepsi không thích tôi, tôi càng làm cho hắn khó Hà là chủ lực của đội kia, bị kèm chặt thế này thành ra tạo cơ hội cho Trịnh Dục bên tôi liên tục ghi bàn, tỷ số dần được kéo Đa vỗ vai tôi, “Làm tốt lắm!”Đồng đội của Hạ Hà tìm được cơ hội để chuyền bóng cho hắn, song đã bị tôi theo dõi sát làm một động tác giả, nhưng thực chất là lùi lại và ném bóng cho một người điều lúc lùi trọng tâm hắn không vững, loạng choạng lùi về sau. Tôi lập tức dừng bước chân, song cơ thể vẫn duy trì quán tính ngả về trước và ngã về phía Hạ nghe thấy tiếng kêu cảm thán của các bạn xung may là có Hạ Hà làm đệm lót nên mặt tôi không bị hôn mà hình như có gì đó sai sai…Đều là con trai, rất nhanh tôi đã nhận ra mặt mình đang úp vào chỗ là một bộ phận rất yếu ớt và nhạy cảm, Hạ Hà sẽ không bị sao chứ… Chỗ đó của hắn không tỏa ra mùi gì kỳ lạ, có thể đoán được bình thường rất thích sạch sẽ…WTF tôi điên cmnr, tôi đang nghĩ cái vẹo gì thế?Tôi chống hai tay xuống đất tính ngồi dậy, đám con trai thấy thế vội vàng chạy đến ba chân bốn cẳng nâng tôi mấy người qua đỡ Hạ Hạ Dục hỏi tôi, “Không sao chứ?”Tôi, “Không sao.” Chỉ là đầu gối của tôi hơi đau, lòng bàn tay cũng bị trầy xước. Cái tôi lo lắng hơn là “đôi pin” của Hạ Hà kìa, nếu hỏng tôi cũng không bồi thường nổi Hà đã được đỡ ngồi dậy, mặt mũi ửng hồng bất con trai xung quanh thấy chúng tôi không sao thì bắt đầu cười ầm lên, “Hahahahaha, chúng mày thấy không, thằng Ngôn úp mặt vào dái thằng Hà!”Còn có thằng cha hỏi tôi, “To không cu?” “Mùi gì thế?”Đám này vô vị thật tò mò thế thì tự qua úp mặt vào là biết ngay viên thể dục đến xử lý, cho tôi và Hạ Hà nghỉ ngơi, còn những người khác tiếp tục đánh chậm rãi đi tới, ngồi xuống cạnh Hạ Hà, “Cậu không sao chứ?”Hạ Hà né tránh ánh mắt tôi, “Không sao, ông thì sao?”“Tôi cũng không sao,” Tôi đáp, “Xin lỗi nhé.”Hạ Hà nói, “Xin lỗi gì chứ, là tôi liên lụy ông mà.”Tuy hắn nói thế nhưng tôi vẫn cảm thấy có lỗi, nếu không phải tôi đột nhiên nhiệt huyết dâng trào thì hắn cũng sẽ không bị ngã như không khí đột nhiên trở nên gượng may thầy thể dục đến đúng lúc, hỏi chúng tôi có cần đến phòng y tế Hà nói, “Có ạ, tay bạn Ngôn bị xước.”Tâm trạng tôi thoáng phức tạp, không ngờ hắn lại nhìn thấy, chứng tỏ là người khá tinh và Hạ Hà im lặng đi đến phòng y tế, cô y tế bôi thuốc vào tay tôi và xịt thuốc vào cùi chỏ Hạ ra khỏi cửa phòng y tế, tôi ngập ngừng hỏi Hạ Hà, “Cậu… chỗ đó ổn chứ?”Hạ Hà sửng sốt, khuôn mặt màu lúa mạch đỏ lên với tốc độ bàn thờ, nói nhanh, “Không sao.”Rồi lập tức quay người đi mà chẳng nhìn tôi lấy một ngờ hắn còn biết xấu mà cái này đúng là xấu hổ thật.————Buổi tối Hạ Hà không qua phòng khác, mà dựa vào đầu giường cắm mặt nghịch di đánh răng rửa mặt xong chuẩn bị lên giường ngủ, bỗng nghe thấy Hạ Hà bảo, “Ê Đoàn Tinh Ngôn, add wechat đi.”Tôi hơi bất ngờ. Không phải hắn không thích tôi à, sao lại chủ động bảo add wechat?Hạ Hà bổ sung thêm câu, “Lớp trưởng bảo tôi add ông vào group lớp.”“À.” Tôi lấy di động quét QR wechat của WeChat của Hạ Hà chỉ độc một chữ “Hà”, ảnh đại diện là hình một chú chó Alaska, chắc là nhà hắn thuận tay lướt qua vòng bạn bè của hắn, phát hiện Hạ Hà đã đăng status một phút trước –【 Anh em trai thẳng chọc trời 】Tên này bị thần kinh giật linh tinh à, chuyện này cũng đăng lên wechat làm vẹo gì. Như kiểu có mình mi là trai thẳng, còn người khác thì đếu phải báo có tin nhắn mới, Chu Lam Lam gửi cho tôi một đường link.【Chấn động địa cầu, văng qua lục địa! Học sinh chuyển trường đè XH xuống đất hôn!】Học sinh chuyển trường là tôi, XH chắc là Hạ Hà?XH viết tắt của Xia He – pinyin của Hạ Hà nha các ôngVốn lúc đầu tôi không cảm thấy gì, song giờ bị cái tít nói như kia khiến cảm giác xấu hổ bỗng chốc choáng ngợp đầu óc đăng có nội dung như này【Tiết thể dục chiều nay của mị, vì bảo vệ riêng tư nên mị sẽ không nói tên lớp đâu, nói chung là một trong mấy lớp học thể dục chiều thứ năm đó. Đúng lúc mị lên cơn vã nên chạy đến lớp 10 để ngắm cho đỡ dĩ XH và Cá hấp cũng đủ cho người ta phê hơn hất cùn rồi, ấy nhưng không ngờ học sinh mới chuyển đến lại đỉnh của chóp đến thế! Lạnh lùng cấm dục, da trắng đến phát sáng… Khí chất ôi thôi the best! Cái lùm mía sao con gái lớp 10 hên thế không biết, gato vailoz!】… Tôi phát hiện con gái có xu hướng thích phóng đại khi ở trên 2【Ok ok đừng lái nữa cua vào trọng tâm đê thớt ơi】Lầu 3【Học sinh chuyển trường nào thế? Có phải cũng học nghệ thuật không? Lập team đi khảo sát sau giờ học ngày mai nào chị em ơiiiii】Chủ thớt【Muốn biết thông tin học sinh chuyển trường vui lòng đi thẳng ra cửa quẹo trái, cảm ơn. Bớt xàm ngôn đi, dzô chủ đề chính này chị em. Con trai lớp 10 chia thành 2 nhóm đấu nhau, XH và học sinh chuyển trường ở hai đội hai chiến tuyến. Vốn dĩ tình văn hình chẳng khác gì ngày thường, tức cơ bản là sân nhà của XH và Cá hấp. Học sinh chuyển trường được mỗi cái mặt đẹp chứ trình bóng rổ đúng là cùi bắp, đội XH dần vươn lên dẫn nửa trận đấu, Hứa bấy bì chuyền bóng cho học sinh chuyển trường, XH thấy thế lập tức vươn người cướp bóng. Lát sau, thế trận đã xảy ra biến hóa. Học sinh chuyển trường dần rũ mùi phèn và bắt đầu kèm sát sao XH, điều kỳ lạ là XH cũng xảy ra dị biến, như kiểu sợ ấy, cái trò kèm cặp tiểu học này mà cũng không phá nổi】Lầu 5【Ngửi được mùi gian tình, nụ cười dần trở nên thiếu đạo 6【Tui đoán như vầy, XH cướp bóng của học sinh chuyển trường, học sinh chuyển trường dỗi thế là tỏ ý “em tuk á, dỗi á” cho XH biết. XH chiều chuộng cho ẻm kèm mình, bụng nghĩ thua bóng không sao, để bạn trai thua mới chết. Đó, chắc là tình thú của các cặp đôi đấy chị em】Lầu 7【Đại ka trường x Học sinh chuyển trường mlem mlem! Kí lùm mía gato cạn lời thật sự. Trí tưởng tượng của họ đã bay ra khỏi trái đất, vươn đến tầm vũ trụ thớt【Chị em bình tĩnh bình tĩnh đã, đjnk kount vẫn còn ở phía sau. Thấy XH chơi bất thường, Cá hấp đã dẫn đội bạn nhanh chóng vượt lên dẫn trước về tỷ số. Đồng đội chuyền bóng cho XH nhưng học sinh chuyển trường lại ngó lom lom như hổ rình mồi, có thể thấy được XH bấy giờ đã có phần sốt ruột, ảnh bèn lùi lại một bước và chuyền bóng cho người khác, đúng lúc này dị biến xảy ra ——XH lùi không vững ngã ngửa ra sau, học sinh chuyển trường đứng đối diện cũng theo quán tính mà ngã sấp mặt về phía trước. Sau đó! CAO TRÀO ĐẾN!!!Mặt của học sinh chuyển trường vừa vặn úp vào háng của XH!!! Lúc đó mị suýt thì hú tiếng chó đấy chị em ạ!!! Định mệnh sao có thể chuẩn xác một cách vô lý nhưng đầy thuyết phục như thế chứ!!!】Tôi cũng muốn biết tại sao nó lại chuẩn xác một cách vô lý nhưng đầy thuyết phục như thế 9【Quá kích thích, máu mũi chầm chậm chảy 10【Huhu mị không được chứng kiến mhu mhuuuuu! Cảm giác như đã bỏ lỡ 1 tỷ mhuuuuuuuuuuu]Lầu 11【Ảnh minh là thế này đúng không chủ thớt?】Tôi nhấn vào bức ảnh mà lầu 11 gửi… là ảnh vẽ 2 người que y xì ràng chỉ là nguệch ngoạc mấy nét, sao tôi lại có thể ngửi thấy mùi 18+ thế tôi không thể nhìn được vị trí của mình và Hạ Hà khi đó, thế nhưng bây giờ trong đầu tôi lại đột nhiên hiện lên một hình mệnh nó chứ lầu 11… đúng là thiên tài phái tả thực.—————Hạ Hà is nhật ký【Cái đinh công mệnh sao lúc đó anh mày lại cửng vậy hả?!!!】
Thì ra ông “thẳng” như này Tác giả Tuyên Lê Edit Tree Ngoại truyện 1 Xin anh đi rồi anh dừng Hôm có kết quả thi đại học, hai người họ đang ở trong phòng của Hạ Hà. Hạ Hà nắm tay Đoàn Tinh Ngôn, tha thiết nói, “Cưng yêu ơi anh hồi hộp quá, anh không làm được.” “Đừng sợ,” Đoàn Tinh Ngôn nói, “Nếu không đỗ thì… mở sạp bán bánh trứng ở cổng trường em cũng được.” Mặt Hạ Hà kiểu không dám tin vào tai mình’, “Em nói gì thế? Anh đang lo cho em mà.” Đoàn Tinh Ngôn “…” Hạ Hà “Không phải anh nghi ngờ năng lực của em, mà hôm đi thi em bị ốm còn gì. Lỡ ảnh hưởng đến tâm trạng làm bài thi thì sao?” Đoàn Tinh Ngôn “Em mà không đỗ, anh còn cần em nữa không?” Hạ Hà ôm người thương vào lòng, “Em nói ngớ ngẩn gì đó, kể cả em có đi lái máy xúc ở công trường, anh cũng vẫn yêu em.” Đoàn Tinh Ngôn Diễn chúa. “Đến đi!” Hạ Hà nói, “Tra điểm em trước hay của anh?” Đoàn Tinh Ngôn “Anh đi.” Số điểm hiện lên màn hình, cả hai nhìn nhau bật cười. Hạ Hà quả thực không khoác lác, thừa điểm sàn của khoa văn hóa nghệ thuật những 100 điểm. Nhập mã dự thi của Đoàn Tinh Ngôn vào trang tra cứu, trang load xong, Hạ Hà hít sâu một hơi. “Bé yêu ơi, em ăn gì mà lớn thế?!” Đoàn Tinh Ngôn – thủ khoa kỳ thi tuyển sinh đại học của thành phố C. Lúc Đoàn Tinh Ngôn đang đứng trả lời phỏng vấn trong sân trường, Hạ Hà đã giả bộ làm người qua đường và lượn qua lượn lại đúng 8 lần. Wechat của Hạ Hà có bài đăng mới —— 【Tôi – người đàn ông của Thủ khoa đại học phía sau】 Mẹ Hạ【Đừng có dát vàng lên mặt. Nếu không phải tại con, khéo Ngôn Ngôn còn được hẳn thủ khoa tỉnh chứ nói chi thủ khoa thành phố】 Hứa Đa【Đừng có dát vàng lên mặt】 Trịnh Dục【Đừng có dát vàng lên mặt】 Lý Hiểu Phong【Đừng có dát vàng lên mặt】 Chu Lam Lam【Há há há há há há há há há há há】 Hạ Hà【Hứ mấy người đây là gato anh mầy, tị nạnh anh mầy có học sinh xức sắc dạy kèm 11】 Nhập học ngày đầu tiên, Hạ Hà đưa Đoàn Tinh Ngôn đến ký túc đại học. Đoàn Tinh Ngôn giới thiệu Hạ Hà với các bạn cùng phòng, “Đây là anh tớ.” Thực ra cậu không muốn cho Hạ Hà đến, song lại bất lực với màn ăn vạ của Hạ Hà. Trước khi đi cậu cũng đã dặn dò Hạ Hà xong xuôi, cậu không muốn vừa mới nhập học đã come out luôn đâu. Hạ Hà đồng ý, nhưng trong lòng thì ấm ức tủi thân. Nhìn thấy anh trai của Đoàn Tinh Ngôn trèo lên trèo xuống giúp cậu ta lấy cồn lau giường, lau bàn lau ghế, đến cả dây điện cũng méo tha, cuối cùng còn ngồi xổm xuống buộc dây giày cho Đoàn Tinh Ngôn, ba ông bạn cùng phòng kiểu … Tại sao bọn tui lại không có anh trai xịn sò như thế chớ? Nhân lúc Đoàn Tinh Ngôn sang phòng bên tìm lớp trưởng để nộp hồ sơ, Hạ Hà nhanh tay add wechat của ba ông bạn cùng phòng. Đoàn Tinh Ngôn sinh muộn nhất trong phòng, nên được gọi là bé út. Anh Ba hỏi Đoàn Tinh Ngôn, “Anh ruột ông hở? Chăm sóc ông tốt ghê nơi.” Đoàn Tinh Ngôn lúng túng nói dối, “Không, anh họ.” Anh Ba “Chẳng trách trông hai ông chẳng có nét giống nhau. Đều đẹp trai ghê, nhưng mà không cùng kiểu.” Đoàn Tinh Ngôn “Ờ.” Anh Ba “Anh họ ông lạnh lùng ra phết, nhắn wechat cũng không thèm trả lời.” Chuông cảnh báo trong lòng Đoàn Tinh Ngôn reo inh ỏi, song ngoài mặt vẫn cực độ bình tĩnh, “Ông add wechat anh ấy?” Anh Ba “Ừa ý, ngay hôm nhập học ấy, lúc ông ra ngoài, ảnh đã add cả ba bọn tôi luôn, nhờ bọn tôi chăm sóc ông, với cả dặn bọn tôi không được kể với ông. Anh họ ông quan tâm ông ghê ha.” “Ờ, cũng được.” Đoàn Tinh Ngôn nghĩ, để xem lát nữa Hạ Hà tính cãi thế nào. Anh Ba nói, “Anh họ ông… thích kiểu gì thế?” Đoàn Tinh Ngôn ? Tuy cậu đã không còn thẳng, song lại khác xa với những gay khác, không nhạy cảm với đồng loại. Bấy giờ cậu mới nhận ra anh ba này hình như có ý với Hạ Hà thì phải. “Tôi không biết.” Anh ấy thích tôi. Đoàn Tinh Ngôn nói thầm. —— Đoàn Tinh Ngôn ở trong ký túc xá vừa đọc sách vừa chat wechat với Hạ Hà. Trong lúc đó cậu có đi vệ sinh một lần, quay lại thì thấy Hạ Hà đang gọi video cho mình. Đoàn Tinh Ngôn “Sao thế?” Hạ Hà “Bé yêu làm gì đó? Sao lại không rep anh?” Đoàn Tinh Ngôn “Em đi vệ sinh.” Hạ Hà “hứ” tiếng, “Đi tè cũng không báo anh một tiếng, anh còn tưởng wechat bị sập chứ, đang tính gỡ đi tải lại.” Đoàn Tinh Ngôn “… Đừng làm rộn.” Hạ Hà “To hay nhỏ? Hình dáng màu sắc thằng cu em có bình thường không?” Đoàn Tinh Ngôn “…” Nói chuyện video được một lúc, Hạ Hà bỗng bảo, “Bé cưng đợi anh xíu anh đi tè phát. Thấy anh cẩn thận không, đi tè cũng phải báo cáo với em trước đó.” Cửa phòng bật mở, anh Ba đi vào. Đoàn Tinh Ngôn lập tức cúp máy, “Không nói với anh nữa, bạn cùng phòng em về rồi.” Hạ Hà【Sao bạn cùng phòng về lại không nói chuyện với anh nữa?】 Đoàn Tinh Ngôn【Sẽ làm phiền người khác】 Hạ Hà【Ỏ】 Hạ Hà【Tui nào dám cãi Một lát sau, Đoàn Tinh Ngôn phát hiện anh Ba cứ nhìn mình bằng ánh mắt muốn nói lại thôi. “Sao vậy?” “Cái anh lần trước á, không phải anh họ ông đúng không?” “… Sao lại hỏi thế?” Anh Ba đưa cậu xem vòng bạn bè wechat. Hạ Hà đăng ảnh. Một dáng hình cao gầy được chụp từ phía sau. Trông rất quen, Đoàn Tinh Ngôn nhận ra ngay người đó chính là mình. Caption là Của tôi. “Gato với ông thiệt đó.” Anh Ba chua xót nói. Anh ba rất chi là hận đời, cớ vì sao top xịn sò ngon cơm lại đều đã có chủ rồi vậy chớ. Anh Cả và anh Hai đang ở bên ngoài, không hẹn mà cùng chụp màn hình gửi cho Đoàn Tinh Ngôn, kèm theo một hàng dấu chấm than. … Cuối cùng vẫn cứ là come out. Đoàn Tinh Ngôn chuyển tiếp ảnh chụp màn hình, hỏi Hạ Hà, “Này là sao?” “Cái này… đây là…” Hạ Hà ấp úng như gà mắc tóc, hết đường chối cãi. “Sao lại chặn em?” Hạ Hà cúi đầu, “Sợ em thấy sẽ giận anh.” “Biết em sẽ giận mà vẫn còn đăng?” Hạ Hà “Tại người ta sợ mấy thằng đó sẽ tơ tưởng em chứ bộ, nên mới làm thế để chúng nó dẹp ngay cái ý tưởng này đi.” Đoàn Tinh Ngôn gắng dằn không cho khóe môi nhếch lên. “Thấy mình trẻ con không?” Hạ Hà “Trẻ con, nhưng yêu em.” ——- Đoàn Tinh Ngôn phát hiện ra dạo gần đây Hạ Hà rất ít liên lạc với cậu. Gửi tin wechat cũng mãi không trả lời. Cậu hỏi Hạ Hà độ này đang bận gì, Hạ Hà qua quýt bảo đang bận ôn tập. Còn chưa đến cuối kỳ, ôn với chả tập cái gì. Đoàn Tinh Ngôn muốn tra hỏi Hạ Hà, song lại không mở miệng được, đành phải im lặng nín nhịn. Buổi trưa cuối tuần, Hạ Hà đưa cậu đi ăn một bữa rất sang chảnh. Hạ Hà bảo, “Đợi lát nữa anh có chuyện muốn nói với em.” Nói gì? Đoàn Tinh Ngôn không khỏi suy nghĩ lung tung. Có phải… chán rồi nên muốn chia tay? Thái độ của Hạ Hà rất khác thường, nói cũng ít hơn hẳn mọi khi, như thể đang có tâm sự nặng nề. Trái tim Đoàn Tinh Ngôn dần nguội lạnh. Một hồi thấp thỏm ăn xong, Đoàn Tinh Ngôn hỏi, “Muốn nói gì với em?” Hạ Hà nắm lấy tay cậu, “Đưa em đến một nơi.” Hai người đi thẳng đến khu chung cư ngay gần trường, Hạ Hà cẩn thận hỏi, “Bé cưng của anh ơi, lát nữa xin đừng giận anh nhé?” Đoàn Tinh Ngôn như rơi vào sương mù, “Ừm, rốt cuộc có chuyện gì?” Mãi cho đến khi Hạ Hà dẫn cậu bước vào căn hộ một phòng ngủ, cậu mới nhận ra Hạ Hà đang làm gì. Đoàn Tinh Ngôn nhìn Hạ Hà, “Đây là?” Hạ Hà “Sống cùng anh nhé?” Đoàn Tinh Ngôn chưa trả lời, chỉ hỏi lại hắn, “Chỗ này thuê đâu có rẻ, anh lấy tiền đâu ra?” Hạ Hà “Ờ thì đi đệm nhạc với cả chụp choẹt vớ vẩn thôi, dễ lắm.” Đoàn Tinh Ngôn nghĩ bụng, chả trách gần đây tên này bận rộn thế, ra là bận kiếm tiền. “Em đừng trách anh làm xong rồi mới nói,” Hạ Hà bảo, “Anh không muốn em ở ký túc đâu. Cứ nghĩ đến em đang ở cùng phòng với ba thằng đực rựa là anh lại như thiêu như đốt, suýt thì tẩu hỏa nhập ma.” Đoàn Tinh Ngôn duỗi hai tay ôm chầm lấy hắn, vuốt ve gáy Hạ Hà, “Được.” Hạ Hà phấn khích bế cậu lên xoay một vòng… kế đó thuận thế bế cậu lên giường. Đệm và ga giường đã được hắn thay mới từ trước. Đoàn Tinh Ngôn “Làm cái trò gì đó?” Hạ Hà ghé vào tai cậu phả hơi, “Làm em.” “Anh sắp tẩu hỏa nhập ma rồi đây này, phải luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh với em mới hóa giải được.” Ban ngày ban mặt… Đoàn Tinh Ngôn thở dài, “Kéo rèm vào đã.” Hạ Hà ngoan như cún chạy đi kéo rèm cửa sổ, sau đấy… không biết lôi từ đâu ra cái cà vạt rồi trói hai tay Đoàn Tinh Ngôn lại, ép lên cao. Đoàn Tinh Ngôn “… Cởi ra.” Hạ Hà “Không đấy.” Hắn muốn làm như này lâu lắm rồi. “Anh…” Đoàn Tinh Ngôn cạn lời thật sự, “Đừng ép em phải mắng anh.” Hạ Hà “Em mắng đi, càng mắng anh càng hưng phấn.” Đoàn Tinh Ngôn “Biến thái.” …… “Anh ra đi… em mệt lắm rồi…” “Nhưng anh chưa mệt,” Hạ Hà nói, “Cục cưng cầu xin anh đi, xin anh đi rồi anh dừng.” Đoàn Tinh Ngôn Mẹ, bị chó đụ rồi. Lại còn là một con chó đần nữa chứ.
thì ra ông thẳng như này