Chỉ cần em an toàn , anh sẽ làm tất cả " Cô nở nụ cười gật đầu , dựa vào lòng hắn " Em tin anh " Hắn cúi xuống nâng cằm cô lên , dịu dàng hôn vào đôi môi đỏ mọng của cô . Cả hai ngồi đó , dưới khung cảnh xinh đẹp , hai trái tim đang đập chung một nhịp .
Đọc truyện Countryhumans China -Xuyên vào tiểu thuyết Harem , ta chỉ muốn trở về- - Oneshot -ViệtChi- Anh chỉ là người thế thân trên điện thoại, cập nhật hằng ngày.
"Vậy anh em hãy giết chết những gì thuộc về hạ giới trong con người anh em: ấy là gian dâm, ô uế, đam mê, ước muốn xấu và tham lam; mà tham lam cũng là thờ ngẫu tượng" (Cl 3:5). Thờ ngẫu tượng là vậy, nghĩa là các vật mà con người ham muốn đã chiếm vị trí sùng kính
Điểm khác Chỉ Thuộc Về Anh có lẽ là sự tồn tại của một thị trấn mang tên Truly, nơi khởi nguồn của tình yêu-thù hận; cay đắng-ngọt ngào; nỗi buồn-niềm vui; khổ đau-hạnh phúc. Truly là nơi Dalaney đã từng muốn rời bỏ, nhưng đó là nơi cuối cùng cô sẽ mãi mã
P9: Tik Tok Free Fire | Phim ngắn: ''Sau Tất Cả ta đã thuộc về nhau ”FULL Tập | Bé Quỳnh FF 💎💎Free Fire Diamond Shop - Chỉ Với 19k Cơ Hội Nhận Ngay 19.999 Viên Kim Cương Chính Thức Và Duy Nhất Của Bé Quỳnh FF: https://shopbequynhff.vn 💓 Nếu các bạn thích video thì đừng quên ấn Like
P36: Tik Tok Free Fire | Phim ngắn: ''Sau Tất Cả ta đã thuộc về nhau ”FULL Tập | Bé Quỳnh FF 💎💎Free Fire Diamond Shop - Chỉ Với 19k Cơ Hội Nhận Ngay 19.999 Viên Kim Cương Chính Thức Và Duy Nhất Của Bé Quỳnh FF: https://shopbequynhff.vn 💓 Nếu các bạn thích video thì đừng quên ấn
Lời bài bác hát: Trái Tyên Anh Thuộc Về Em Remix. Bài hát: Trái Tyên Anh Thuộc Về Em Rephối – Lâm VũTừ lúc anh quen thuộc biết em trái đất bỗng nhiên ngưng lại,Cuộc đời này dệt thêm bao nhiêu thèm khát, từng nào thú vui.Từ thời điểm anh quen biết em, cả thế giới không ai
Chỉ Thuộc Về Anh - Rachel Gibson ~ Chương 17 Books are delightful society. If you go into a room and find it full of books - even without taking them from the shelves they seem to speak to you, to bid you welcome.
Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu.
Delaney bị đánh thức bởi những đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cột sống của nàng. Nàng mở mắt và nhìn chăm chăm vào bộ ngực rộng rậm rì lông của Nick chỉ cách mũi mình chưa đến một phân. Nàng nằm sấp người, và một vệt nắng sớm phủ qua làn da nâu sạm của anh."Chào em."Nàng cũng không chắc lắm, nhưng hình như nàng cảm thấy anh hôn lên đỉnh đầu mình. "Mấy giờ rồi"Khoảng tám rưỡi.""Quỷ thật." Nàng lăn qua một bên và ắt hẳn sẽ rơi xuống sàn nhà nếu anh không kịp chụp lấy cánh tay và quàng một chân trần qua hông nàng. Chỉ duy nhất một lớp khăn trải giường mỏng in hoa ngăn cách giữa họ. Nàng ngước mắt lên nhìn vào tấm màn trướng màu hồng mà nàng vẫn thấy mỗi khi thức dậy vào hầu hết các buổi sáng khi còn là cô bé. Cái giường đơn vốn đã nhỏ với một người, giờ cộng thêm Nick với thân hình như thế. "Em có một cuộc hẹn lúc chín giờ." Nàng thu hết can đảm nhìn vào anh, nỗi lo sợ lớn nhất của nàng lại càng được củng cố. Anh trông rất đẹp trai vào buổi sáng. Mái tóc đen dài đến vai của anh rủ qua một bên và một mảng râu làm tối bớt quai hàm của anh. Bên dưới đôi lông mày rậm, ánh mắt của anh thật nồng nhiệt và tỉnh táo dù chỉ mới tám rưỡi sang."Em có thể hủy nó được chứ?"Nàng lắc đầu và nhìn quanh quất tìm quần áo. "Nếu em đi trong vòng mười phút nữa, chắc em sẽ kịp giờ." Nàng quay sang nhìn khuôn mặt anh và bắt gặp anh chăm chú ngắm nàng, nhìn như thể đang cố ghi nhớ những đường nét cơ thể hay xét nét tìm khiếm khuyết của nàng. Nàng có thể cảm thấy đôi gò má nóng bừng lên, và nàng ngồi dậy, kéo tấm ga giường che ngực. "Em biết là mình trông kinh lắm," nàng nói, nhưng anh không nhìn nàng như thể nàng đang sống dở chết dở. Có thể là lần đầu tiên trong đời nàng thử thời vận mà không gặp xui xẻo. "Đúng không?""Em muốn biết sự thật không?""Muốn.""Được rồi." Anh với tới tay nàng và hôn vào lòng bàn tay. "Trông em khá hơn khi em còn là một Xì trum."Một nếp nhăn xuất hiện nơi đuôi mắt anh, và Delaney cảm thấy một đợt rạo rực ấm áp râm ran giữa những ngón tay và kéo dài lên tận ngực nàng. Đây chính là Nick mà nàng yêu. Một Nick luôn chòng ghẹo nàng mỗi khi anh hôn nàng. Người đàn ông có thể khiến nàng bật cười ngay cả khi anh làm nàng muốn khóc. "Lẽ ra em nên yêu cầu anh nói dối," nàng nói và rút tay ra trước khi quên mất cuộc hẹn lúc chín giờ. Nàng thấy đám quần áo ném vương vãi trên sàn nhà ngay sát mình. Quay lưng về phía anh, nàng nhặt chúng lên và nhanh chóng mặc sau nàng, lò xo nệm lú xuống khi Nick đứng lên. Anh đi quanh phòng, nhặt quần áo dưới sàn nhà, hoàn toàn không để ý rằng mình đang khỏa thân. Cầm một chiếc tất trên tay, nàng nhìn anh xỏ chân vào chiếc quần Levi’s và cài khuy. Dưới ánh nắng buổi sáng chói chang, Nick Allegrezza đúng là một anh chàng đặc Mỹ đô con đẹp trai hoàn hảo trăm phần trăm. Cuộc đời thật chẳng chút công bằng."Đưa anh chìa khóa xe, và anh sẽ làm nóng động cơ cho em."Delaney xỏ chân vào tất. Chưa từng có người đàn ông nào từng đề nghị làm nóng máy xe cho nàng, và nàng xúc động bởi việc làm giản dị ấy. "Trong túi áo khoác của em ấy." Sau khi anh rời khỏi phòng ngủ, Delaney rửa mặt và đánh răng, chải tóc. Đến khi nàng khóa cửa nhà, mấy cánh cửa kính chiếc xe Cadillac của Henry đã sạch bong. Tương tự, cũng chưa từng có một người đàn ông nào lau cửa xe giúp nàng. Bộ lốp đi tuyết mới của chiếc xe lấp lánh ánh đèn bóng tương phản trên nền bạc và trắng. Nàng cảm thấy muốn khóc. Không ai từng quan tâm tới sự an toàn và hạnh phúc của nàng, may ra còn có thể kể đến bạn trai cũ Eddy Castillo. Anh ta là một người đồng bóng quá mức, quan tâm đến độ kiêng khem của nàng. Anh ta đã tặng cho nàng một cái máy cắt rau quả Salad Shooter vào ngày sinh nhật, nhưng dụng cụ làm bếp khó mà đem ra so với những cái lốp xe đi không hỏi khi nào sẽ gặp lại Nick. Anh không hẹn. Họ đã qua đêm với nhau như một đôi tình nhân, nhưng giờ chưa ai đề cập đến tình yêu hay thậm chí kế hoạch cùng ăn tối quay về tiệm thẩm mỹ của nàng ngay trước khi người khách đầu tiên của nàng ghé qua, Gina Fisher, tốt nghiệp sau nàng một năm và đã có ba đứa con dưới năm tuổi. Gina đã nuôi mái tóc dài đến thắt lưng từ hồi lớp bảy. Delaney cắt nó ngắn đến vai và để lại tóc mái dài hơn. Nàng nhuộm những vệt màu đỏ tươi tắn và khiến cho một cô gái muốn bắt chước Claire Danes. Nàng tiếp đón một người khách vãng lai lúc mười một giờ, và sau đó đóng cửa tiệm thẩm mỹ vào buổi trưa để đi tắm. Nàng tự nhủ rằng mình không chờ điện thoại của Nick hay tiếng xe Jeep của anh, nhưng hiển nhiên là nàng đang mong nàng không có thông tin gì từ anh đến tận sáu giờ tối hôm đó, nàng nhảy vào chiếc Cadillac rồi đi mua đồ Giáng sinh. Nàng vẫn chưa mua quà cho mẹ mình nên dừng lại trước một trong những bộ đồ du lịch đắt đỏ được bán cho khách ở Eddie Bauer. Nàng không tìm thấy thứ gì cho mẹ mình cả, nhưng nàng đã tiêu hao bảy mươi đô la để mua một cái áo nỉ cỡ có màu xám hệt như màu mắt Nick. Nàng nhờ gói món quà trong giấy thiếc màu đỏ, và đem nó về nhà đặt trên bàn phòng ăn. Không có tin nhắn nào trong đnàng. Nàng nhấn nút kiểm tra cuộc gọi để chắc chắn, nhưng anh đã không gọi cho hôm sau, nàng cũng không nghe tin tức gì của anh, và trong buổi sáng Giáng sinh, nàng cảm thấy đó là thời khắc cô đơn nhất trong đời mình. Nàng xốc lại tinh thần và gọi cho Nick để chúc anh Giáng sinh vui vẻ, nhưng anh không trả lời. Nàng nghĩ tới việc đánh xe qua nhà để xem anh có phải đang ở nhà và đang lẩn tránh nàng không. Cuối cùng, nàng lái xe đến nhà mẹ để thăm Duke và Doroles. Ít ra thì hai con chó Weimaraner đó cũng vui mừng vì được gặp trưa, nàng chăm chú xem phim A Christmas Story, cảm thấy mình giống với Ralphie hơn bất kỳ lúc nào trước đây. Nàng biết rõ cảm giác ra sao khi muốn điều mà mình không thể có được. Và nàng cũng biết cảm giác sẽ thế nào khi bị một bà mẹ bắt mặc bộ đồ hóa trang có tai thỏ trông gớm chết. Khi Ralphie chuẩn bị bắn lòi mắt mình với khẩu súng Red Ryder B-B, tiếng chuông cửa vang lên. Hai con chó Weimaraner ngẩng đầu lên, sau đó lại nằm bẹp xuống, cho thấy chúng không phải giống chó giỏi canh đứng ngay ở cổng vòm trong cái áo khoác da và cặp kính Oakley. Hơi thở lơ lửng trước mặt khi một nụ cười nở trên môi anh. Anh trông ngon lành tới mức có thể đem bọc trong đường và ăn hết sạch. Delaney không biết nên cho anh vào hay đóng sầm cửa trước mặt anh vì đã để nàng thắc thỏm cả hai ngày qua. Chiếc hộp ánh kim lấp lánh trong tay anh đã quyết định vận mệnh anh. Nàng đã để cho anh tháo kính râm nhét vào túi rồi lấy ra một nhánh cây tầm gửi và vòng quanh đầu nàng. "Giáng sinh vui vẻ," anh nói. Miệng anh ấm nóng nuốt trọn miệng nàng, và nàng cảm nhận được nụ hôn đó tới tận gót chân mình. Khi anh ngưng lại nhìn nàng, nàng áp lòng bàn tay lên hai má anh và kéo thấp nó xuống để hôn thêm lần nữa. Nàng còn không bận tâm che giấu cảm xúc. Dù sao đi nữa, nàng cũng không chắc là mình có thể giấu được. Tay nàng vuốt ve qua vai và khắp ngực anh, và khi cảm xúc đã lắng xuống, nàng thú thực. "Em nhớ anh.""Anh ở Boise đến tận khuya hôm qua." Anh dồn trọng lượng lên một chân và nhét cái hộp vào tay nàng. "Cái này tặng em. Anh mất một lúc để tìm nó đấy."Nàng nhìn mãi chiếc hộp vàng và vuốt lên lớp giấy mịn. "Chắc là em nên đợi. Em có một món quà cho anh để ở nhà em.""Không," anh cố nài nỉ cứ như tử tù muốn đó nhận xong hình phạt càng nhanh càng tốt. "Cứ kệ nó và mở cái này ngay đi."Dưới đôi tay của nàng, lớp giấy mịn toạc ra chỉ với một lần xé quà đầy hồi hộp. Nằm giữa một lớp giấy lụa mỏng là một chiếc vương miện có gắn đá pha lê như những chiếc vương miện được trao trong các cuộc thi sắc đẹp."Anh đã nghĩ vì Helen phỗng tay trên chiếc vương miện cựu học sinh của em hồi trung học, anh sẽ tặng em một cái đẹp hơn."Cái vương miện to lớn và cầu kỳ và hiển nhiên là thứ đẹp nhất nàng từng được thấy. Nàng cắn môi dưới để thoát khỏi run rẩy khi nàng kéo cái vương miện ra khỏi lớp giấy lụa và trả cái hộp cho Nick. "Em thích nó lắm." Những viên đá bắt ánh sáng và hắt ra những tia sáng khắp căn phòng. Nàng đặt nó lên trên đầu và tự ngắm mình trong cái gương bên cạnh giá treo áo. Những viên đá lấp lánh được tạo dáng thành một hàng trái tim và dải băng với một trái tim ngay vị trí trung tâm to hơn hết thảy số còn lại. Nàng cố nén những giọt nước mắt khi ngước lên nhìn anh trong gương. "Đây là món quà Giáng sinh tuyệt nhất mà em từng được nhận.""Anh mừng vì em thích nó." Anh đặt lòng bàn tay to lớn lên bụng nàng, sau đó luồn tay xuống dưới lần áo len lên ngực nàng. Qua lớp áo ngực bằng ren của nàng, anh ấp chúng lại, những ngón tay của anh ấn vào da thịt nàng khi anh kéo nàng sát ngực anh. "Suốt chặng đường lái xe từ Boise về tối qua, anh chỉ nghĩ tới mỗi lúc em mang cái vương miện đó thôi và không thêm thứ gì khác.""Anh đã từng làm tình với một nữ hoàng chưa?"Anh lắc đầu và cười tươi. "Em là người đầu tiên."Nàng nắm tay anh và dẫn anh vào nhà kiếng nơi nàng đang xem ti vi. Anh cởi bỏ y phục của nàng với đôi tay thong thả chậm rãi, khiến nàng cảm nhận vẻ đẹp và ham muốn tình yêu ngay trên chiếc ghế sofa màu vàng chanh của mẹ nàng. Nàng lướt nhẹ mấy đầu ngón tay dọc tấm lưng ấm áp và cặp mông trần và hôn lên bả vai phẳng của anh. Nàng muốn cảm nhận giây phút đó mãi mãi. Làn da nàng ngứa ran và thân xác nàng xúc động dạt dào. Trái tim nàng căng đầy khi anh hôn lên bờ ngực nhạy cảm của nàng, và khi anh vùi phần thân thể cương cứng mãnh liệt của anh tận mãi bên trong cơ thể nàng, nàng còn hơn cả sẵn sàng. Anh ôm lấy hai bên mặt nàng và nhìn sâu vào mắt nàng khi anh chầm chậm đi vào nàng hết lần này đến lần khácNàng ngước nhìn lên gương mặt anh, đôi mắt xám của anh, bừng lên sống động với nỗi đam mê mà anh cảm nhận được từ nàng, đôi môi anh ẩm ướt vì nụ hôn của họ, hơi thở của anh dồn dập. "Em yêu anh, Nick," nàng thì thầm. Anh sững lại một lúc, sau đó tiến vào sâu hơn, mạnh hơn, không ngừng nghỉ, và nàng thì thầm lời yêu thương của nàng với mỗi cú nhấn cho tới khi nàng chìm vào cơn mơ say ngọt ngào nhất trong đời mình. Nàng nghe thấy tiếng rên rỉ nguyên thủy sâu lắng của anh cùng những lời cầu khẩn và nguyền rủa lẫn vào nhau. Rồi toàn bộ trọng lượng của anh đổ ập xuống người cảm giác bứt rứt nhói lên trong ngực nàng khi nàng lắng nghe hơi thở anh dịu xuống. Nàng đã nói với anh rằng nàng yêu anh. Và trong khi anh khiến nàng cảm thấy mình được yêu, anh vẫn không thốt ra những lời ấy. Nàng cần phải biết lúc này anh cảm nhận nàng ra sao, nhưng cũng lúc đó, nàng sợ câu trả lời. "Nick?""Hở?""Chúng ta cần nói chuyện."Anh ngẩng đầu lên và nhìn vào mắt nàng. "Cho anh một phút." Anh rút khỏi người nàng và trần truồng bước ra khỏi phòng để tháo cái bao cao su mà anh không quên mang từ sau lần yêu điên cuồng đầu tiên trong căn buồng nhỏ ở khách sạn Lakeshore. Delaney tìm quần lót và thấy chúng dưới chiếc bàn mây thấp. Nàng xỏ chân vào chúng, và mỗi khoảnh khắc trôi qua, cảm giác bức bối trong nàng càng tăng lên. Sẽ ra sao nếu anh không yêu nàng? Làm sao nàng có thể chịu đựng điều đó, và nàng biết phải làm gì nếu anh như thế? Anh quay lại ngay khi nàng vừa thấy áo ngực của mình đằng sau đệm giường. Anh lấy cái áo ngực khỏi tay nàng và ném nó qua một bên. Anh ôm nàng trong vòng tay và giữ nàng sát ngực anh, ôm nàng chặt hơn bất kỳ lúc nào trước đây. Giữa đôi tay ấm áp của anh, với mùi hương trên da anh tràn ngập trong tâm trí nàng, nàng tự nhủ rằng anh yêu nàng. Ngay cả khi nàng không phải người kiên nhẫn, nàng vẫn có thể chờ đợi anh nói ra những lời nàng muốn nghe. Thay vào đó, nàng nghe thấy tiếng nghiến rin rít của gỗ và bản lề, có vẻ như cửa trước mở ra, và nàng lặng đi. "Anh có nghe gì không?" nàng nói đặt một ngón tay lên môi và lắng nghe. Cánh cửa đóng sầm lại, khiến nàng cảm thấy khích động."Quỷ thần ơi!" nàng thoát ra khỏi vòng tay của Nick và với lấy thứ y phục gần nhất, cái áo sơ mi bằng nỉ của anh. Tiếng bước chân vang lên từ đại sảnh khi nàng xỏ tay vào áo. Cái quần jean của Nick nằm đâu đó sau trường kỷ, và anh bước về phía sau Delaney ngay khi Gwen bước vào phòng. Một cảm giác ngờ ngợ kỳ quái chạy dọc cột sống của Delaney. Mẹ của nàng đứng giữa một luồng ánh sáng, mặt trời tỏa nắng lên tóc bà như thể bà là một thiên thần Giáng hết nhìn Delaney đến Nick rồi lặp lại, sự sửng sốt ngập trong đôi mắt xánh của bà. "Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?"Delaney dừng tay khép vạt chiếc áo sơ mi. "Mẹ… Con…" Ngón tay nàng cài khuy áp trong khi ảo giác che mờ tâm trí nàng. "Mẹ làm gì ở nhà vậy?""Mẹ sống ở đây mà!"Nick đặt một tay lên bụng nàng và kéo sát ngực anh, che thân thể anh khuất mắt mẹ Delaney. "Con biết, nhưng con tưởng lẽ ra mẹ đang đi du thuyền cơ mà."Bà Gwen chỉ một ngón tay vào Nick. "Nó làm gì trong nhà của mẹ thế?"Nàng cẩn thận cài hết khuy áo. "À, anh ấy chỉ là có lòng tốt mừng lễ Giáng sinh cùng con.""Nó không mặc đồ!""À, phải." nàng kéo hai bên áo của anh rộng ra để cố che anh kỹ hơn. "Anh ấy… à…" Nàng ngậm miệng lại và nhún vai. Chẳng có gì cứu vãn được chuyện này, nàng đã bị bắt gặp. Chỉ là lần này nàng không phải là một cô gái mười tám tuổi khờ khạo. Chỉ còn vài tháng nữa là nàng ba mươi tuổi và nàng yêu Nick Allegrezza. Nàng là một người đàn bà trưởng thành độc lập, nhưng nàng không thích bị mẹ tóm được họ trần như nhộng trong căn phòng kính của bà. "Nick và con đang hẹn hò.""Phải nói là hai người hơn cả hẹn hò đấy. Làm sao con có thể làm chuyện này, Delaney? Làm sao con có thể đi chơi với một thằng như nó? Nó là một thằng lăng nhăng và nó ghét gia đình này." Bà quay sang Nick. "Anh lại chạm tay vào con gái của ta nữa rồi, nhưng lần này anh đã chọn đúng lúc đấy. Anh đã vi phạm điều khoản trong di chúc của Henry. Ta sẽ chứng kiến anh mất tất cả vì việc đó.""Tôi đếch bao giờ quan tâm đến bản di chúc." Những ngón tay của anh vuốt qua làn vải nỉ đang che kín bụng hiểu rõ mẹ nàng đủ để biết rằng bà không đe dọa suông. Nàng cúng biết cách để ngăn bà lại. "Nếu mẹ nói với ai về chuyện này, thì con sẽ không bao giờ nói chuyện với mẹ nữa. Một khi con rời đi vào tháng Sáu, mẹ sẽ không bao giờ gặp lại con đâu. Nếu mẹ từng nghĩ rằng mẹ không bao giờ thấy con sau khi con bỏ đi như hồi mười năm trước, thì mẹ chỉ cần đợi mà xem. Lần này khi con đi, con sẽ không cho mẹ biết con ở đâu. Khi con đi, con sẽ có ba triệu đô la và con sẽ không bao giờ về thăm mẹ."Bà Gwen mím môi lại và bà vòng tay quanh ngực. "Chúng ta sẽ nói về chuyện này sau."Bàn tay của Nick thõng xuống. "Nếu bà không muốn thấy mông tôi, thì tốt nhất là bà nên rời khỏi phòng khi tôi mặc đồ."Giọng của anh sắc như dao. Nàng đã nghe nó một lần trước đây. Lần cuối khi ba người bọn họ có mặt trong văn phòng của Henry. Cái ngày bản di chúc được đọc. Delaney không thể trách anh vì tỏ ra cáu kỉnh như vậy. Tình huống ngượng ngùng này thật khó bề chịu đựng, và mẹ nàng đã bộc lộ phần tệ hại nhất trong con người khi đang thắng khi bà Gwen quay gót, Delaney quay lại. "Em xin lỗi, Nick. Em xin lỗi vì mẹ em đã nói những điều đó với anh và em hứa sẽ không để cho bà ấy làm gì gây nguy hại tới những gì Henry đã để lại cho anh.""Quên nó đi." Anh tìm thấy quần dài và xỏ chân vào trong. Họ im lặng mặc đồ, và khi nàng dẫn anh ra cửa trước, anh nhanh chóng rời khỏi và hờ hững hôn tạm biệt nàng. Nàng tự nhủ rằng điều đó không quan trọng và bước vào tìm mẹ. Bà Gwen có lẽ sẽ không thích điều nàng sắp nói, nhưng Delaney đã chấm dứt việc phải dành cả cuộc sống vì mẹ mình như lâu nay. Nàng thấy bà đang đứng trong nhà bếp, đợi nàng."Sao mẹ lại về nhà vậy?""Mẹ nhận ra rằng Max không phải người đàn ông dành cho mẹ. Ông ấy thật khó tính," bà nói qua quai hàm nghiến chặt. "Giờ đừng bận tậm về chuyện đó nữa. Thằng đó làm gì trong nhà của mẹ vậy?""Con nói rồi, anh ấy mừng lễ Giáng sinh với con.""Mẹ đã nghĩ rằng cái xe Jeep đậu trước ga ra là của nó, nhưng mẹ lại chắc rằng mình nhìn lầm. Mẹ không mong bắt gặp thằng đó… con… trong nhà của mẹ trong một triệu năm nữa. Nick Allegrezza trong tất cả bọn đàn ông. Nó…""Con đang yêu anh ấy," Delaney ngắt Gwen siết chặt lưng ghế nhà bếp. "Chuyện đó không hay đâu. Con chỉ nói thế để trả đũa mẹ thôi. Con đã giận mẹ vì để con một mình trong kỳ Giáng sinh."Đôi khi lập luận của mẹ nàng thật khiến người ta rối trí, nhưng điều đó luôn có thể đoán trước được. "Tình cảm của con dành cho Nick liên quan gì đến mẹ. Con muốn ở với anh ấy, và con sẽ ở với anh ấy.""Mẹ hiểu." Khuôn mặt của mẹ nàng trở nên sắt đá. "Con có định nói rằng con không thèm để ý xem mẹ cảm thấy thế nào về điều đó?""Đương nhiên là con quan tâm. Con không muốn mẹ ghét người đàn ông con yêu. Con biết rằng mẹ khó mà mừng cho con ngay lúc này, nhưng có thể mẹ chỉ cần chấp nhận rằng con có quan hệ với Nick, và con sẽ hạnh phúc với anh ấy.""Chuyện ấy là khó thành hiện thực. Con không thể hạnh phúc với người như Nick. Đừng làm thế với bản thân con và gia đình của con."Delaney lắc đầu và chiếc vương miện của nàng lệch qua một bên. Nàng gỡ nó khỏi đầu và vuốt ve ngón tay qua những viên đá mát lạnh. Không có tác dụng. Mẹ nàng sẽ không bao giờ thay đổi. "Henry đã mất. Bây giờ con là người thân duy nhất của mẹ." Nàng nhìn lên bà Gwen. "Con cần Nick. Đừng buộc con phải lựa chọn."Nick đứng gần lò sưởi xây bằng đá và nhìn sững vào dãy đèn nhấp nháy mà Sophie đã giúp anh treo lên cây. Anh nâng chai bia lên uống một hớp và những ngọn đèn nhòa đi khi anh ngửa đầu ra ra anh nên hiểu rõ hơn. Anh đã sống trong ảo tưởng suốt mấy ngày qua. Anh đã ôm nàng khi nàng ngủ trong cái giường nhỏ màu hồng kia và khiến anh mơ về một căn nhà, một con chó, và hai đứa trẻ. Anh đã cho phép bản thân hình dung có nàng trong cuộc sống của anh, trong cả phần đời còn lại, và anh cần điều đó còn hơn cảMột khi con rời đi vào tháng Sáu, mẹ sẽ không bao giờ gặp con đâu. Nếu mẹ từng nghĩ rằng mẹ không bao giờ thấy con sau khi con bỏ đi như hồi mười năm trước, thì mẹ chỉ cần đợi mà xem. Lần này khi con đi, con sẽ không cho mẹ biết con ở đâu. Khi con đi, con sẽ có ba triệu đô la và con sẽ không bao giờ về thăm là một thằng đần. Lẽ ra anh phải biết rằng nàng sẽ bỏ đi, nhưng anh đã cho phép mình bắt đầu nghĩ rằng anh đủ để khiến nàng ở lại. Nàng đã nói rằng nàng yêu anh. Rất nhiều phụ nữ vào khoảnh khắc ấy cũng như vậy, khi anh ấn sâu vào bên trong mang lại khoái cảm cho cả hai bên. Nó thường chẳng có ý nghĩa gì cả, và anh không phải là kiểu đàn ông quẩn quanh chờ đợi và theo dõi những tín hiệu từ bụi táo gai để biết liệu nó có ý nghĩa gì chuông cửa vang lên và anh trông mong sẽ gặp Delaney. Thay vào đó anh thấy Gail."Giáng sinh vui vẻ," cô ta nói và đưa một cái hộp màu mè sáng lóe cho anh. Anh cho cô nàng vào vì anh cần chút khuây khỏa."Tôi không có gì tặng em cả." Anh treo áo choảng của cô ta gần cửa, sau đó dẫn cô ta vào bếp."Không sao. Nó chỉ là bánh quy, không có gì lớn lao cả. Josh và em vẫn còn một ít." Nick đặt cái hộp lên quầy và nhìn khắp người cô nàng. Cô ta diện một bộ váy đỏ bó sát và đi giày cao gót cũng màu đỏ. Anh cá là cô ta đang mang nịt tất màu đỏ và không thêm gì khác. Cô ta ghé qua không chỉ để tặng mấy cái bánh gừng, nhưng anh không thấy chút hứng thú nào cả."Con trai của em đâu?""Nó ở với cha nó tối nay. Cả đêm. Em đã nghĩ rằng anh và em có thể hưởng một thời gian tốt đẹp cùng nhau trong bể tắm nước nóng của anh."Chuông cửa vang lên lần thứ hai trong vòng năm phút, và lần này là Delaney. Nàng đứng trên cổng vòm của anh, một món quà bọc giấy thiếc đỏ tỏng tay và một nụ cười trên môi. Nụ cười tắt ngấm khi Gail bước ra phía sau anh và choàng tay qua vai anh. Anh đã có thể gỡ ra. Anh không làm thế."Vào đi," anh nói, "Gail và anh đang sắp nhảy vào bể tắm nước"Em…" Ánh mắt choáng váng của nàng quét qua cả hai người. "Em không mang đồ tắm.""Gail cũng thế." Anh biết những gì nàng nghĩ và anh cứ mặc nàng nghĩ như vậy. "Em cũng không cần đâu.""Chuyện gì đang xảy ra vậy, Nick?"Anh vòng một cánh tay quanh thắt lưng của Gail và kéo cô ta sát vào hông mình. Anh uống một hớp từ chai bia và nhing vào người phụ nữ mà anh yêu nhiều đến nỗi như có một cơn đau quặn thắt trong ngực anh. "Em là một cô gái trưởng thành rồi. Thử đoán xem.""Tại sao anh lại xử sự như vậy? Có phải anh giận vì chuyện vừa xảy ra không? Em đã nói với anh rằng em đảm bảo mẹ em sẽ không nói gì cả.""Anh không thèm để ý đến chuyện đó." Ngay cả khi anh muốn tự ngăn mình đừng làm nàng tổn thương, anh cũng không thể. Anh lại một lần nữa cảm thấy như mình là một cậu bé bất lực, ngắm nàng và ham muốn nàng nhiều tới mức phát điên lên. "Sao em không cùng tắm với bọn anh?"Nàng lắc đầu. "Ba người nhiều quá, Nick à?""Không, ba người là một lần cực kỳ tuyệt vời." Anh biết rằng anh sẽ không bao giờ quên được nỗi đau trong mắt nàng, và anh nhìn sang Gail. "Em nói xem? Em có hứng thú với màn làm tình ba người không?""Một…"Anh lại nhìn Delaney và nhướng mày lên. "Hay chứ?"Nàng giơ bàn tay không cầm quà lên và nắm chặt lấy khoảng áo len phía trên tim mình. Nàng lui lại một bước và miệng nàng mấp máy nhưng không lời nào thốt ra. Anh nhìn nàng quay đi, gói quà màu đỏ bị quên mất trên tay nàng, và chạy theo lối đi hướng đến xe của nàng. Tốt hơn là để nàng đi trước khi anh cầu xin nàng ở lại. Tốt hơn là kết thúc ngay lúc này. Nick Allegrezza không van vỉ ai yêu hắn cả. Anh chưa bao giờ và sẽ không bao giờ làm ép mình phải đứng lại đó, và buộc mình nhìn nàng khuất khỏi cuộc đời anh. Anh tự bắt mình gặm nh cảm giác ruột gan đứt đoạn, rồi anh đưa áo choàng cho Gail. "Tôi không phải là một bạn tình dễ chịu," anh nói, và lần đầu tiên cô ta ý thức được rằng đừng cố thử lay chuyển lại một mình, anh bước vào trong bếp và bật nắp một chai bia khác. Đến nửa đêm, anh đã nốc đến chai Jim Beam. Nick không cần phải thành một gã say thảm hại, nhưng anh đang trong tâm trạng thảm hại. Anh uống để quên, nhưng càn uống, anh càng nhớ nhiều hơn. Anh nhớ làn hương thoảng trên da nàng, mái tóc nàng mượt mà và vị của miệng nàng. Anh ngủ trên trường kỷ với tiếng cười của nàng trong tai anh và tên nàng trên môi anh. Khi anh thức dậy lúc tám giờ, đầu anh nhức như búa bổ, và anh biết mình cần phải kiếm chút gì đó để ăn sáng. Anh lấy một chai Bufferin và thêm một chút nước cốt cam vào chai vodka. Anh đã uống tới ly thứ ba và viên aspirin thử bảy khi anh trai anh bước vao nằm ườn trên chiếc trường kỷ bọc da, một tay cầm điều khiển dò kênh trên cái ti vi màn hình rộng. Anh không buồn ngước nhìn lên."Trông chú như cứt vậy."Nick chuyển kênh và uống cạn ly. "Tâm trạng cũng như cứt, vậy tại sao anh không biến đi."Louie rảo bước qua chỗ ti vi và tắt đi. "Cả nhà đợi chú cả tối qua để dùng bữa tối Giáng sinh."Nick đặt cái ly rỗng và bộ điều khiển trên một cái bàn góc. Cuối cùng anh nhìn Louie đứng phía bên kia phòng, viền quanh bởi một dải sáng mờ mờ, kiểu như bức anh Chúa Jesus mà mẹ anh treo trên tường phòng ăn. "Tôi không nhớ.""Rõ quá rồi. Có chuyện gì vậy?""Không phải chuyện của anh." Đầu anh nhức buốt và anh muốn được yên thân. Có thể nếu anh tiếp tục uống chừng hai tháng, chất còn sẽ làm biến mất cái giọng nói cố hữu trong đầu đã khởi sự quấy rầy anh đâu đó lúc nửa đêm, gọi anh là một thằng đần và bảo anh đã phạm phải sai lầm lớn nhất trong cuộc đời."Lisa có nói chuyện với Delaney lúc sáng nay. Anh đoán rằng cô ấy đang rất rối trí. Chú có liên quan đến chuyện đó không?""Có.""À… chú đã làm gì vậy?"Nick đứng dậy và cả căn phòng chao đảo lần trước khi dừng lại. "Lo việc của anh đi." Anh đi qua Louie, nhưng anh trai của anh đã với tay túm lấy áo sơ mi của anh. Anh nhìn xuống những ngón tay Louie đang cuốn chặt lấy chiếc áo nỉ của anh, và anh không thể tin nổi. Hai người bọn họ đã không choảng nhau kể từ lần họ làm cửa sau nhà mẹ họ bật tung khỏi bản lề mười lăm năm về trước."Có cái quái gì không ổn với chú vậy?" Louie bắt đầu. "Trong gần suốt cuộc đời của chú, chú muốn một thứ. Một thôi. Delaney Shaw. Ngay khi vừa sắp có được điều mình muốn, chú lại làm gì đó khiến hó hỏng bét. Chú cố ý làm cô ấy tổn thương để cô ấy căm ghét chú. Cũng như mọi khi. Và đoán xem? Cô ấy đã ghét chú thật.""Sao anh phải quan tâm?" Nick ngước nhìn vào đôi mắt sau thẳm của anh trai. "Anh không thích cô ấy cơ mà.""Anh ưa cô nàng vừa phải, nhưng cảm giác của anh ra sao không quan trọng. Chú thì yêu cô ta.""Không ăn thua gì. Đến tháng Sáu cô ấy sẽ bỏ đi.""Cô ấy nói vậy à?""Phải.""Chú có yêu cầu cô ấy ở lại không? Chú có cố gắng giải quyết vấn đề cùng cô ấy không?""Nó cũng chẳng làm tình hình khác đi được.""Chú chưa biết chắc, và thay vì tìm hiểu, chú lại để người phụ nữ mình yêu trong cả cuộc đời bỏ đi. Chú bị làm sao vậy? Chú có phải là một thằng hèn không?""Mẹ kiếp anh, Louie." Anh chỉ kịp thấy nắm đấm của Louie trước khi nó giáng vào mặt anh. Mắt Nick tóe sao và anh ngã một cú khá nặng, phía sau đầu nện xuống sàn gỗ. Trước mắt anh tối sầm và anh nghĩ có thể mình sẽ bỏ mạng. Không may những thanh đà nối hiện ra, và với tầm nhìn rõ ràng của mình, đầu anh như bị chẻ ra làm hai. Xương gò má của anh giàn giật, và não anh ê ẩm. Anh rên lên và thận trọng chạm vào mắt mình. "Anh là một cái của quý bé tí, Louie, và khi tôi tỉnh lại, tôi sẽ đáAnh trai của anh tiến tới và đứng ngay phía trên anh. "Chú không thể thắng nổi bậc lão thành Baxter đâu, anh ta đã luyện thân hình suốt mười năm nay rồi.""Anh đánh nứt cả sọ tôi rồi.""Không đâu, đầu chú cứng lắm. Tuy nhiên, có thể làm nứt sàn nhà của chú." Louie lôi ra một chùm chìa khóa trong túi quần. "Anh không biết lý do chú làm Delaney ghét chú, nhưng chú sẽ tỉnh táo lại và nhận ra mình đã phạm một sai lầm lớn. Anh hy vọng khi đó không quá muộn." Anh nhăn trán và chỉ một ngón tay vào em trai. "Tắm đi, Nick. Người chú bốc toàn mùi rượu."Sau khi Louie đi, Nick nhấc người khỏi sàn nhà và trầy trật bước lên lầu đi ngủ. Anh ngủ tới sáng hôm sau và khi thức dậy cứ tưởng như vừa bị một cái xe tải khổng lồ cán qua. Anh đi tắm, nhưng không cảm thấy khá lên bao nhiêu. Phía sau đầu anh còn đau và một mắt bầm đen. Đó chưa phải là điều tệ nhất. Tệ hơn đó là khi biết rằng Louie nói đúng. Anh đã đẩy Delaney ra khỏi cuộc đời mình. Anh cứ tưởng anh cũng có thể đẩy nàng ra khỏi suy nghĩ của mình. Anh cứ tưởng anh sẽ dễ chịu hơn. Anh chưa từng cảm thấy suy sụp thế có phải là một thằng hèn không? Thay vì đấu tranh để giành lấy Delaney, anh lại rơi vào vũng lầy cũ. Thay vì đón lấy cơ hội, anh lại làm đau lòng nàng trước khi nàng có thể gây tổn thương cho anh. Thay vì chấp nhận mạo hiểm, anh đã tháo chạy. Thay vì giữ lấy nàng bằng cả hai tay, anh lại đẩy nàng ra nói rằng nàng yêu anh, và anh tự hỏi phải chăng mình đã hủy hoại mọi thứ. Có thể anh không xứng đáng với tình yêu của nàng, nhưng anh muốn có nó. Và nếu nàng không yêu anh nữa thì sao? Cái giọng nói rầy rà đó lại cật vấn. Anh đã khiến nàng yêu anh một lần. Anh có thể làm lại lần thay đồ và hướng ra cửa để đối mặt với lần mạo hiểm lớn nhất trong đời mình. Anh lái xe tới căn hộ của Delaney, nhưng nàng không ở nhà. Hôm đó là thứ Bảy, và tiệm thẩm mỹ của nàng cũng đóng cửa. Không phải một dấu hiệu tốt lái xe đến nhà mẹ nàng, nhưng bà Gwen không thèm nói chuyện với anh. Anh nhòm vào nhà để xe xem thử Delaney có nấp ở đó vì không muốn gặp anh chăng. Chiếc Cadillac của Henry đậu bên trong. Chiếc Miata nhỏ vàng đã biến mấtAnh tìm nàng khắp thị trấn, và càng tìm anh càng mất dần hy vọng thấy được nàng. Anh muốn mang lại cho nàng hạnh phúc. Anh muốn xây cho nàng một căn nhà trên khoảng đất ở Angel Beach hay bất kỳ nơi nào nàng thích. Nếu nàng muốn sống tại Phoenix hay Seattle hoặc Chattanooga, Tennessee thì anh cũng không bận tâm, miễn là anh sống cùng nàng ở nơi ấy. Anh muốn giấc mơ thành hiện thực. Anh muốn có mọi thứ. Giờ thì tất cả những gì anh cần làm là tìm cho ra hỏi thăm Lisa, tuy nhiên cô cũng không biết được tin tức gì từ Delaney. Khi nàng không đến mở cửa hiệu làm tóc nàng vào sáng thứ Hai, Nick quyết định ghé qua chỗ Max Harrison."Ông có nghe tin gì từ Delaney chăng?" anh vừa hỏi vừa bước vào văn phòng viên luật nhìn anh một lượt rồi nghĩ một lúc trước khi trả lời "Cô ấy có điện thoại cho tôi hôm qua.""Cô ấy đang ở đâu?"Một lần nữa ông ngẫm nghĩ. "Tôi nghĩ anh sẽ sớm hiểu ra. Cô ấy rời thị trấn rồi."Câu nói của Max khiến ngực anh đau đớn. "Cứt thật." Nick buông mình vào một chiếc ghế và dùng một tay xát lên hàm. "Cô ấy đi đâu vậy?""Cô ấy không nói.""Ý ông là sao, cô ấy không nói gì sao?" Anh buông thõng tay xuống đùi. "Ông nói là cô ấy có gọi mà.""Đúng là thế. Cô ấy gọi để báo cho tôi biết cô ấy rời thị trấn, và cô ấy đã vi phạm di chúc của Henry. Cô ấy cũng chẳng nói lý do hay nơi cô ấy sẽ đi. Tôi có hỏi nhưng cô ấy không tiết lộ. Tôi đoán là cô ấy nghĩ tôi sẽ cho bà Gwen biết trước khi cô ấy chuẩn bị tinh thần cho bà ấy rồi mới nói." Max nghiêng đầu sang một bên. "Điều này có nghĩa là anh được hưởng những điều khoản quy định cho Delaney. Chúc mừng nhé, đến tháng Sáu, anh sẽ có toàn bộ."Nick lắc đầu và cười lớn không chút gì hóm hỉnh. Thiếu Delaney thì cũng như không. Anh chẳng có gì cả. Anh nhìn vào tay luật sư địa ốc của Henry và lên tiếng. "Delaney và tôi có mối liên hệ về mặt sinh lý trước nàng rời khỏi đây. Nói với Frank Stuart và cả hai ông cứ làm bất cứ việc gì cần thiết để chắc rằng nàng có được những điền sản tại Silver Creek và Angel trông có vẻ chán ghét và mệt mỏi vì cả mớ hốn độn này. Nick hiểu cảm giác tuần sau khi anh đến gặp Max, anh vẫn chưa nghe một tin tức nào. Anh ám chỉ Gwen và Max Harrison suốt, và anh gọi cho tiệm làm tóc ở Scottsdale nơi Delaney làm việc trước đây. Họ chẳng biết tin gì từ nàng kể từ khi nàng ra đi hồi tháng Sáu năm trước, Nick như phát cuồng. Anh không biết tiếp theo còn phải tìm nàng ở đâu. Anh đã chẳng ngờ được rằng lẽ ra anh nên tìm trong chính gia đình mình."Anh nghe nói Delaney Shaw đang làm việc dưới Boise đó." Louie vừa nói vừa nhẩn nha nuốt món thứ trong người Nick lặng đi và anh nhìn lên anh trai mình. Anh cùng Loiue và Sophie đang ngồi tại bàn dùng bữa trưa trong phòng ăn của mẹ anh. "Anh nghe tin này ở đâu vậy?""Lisa. Cô ấy tiết lộ với anh là Delaney đang làm việc ở mỹ viện của Ali, anh họ cô Lisa."Nick chậm rãi hạ chiêc thìa xuống. "Anh biết tin đó bao lâu rồi?""Mới vài ngày.""Và anh không nói cho em hay?"Louie nhún vai. "Anh không nghĩ chú muốn biết."Nick đứng lên . Anh không biết mình nên ôm chầm lấy anh trai hay cho ông anh mình một đấm vào ngay mặt. "Anh biết rằng em muốn biết tin mà.""Có thể anh nghĩ nên để chú bình tâm lại trước khi gặp cô ấy.""Tại sao Nick lại muốn gặp con nhỏ đó?" Benita gặng hỏi. "Việc tốt lành nhất nó từng làm được là rời khỏi thị trấn. Điều đúng đắn cuối cùng đã được thực hiện.""Lẽ phải đã được thực hiện nếu Henry nhận lấy trách nhiệm của ông ấy từ trước kia. Nhưng ông ấy đã chẳng ưa gì con cho đến khi quá muộn.""Nếu không phải vì con nhỏ đó và mẹ nó, ông ấy đã cố gắng chu cấp cho con từ nhiều năm trước rồi.""Và chắc ông ta sẽ rặn ra giống khỉ," Sophie cất tiếng khi vươn tay lấy lọ muối tiêu, "nhưng cháu nghi ngờ vụ đó."Louie nhướng một bên chân mày trong lúc Nick phá lên cười."Sophia," Benita há hốc mồm kinh ngạc. "Cháu nghe ở đâu được cái thứ ngôn ngữ ghê tởm này?"Có hàng tỷ nơi để nghe, bắt đầu từ cha cho đến chú của cô bé và kết thúc với các chương trình truyền hình. Câu trả lời của Sophie làm Nick bất ngờ. "Delaney.""Thấy chưa!" Benita nhổm dậy và tiến về phía Nick, "Đứa con gái đó chả tốt lành gì đâu. Tránh xa nó ra đi.""Điều này sẽ hơi khó đây bởi vì con sắp chạy đến Boise tìm cô ấy. Con yêu cô ấy, và con sẽ cầu xin cô ấy kết hôn với con."Benita dừng lại và đưa tay lên vuốt cổ họng chừng như Nick đã làm cho bà nghẹt thở."Mẹ luôn bảo mẹ muốn con sống hạnh phúc. Delaney làm con hạnh phúc, và con không định sống thiếu cô ấy nữa. Con sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để mang cô ấy trở lại với mình." Anh ngưng một chút và nhìn thẳng vào vẻ mặt kinh ngạc của mẹ mình. "Nếu mẹ không thể vui giùm cho con thì cứ tránh xa ít nhất cho tới khi mẹ có thể giả vờ tỏ ra vui vẻ cũng được."° ° °Delaney ghét phải thừa nhận, và cũng chẳng bao giờ có ý định nói ra, nhưng nàng nhớ những lọn tóc cuốn tay. Quả thực, nàng nhớ Wannetta. Nhưng còn có điều gì đó sâu thẳm hơn nỗi nhớ một bà già tọc mạch. Nàng nhớ cuộc sống ở Truly. Nàng nhớ cảnh sống ở một nơi người ta biết đến mình, và nơi mà nàng biết hầu hết mọi ngườigom những chiếc cặp tóc trên dải đeo của chiếc quần yếm đang mặc và đặt chúng vào góc làm việc của mình. Hai bên chỗ làm việc của nàng đều bị kẹp giữa những nhà tạo mẫu khác đang cắt và chải bới tại mỹ viện cao cấp tọa lạc ngay khu trung tâm Boise. Mỹ viện Ali nằm trong một nhà kho được cải tạo lai, mọi thứ trong đấy đều mới mẻ và thời thượng. Trước đây nàng rất mê làm việc tại kiểu viện mẫu thế này, nhưng giờ thì khác rồi. Nó không thuộc về vớ lấy chiếc chổi và quét tóc vụn của khách hàng cuối cùng. Trong suốt mười năm gần đây nàng sống ở những nơi mà nàng không có quá khứ, không lý lịch bản thân, không bạn bè đã cùng nàng trải qua nỗi đau thời trung học. Nàng sống ở bốn bang khác nhau, luôn tìm kiếm chút khuây khỏa, tìm một nơi hoàn hảo để bám trụ. Nàng đã nếm trải đủ cho cuộc đời mình, và thật hài hước đến chua chát khi nàng nhận ra nơi tuyệt vời nhất chính là nơi nàng đã rời bỏ. Nàng cảm thấy mình chẳng khác Dorothy trong Phù thủy xứ Oz, chỉ là nàng chẳng bao giờ có thể về nhà. Không phải lúc là một thành phố dễ thương và đầy mời gọi. Nhưng chốn này chẳng có một ông già Noel thích mặc đồ hay những cuộc tuần hành suốt mỗi dịp hồi hè. Nó không có nhịp sống và những rung động bồi hồi của một thị trấn đây không có đã quét xong tóc và gom thành một đống, rồi với lấy cái hốt rác. Không có Nick sống cùng thành phố lẽ ra có thể khiến nàng dễ chịu hơn. Nhưng không. Nàng yêu anh ta và nàng biết mình sẽ luôn yêu như thế. Nàng ước ao mình có thể sống tiếp và quên Nick Allegrezza đi, nhưng thậm chí nàng còn không thể tự buộc mình rời khỏi bang này. Nàng yêu anh, nhưng không thể sống gần anh. Ngay cả vì ba triệu đô cũng không. Quyết định dọn đi cũng chẳng đến nỗi quá khó khăn như vậy. Không có cách nào để nàng có thể sống sót qua những năm tháng tiếp theo mà nhìn Nick cặp với những cô gái khác. Cho dù vì tất cả tiền trên thế gian này cũng chuông trước cửa rung lên khi Delaney đổ tóc vụn vào giỏ rác. Nàng nghe những tiếng thở dồn dập của phụ nữ từ một ngăn làm việc khác và tiếng giẫm mạnh."Tôi giúp gì được không?""Cảm ơn," một giọng nói khàn khàn quen thuộc vang lên. "Anh đã t được thứ mình cần rồi."Nàng quay lại và nhìn Nick đang đứng cách xa khoảng một sải tay. "Anh muốn gì đây?""Anh muốn nói chuyện với em."Anh đã cắt tóc ngắn. Một lọn tóc đen được uốn xoăn rơi xuống trán anh. Anh khiến tim nàng ngưng đập. "Tôi đang bận.""Cho anh năm phút thôi.""Tôi có sự lựa chọn chứ?" nàng hỏi, hết sức trông chờ anh sẽ trả lời "Không" để nàng có thể bảo anh ta cút ngay dồn trọng lượng vào một chân và nhét cả hai tay vào túi trước quần jean, "Được mà."Câu trả lời của anh đẩy nàng vào cảnh khó xử và nàng hướng sang Ali, đang làm việc ở ngăn kế bên. "Năm phút nữa tôi sẽ quay lại," nàng nói và bước về phía cánh cửa. Với Nick theo sát sau lưng, nàng bước vào trong sảnh và dừng lại cạnh chiếc điện thoại bàn. "Anh có năm phút đấy." Nàng dựa lưng vào tường và khoanh tay quanh ngực."Sao em lại rời thị trấn một cách vội vã như thế?"Nàng nhìn xuống đôi giày da lộn mới toanh của mình. Nàng mua nó để tự tạo cho mình cảm giác thoải mái hơn, nhưng cũng chẳng ích lợi gì. "Tôi cần phải thoát khỏi đó.""Tại sao chứ? Em đã thèm đống tiền tội tệ đó lắm cơ mà?""Hiển nhiên là vì tôi cần phải biến đi hơn là tôi muốn có tiền.""Anh đã nói với Max về chuyện chúng ta rồi. Angle Beach và Silver Creek giờ là của em."Nàng vòng tay ôm lấy mình chặt hơn, gắng sức giữ cho mình không rã rời. Nàng không thể tin họ đang đề cập đến một đống điền sản nhảm nhí mà nàng không thèm đếm xỉa. "Sao anh lại nói với ông ta"Có vẻ không công bằng lắm khi anh thừa hưởng hết mọi thứ.""Đây là những gì anh định đến cho tôi hay đấy à?""Không. Anh đến để nói với em rằng anh biết mình đã làm tổn thương em và anh xin lỗi."Nàng nhắm mắt lại. "Tôi chả quan tâm," nàng nói vậy vì nàng không muốn quan tâm. "Tôi đã thổ lộ với anh là tôi yêu anh, sau đó thì anh gọi Gail đến nhà anh để quan hệ.""Anh đã không gọi cô ta. Cô ả chỉ diễn thôi, và bọn anh không hề làm tình với nhau.""Tôi thấy hết những gì diễn ra lúc đó mà.""Chẳng có gì xảy ra hết. Chẳng có thứ gì có khả năng xảy ra. Em chỉ thấy những gì anh muốn em nhìn thấy, và nghĩ những gì anh muốn em phải nghĩ đến."Nàng nhướng mắt nhìn anh. "Vì sao?"Anh hít một hơi dài. "Bởi vì anh yêu em.""Câu đó không hài hước lắm đâu.""Anh biết. Anh chưa bao giờ yêu một người phụ nữ nào, trừ em."Nàng không tin anh. Nàng không thể tin anh và mạo hiểm với con tim mình lần nữa. Nó đã đủ đau đớn khi anh bóp vụn. "Không, anh chỉ yêu thích việc làm rối trí tôi và khiến tôi điên lên. Anh không thật lòng yêu tôi. Anh làm gì biết Yêu là thế nào.""Có đây, anh nghĩ là anh biết." Đôi hàng chân mày của anh hạ xuống, và anh tiến một bước đến gần nàng. "Anh đã yêu em suốt cuộc đời anh, Delaney à. Anh chẳng nhớ nổi một ngày nào mà anh không yêu em. Anh đã yêu em từ cái ngày mà anh gần như đã hất ngã em bằng một quả cầu tuyết. Anh yêu em khi anh cạy lốp chiếc xe đạp của em để có thể đi bộ cùng em. Anh yêu em khi anh trông thấy em giấu mặt sau cặp kính râm tại Value Rite, và anh yêu em cả khi em đang yêu thằng khốn Tommy Markham thảm bại kia. Anh chẳng đời nào quên nổi mùi h trên tóc em hay sự mịn màng trên làn da của em vào cái đêm anh đặt em xuống trên mui xe tại Angle Beach. Vậy thì đừng bảo anh rằng anh không yêu em. Đừng nói với anh…" Giọng anh run rẩy và anh chỉ tay vào nàng. "Đừng nói với anh điều đó."Ánh mắt của nàng nhòe đi và những ngón tay nàng bấu chặt vào bắp tay. Nàng không muốn tin anh, nhưng cũng cùng lúc đó, nàng muốn tin anh còn hơn muốn sống. Nàng muốn tự buông mình vào vòng tay anh chẳng kém gì nàng muốn đấm anh. "Đây đúng là kiểu đặc trưng của anh. Ngay lúc tôi tin chắc rằng anh là một tên đại ngốc, anh lại giở trò để khiến tôi nghĩ anh chẳng phải như vậy." Một giọt lệ ứa ra trên hàng mi nàng và nàng gạt nó đi. "Nhưng anh đúng là một tên ngớ ngẩn, Nick ạ. Anh làm tim tôi tan nát, và giờ thì anh tưởng anh có thể đến đây rồi nói với tôi là anh yêu tôi và tin rằng tôi sẽ bỏ qua mọi… chuyện… ư?" Nàng chỉ kịp nói hết trước khi mất tự chủ và khóc nức choàng đôi tay quanh thân hình nàng và ôm ghì nàng vào vòm ngực mình. Nàng đâu biết điều này, nhưng anh không hề có ý định để nàng ra đi. Không phải bây giờ. Chẳng bao giờ cả. "Anh biết. Anh biết anh từng là một thằng ngốc, và anh chẳng có lời giải thích nào ra hồn cả. Nhưng vuốt ve em, thương yêu em, và hay rằng em dự tính rời bỏ anh, đều khiến anh phát điên. Sau khi chúng ta ân ái đến lần thứ hai, anh bắt đầu tưởng là em quyết định chung sống với anh. Anh bắt đầu nghĩ về cảnh anh và em sẽ cùng thức dậy bên nhau mỗi sáng cho đến tận cuối đời mình. Thậm chí anh còn hình dung đến bầy trẻ và theo học vài lớp huấn luyện hô hấp khi em mang thai. Có thể là mua một trong số những chiếc xe tải nhẹ đó. Nhưng rồi Gwen về nhà, và em nói rằng em sẽ lại bỏ đi, và anh cho là mình lại tiếp tục mơ mộng viển vông rồi. Anh đã rất sợ em sẽ bỏ anh, và vì thế anh làm cho em rời khỏi anh sớm hơn thôi. Anh chỉ không nghĩ rằng em muốn đi hẳn khỏi thị trấn." Vùi mặt vào trong nếp áo khoác da của anh, nàng sụt sịt nhưng chẳng nói một lời. Nàng không nói với anh là nàng yêu anh và lòng anh chết dần. "Làm ơn, nói gì đi em.""Một chiếc xe tải nhỏ? Em gây ấn tượng cho anh là em cần xe sao?"Đó không đúng hệt như những gì anh trông chờ, những cũng chẳng phải là một tín hiệu xấu. Nàng còn chưa bảo anh biến đi cho khuất mắt. "Anh sẽ mua cho em tất cả những thứ em muốn nếu em nói với anh rằng em yêu anh."Nàng ngước nhìn anh. Đôi mắt nàng ướt đẫm và lớp trang điểm bắt đầu nhòe ra. "Anh không cần hối lộ em. Em yêu anh nhiều đến mức chẳng còn nghĩ được thứ gì khác ghét được anh dù đáng ra em nên làm thế," nàng nói trong tiếng thở dài và những ngón tay trượt mái tóc ngắn của anh. "Sao lại cắt tóc vậy?""Có lần em bảo anh nên cắt ngắn đi." Anh lau những giọt lệ của nàng. "Anh nghĩ việc này có thể giúp mang em về lại với anh.""Trông đẹp đấy.""Em mới đẹp." Anh nhẹ nhàng hôn nàng, thưởng thức đôi bờ môi nàng. Lưỡi anh tìm đến bên trong miệng và chạm vào đầu lưỡi nàng với một sự mơn trớn dịu êm khiến nàng ngây ngất trong khi anh với lấy bàn tay trái của nàng và lồng vào ngón áp út chiếc nhẫn đính một viên kim cương ba lùi lại và nhìn xuống bàn tay mình. "Anh nên hỏi trước chứ.""Và chấp nhận khả năng bị em cự tuyệt ư? Điều đó đâu phải khó xảy ra."Delaney lắc đầu và lại hướng ánh nhìn đăm đắm vào anh. "Em sẽ không từ chối."Anh hít một hơi thật sâu. "Lấy anh nhé?""Vâng." Nàng vươn tay quấn quanh cổ anh và hôn vào thành cổ. "Giờ thì đưa em về nhà nào.""Anh không biết em sống ở đâu.""Không. Ý em là Truly. Mang em về quê nhà.""Em chắc chứ?" anh hỏi, biết rằng mình không xứng với nàng hay niềm hạnh phúc đang ép chặt lấy lồng ngực nhưng dù sao thì vẫn cứ nắm lấy cơ hội đã. "Mình có thể sống ở bất cứ nơi nào em ưng ý. Anh có thể chuyển việc kinh doanh về Boise nếu em thích thế.""Em muốn về nhà. Cùng anh."Anh ngả người về phía sau, đủ xa để có thể nhìn vào mắt nàng. "Anh phải trao tặng em những gì xứng với điều em mang đến cho anh?"yêu em thôi.’"Cái đó thì dễ quá."Nàng lắc đầu. "Không dễ thế đâu. Anh đã trông thấy em ra sao vào buổi sáng rồi đấy." Nàng xòe rộng bàn tay trái trên ngực anh và ngắm nghía ngón tay mình. "Em có thể tặng anh thứ gì đây? Em sở hữu một anh chàng điển trai trông rõ tuyệt khi thức dậy mỗi sáng , rồi em còn có một chiếc nhẫn vĩ đại nữa này. Anh thì có được gì nhỉ?""Anh có được thứ duy nhất mà anh hằng mong ước." Anh ôm siết nàng và mỉm cười. "Anh có em, thỏ hoang."
Nick xiết chặt vô lăng cho đến khi khớp ngón tay trở nên trắng bệch. Sự rung động dai dẳng vẫn còn trong khớp háng thôi thúc anh lái chiếc xe Jeep đi vòng vòng để làm dịu cơn thèm khát đau đớn được ở giữa cặp đùi mềm mại của Delaney. Không thể được, tất nhiên là như vậy. Vì quá nhiều lý anh muốn, anh có thể gọi Gail và cô ta sẽ đến gặp anh. Và còn một vài người khác mà anh cũng có thể gọi, nhưng anh không muốn thế. Anh không muốn làm tình với một phụ nữ trong khi đang nghĩ về một người khác, Anh không phải là một kẻ tồi tệ đến mức ấy. Anh cũng không bệnh hoạn như vì gọi ai đó, anh lái chiếc Jeep tới một chỗ đậu cạnh phần còn sót lại sau đám cháy trong khu nhà kho của Henry. Anh không tắt động cơ mà chuyển sang chế độ chờ. Anh không rõ tại sao mình lại đến đây. Có thể anh đến tìm câu trả lời trong đống gạch vụn cháy đen. Câu trả lời mà anh biết rằng mình chưa thể tìm không thuộc về chỗ này. Tôi ghét thị trấn này. Tôi ghét mọi thứ xung quanh nó. Tôi không thể chờ đợi đến lúc biến đi. Tôi muốn có lại cuộc sống trước kia của mình. Những lời nàng nói vẫn vang vọng trong đầu anh. Vẫn làm cho anh muốn tóm lấy và lắc nàng thật nàng nói đúng. Nàng không thuộc về Truly. Từ giây phút anh nhìn qua hộp tro cốt của Henry và thấy nàng đứng đấy trong bộ đồ xanh và cặp kính râm, nàng đã làm cuộc sống của anh rối ren. Khi nàng quay lại, nàng đã mang quá khứ về cùng. Tất thảy mớ hỗn tạp rối ren trước đâu mà anh đã chẳng khi nào hiểu nhìn xuống vạt áo và đưa tay lên hàng khuy. Động cơ chiếc xe Jeep kêu vo vo đều đặn từ lưới tản nhiệt là những âm thanh duy nhất khuấy động bầu không khí trong một buổi sáng ghét anh, nàng thì thầm, và anh tin nàng. Mới đây, khi anh ghé đến ngưỡng cửa nhà nàng với những cái khóa mới, anh không chủ tâm làm nàng ghét anh, nhưng anh đã làm thế một cách hiệu quả. Sự căm thù của nàng trở nên tột cùng, và thực tình anh cảm thấy một chút an tâm. Không còn hôn và đụng chạm tới nàng nữa. Không áp bầu ngực săn chắc của nàng đầy vun trong tay, núm vú nàng săn lại nơi ngón tay cái của ngả đầu ra ghế ngồi và nhìn chăm chăm vào đống vải bạt màu be phía trên. Toàn bộ những gì nàng phải làm là nhìn anh và anh cảm thấy thèm vò rối tóc nàng. Xiết chặt nàng giữa đôi tay, và liếm hết lớp son bóng trên môi nàng. Có thể Henry đã đúng. Có thể ông đã biết những gì Nick cố không thừa nhận, ngay cả với chính anh. Anh vẫn còn bị lôi kéo bởi những thứ mà anh không thể có. Trong quá khứ, một khi anh đã có được những thứ khó lòng với tới ấy, anh dễ dàng chuyển sang thứ tiếp theo. Nhưng với Delaney. Anh không thể. Anh không thể có nàng, và anh không thể bỏ qua. Nếu không phải vì di chúc của Henry, anh dám chắc đã làm tình với nàng rồi, và đến lúc này thì anh đã quên nàng. Dù sao đi nữa, nàng thực sự không phải kiểu phụ nữ mà anh thích bỏ thời gian để dây vào. Quần áo của nàng thì quái dị, và nàng có một cái miệng rất tầm thường. Nàng không phải là cô gái đẹp nhất mà anh biết. Đúng ra, nàng trông quá kinh khủng vào buổi sáng. Anh đã thấy những phụ nữ của anh không đẹp như thường khi mới cởi chiếc áo ngủ, nhưng khỉ thật, trông nàng còn khiếp hơn ngẩng đầu lên và nhìn ra ngoài tấm kính chắn gió. Nhưng có lẽ bộ dạng nàng ra sao cũng không thành vấn đề, Anh muốn nàng. Anh muốn hôn lên đôi môi ngái ngủ và làn da mềm mại của nàng. Anh muốn đưa nàng về lại giường nơi tấm khăn trải vẫn còn ấm hơi nàng. Anh muốn lột trần truồng nàng và chôn mình vào sâu mãi giữa cặp đùi nóng bỏngAnh muốn vuốt ve nàng như thể anh đã từng làm ở đâu đó giữa hàng ngàn hình ảnh tưởng tượng nảy sinh trong anh. Như anh từng làm vào cái đêm nào đó nàng trèo lên xe của anh. Cái đêm mà anh đưa cả hai đến Angel Beach. Nàng đã thể hiện cứ như nàng cũng muốn có anh, nhưng nàng đã rời đi với Henry. Nàng để anh cô đơn và đau đớn vì nàng. Chỉ là thêm một hình dung không trọn nguyền rủa bản thân và sang số chiếc xe Jeep. Mấy cái lốp to lớn cuốn tung bụi đường khi chiếc xe tăng tốc hướng về thị trấn. Một vài hợp đồng xây dựng đang chờ anh ký ở văn phòng, mẹ anh và Louie đang đợi anh về ăn trưa. Thay vào đó, anh lái xe đến địa điểm làm việc cách năm mươi dặm ở phía bắc Garden. Những nhà thầu phụ ngạc nhiên khi thấy anh. Những công nhân giàn giáo còn ngạc nhiên hơn khi anh xỏ tay vào găng và cầm một cái súng bắn đinh lên. Anh bắn vung vãi những cái đinh tán lên trên tường và sàn lửng. Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi anh và Louie tham gia lao động chân tay trong việc xây dựng. Hầu hết thời gian của anh là lái xe hoặc nói chuyện với nhà thầu và nhà cung ứng. Nếu anh không lái xe hay bàn bạc hoặc làm cả hai cùng một lúc, nghĩa là anh đang thiết lập một phi vụ mới. Nhưng sau một ngày như vừa rồi, anh thấy thoải mái hơn khi lại bắn tứ tung cái gì anh về tới nhà, trời bên ngoài đã tối. Anh ném chiếc áo choàng da và chìa khóa xe lên mặt quầy bằng đá hoa cương trong bếp, sau đó lấy một chai Bud. Anh có thể nghe tiếng ti vi từ nơi khác trong căn nhà nhưng không quan tâm. Cả gia đình anh có chìa khóa vào cửa trước, và Sophie thường ghé nhà anh xem phim trên màn ảnh rộng. Giày của anh vang trên nền gỗ cứng khi anh bước vào phòng vi tắt hẳn và Louie nhỏm dậy từ ghế sofa bằng da màu be. Anh ném bộ điều khiển lên bàn pha cà phê bằng gỗ thông. “Chú nên gọi cho mẹ và báo cho bà biết chú còn chưa chết toi ở một cái xó nào đó.”Nick mở nắp chai bia và nhìn anh trai mình. “Em sẽ gọi.”“Anh và mẹ đã cố liên lạc với chú từ hồi trưa. Có phải chú đã quên bữa trưa không?”“Không. Em đã quyết định lái xe tới Garden.”“Sao chú không gọi điện?”Anh không muốn nghe thấy vẻ thất vọng trong giọng mẹ hoặc lo lắng nghe lời kết tội và đổ lên đầu anh. “Em có chút việc bận.”“Sao chú không trả lời điện thoại?”“Em không thích.”“Sao thế, Nick?”“Em đã nói với anh rồi. Tất cả những thứ chết tiệt này nghĩa là gì? Anh không phải đợi, vì em không trả lời điện thoại.”Đôi mắt màu nâu của Louie nhướng lên. “Chú đã ở đâu thế?”“Em nói rồi.”“Nói lại cho anh nghe nào.”Nick quắc mắt với anh mình. “Thôi biến đi.”“Vậy là đúng rồi. Những gì người ta nói về chú đều đúng cả. Chú đã làm tình với Delaney ở trên quầy trong tiệm thẩm mỹ của cô ta. Ngay ở trên đường Main để bất kỳ ai đi ngang qua đều có thể thấy.”Một nụ cười chậm rãi xuất hiện trên khóe miệng Nick, sau đó anh phá lên không thấy gì thú vị cả. “Quỷ tha ma bắt chú đi,” anh chửi thề. “Khi mẹ kể với anh rằng bà nghe thấy người ta nói chú hôn Delaney ở quán Hennessey, anh đã nói với mẹ đừng tin chuyện đó. Anh nói với mẹ rằng chú không ngu như thế. Thánh thần ơi, hóa ra chú ngu thật.”“Không đâu. Em không làm tình với Delaney ở trong tiệm của cô ấy hay bất kỳ nơi nào khác.”Louie khịt mũi và gãi gãi lên cổ. “Có thể chưa, nhưng rồi chú sẽ làm đấy. Chú sẽ làm ngay thôi và để mất tất cả.”Nick nâng chai bia và uống một ngụm. “Bây giờ chúng ta hãy nói nguyên nhân thực sự khiến anh tới đây. Tiền chứ gì. Anh không quan tâm tôi ngủ với ai, miễn là anh có thể bắt đầu phát triển Silver Creek.”Rồi. Tại sao không? Anh thừa nhận điều đó. Anh muốn nó đến nỗi ý tưởng về nó khiến anh thức suốt đêm chỉ để nghĩ về những căn nhà đáng giá hàng triệu đô la đó và cách anh sử dụng tất cả số tiền mà anh nhất định phải kiếm được. Nhưng ngay cả khi phần tài sản đó không đáng giá gì, anh vẫn ở đây vì anh là anh của chú. Bởi vì anh đã cùng chú trườn qua mấy bụi cây đó. Cùng với chú đi rình mò, cùng với chú đi cạy lốp xe của cô ta, và anh nghĩ chúng ta làm chuyện ấy bởi vì cô ta có một chiếc Schwinn vừa mới vừa đẹp. Cô ta sở hữu những gì mà chú đáng được có. Và bởi vì anh nghĩ rằng chú ghét cô ta. Nhưng chú đâu có ghét. Chú xì đám lốp xe đó bởi vì chú muốn đi bộ cùng cô ta về nhà. Chú nói chú đi với cô ta thì Henry sẽ thấy chú và tức điên lên, nhưng đó là nói dối. Chú mê tít cô nàng. Chú luôn cương cứng khi thấy Delaney Shaw kể từ khi dậy thì, và mọi người đều biết chú suy nghĩ bằng cái vật giống của chú.”Nick chầm chậm đặt cái chai lên mặt đá lò sưởi. “Tôi nghĩ anh nên rời khỏi đây trước khi tôi đá ********* anh ra khỏi nhà tôi.”Louie vòng tay quanh bộ ngực vồng lên của mình, trông anh không có vẻ như định ra khỏi nhà sớm. “Đó lại là chuyện khác. Căn nhà này. Nhìn nó xem.”“Sao?”“Nhìn xung quanh đi. Chú sống trong một căn nhà một trăm mười lăm mét vuông. Chú có bốn phòng ngủ và năm phòng tắm. Chú chỉ là một gã Nick. Một thôi,”Nick nhìn một vòng từ lò sưởi xây bằng đá cuội nhẵn, trần nhà cao với những thanh xà nổi đến bệ cửa sổ hình vòm nhìn ra hồ. “Ý anh là sao?”“Chú định xây cái nhà này cho ai? Chú nói chú chẳng bao giờ có ý định lập gia đình. Vậy tại sao chú cần căn nhà lớn như vậy?”“Anh nói tôi nghe xem. Có vẻ như anh biết hết câu trả lời.”Louie nhịp nhịp gót chân. “Chú muốn chứng tỏ với Henry.”Nó gần với sự thật đủ mức để Nick không hề phủ nhận. “Chuyện xưa rồi.”“Chú cũng muốn khoe mẽ với cô ta nữa.”“Anh là thằng đần,” anh chế giễu. “Cô ấy thậm chí còn không thèm sống ở đây.”“Bây giờ thì có, và chú đang định làm hỏng đời mình chỉ vì một cặp mông đáng tiền.”Nick chỉ ra cửa trước. “Anh cút khỏi đây trước khi làm tôi điên lên.”Louie bước lên trước, dừng lại ở khoảng cách một cánh tay. “Chú định ném tôi ra ngoài hả chú em bé bỏng?”“Anh muốn tôi làm như thế à?” Nick cao hơn, nhưng cơ thể Louie như bò mộng. Không chỉ là Nick không muốn đánh nhau với anh trai mình, anh biết Louie đánh đấm không khác gì xe ủi. Anh thấy an tâm hơn khi Louie lắc đầu và bước quá.“Nếu chú định ngủ với cô ta, thì làm ngay đi.” Louie thở dài khi lấy áo khoác mắc trên lưng ghế bành bọc da. “Làm việc đó trước khi chú lôi kéo nhiều nhà thầu tham gia vào Silver Creek. Làm trước khi chú liên hệ thềm nhiều nhà đầu tư, cả trước khi anh phải phí thêm chút thời gian vào nữa.”“Anh đang lo lắng vô cớ đấy.” Nick trấn an anh mình khi họ bước ra cửa trước. “Em không định đến gần Delaney, và có cảm giác cô ấy sẽ né tránh em trong một thời gian dài.”“Vậy thì hôm nay chuyện gì đã xảy ra trong tiệm của cô ta vậy?”Nick mở cánh cửa gỗ nặng nề. “Không gì cả. Em thay khóa cửa giúp cô ấy. Chỉ vậy thôi.”“Anh nghi lắm.” Louie xỏ áo khoác và bước xuống bậc tam cấp. “Gọi cho mẹ đi,” anh nói. “Chú vượt qua chuyện này sớm chừng nào tốt chừng đó.”Nick lắc đầu và trở bước vào phòng khách. Anh đang không có tâm trạng để gọi mẹ. Anh không muốn nghe những lời cường điệu của bà về Delaney. Anh nhấc chai bia khỏi mặt lò sưởi, sau đó đi qua hai cánh cửa kiểu Pháp lên tầng trên. Hơi nước bốc lên từ bồn tắm nước nóng hình bát giác, và anh bật công tắc để mở nước. Vai phải của anh đau nhừ vì công việc ở Garden. Anh cởi trần và đám gai ốc nổi lên khắp tay và ngực anh trước khi anh bước vào làn nước nóng sủi bọt. Mấy cánh cửa sổ trong nhà ném lại những mảnh sáng hình thoi nhưng không chạm tới góc đặt bồn tắm của đã nói đúng một vài chuyện và nhầm lẫn quá mức về những chuyện khác. Ban đầu Nick xây nhà như một hành động ganh đua với Henry. Nhưng trước khi công việc xây dựng hoàn thành được phân nửa, anh lại mất cái hứng thú chứng tỏ bất kỳ điều gì và cới bất kỳ ai. Cũng như Delaney, anh thực sự không mong sẽ gặp lại nàng lần nữa. Anh trai của anh đã không có căn cứ khi đưa ra giả thuyết đó. Tuy thế giả định về âm mưu phá xe đạp đua của anh ấy thì rất gần với sự thật. Ban đầu Nick không hề có ý định đẩy chiếc xe suốt sáng về nhà Henry, nhưng lúc đó anh nhìn vào khuôn mặt nàng khi nàng thấy lốp xe của mình. Nàng trông như sắp òa khóc và anh cảm thấy tội lỗi, anh đã giúp nàng. Anh thậm chí còn cho nàng một viên kẹo Tootsie Roll, và nàng cho anh một thỏi kẹo nhai. Loại kẹo bạc đã nói đúng phần còn lại – mặc dù anh gọi đó là sự thích thú mãnh liệt hơn là sự mê mẩn. Nhưng trái với nhận định của anh trai mình, anh không định làm tình với nàng. Có thể anh không đủ khả năng điều khiển phản ứng của cơ thể thật, nhưng anh hoàn toàn chắc rằng mình có thể kiểm soát những gì mình sẽ làm, hoặc không làm, trong chuyện người đã nói quá nhiều điều về anh. Một vài chuyện đúng. Vài chuyện thì không. Phần lớn những chuyện đó anh không quan tâm. Nhưng Delaney thì có. Nàng sẽ bị tổn thương vì những chuyện đồn uống một ngụm bia và ngắm bóng những vì sao phản chiếu trong làn nước đen trên mặt không muốn nàng bị tổn thương. Anh không muốn làm tổn thương nàng. Giờ đã đến lúc anh nên tránh xa Delaney thoại trong phòng reo vang và anh tự hỏi sẽ mất bao lâu để mẹ anh từ bỏ ý định gọi điện. Anh biết bà muốn nói chuyện về tin đồn như thể bà có quyền áp đặt của phụ huynh trong cuộc sống của anh. Louie có vẻ không phiền vì sự săm soi dai dẳng như Nick. Louie gọi nó là tình yêu. Có thể đó là tình yêu, nhưng khi Nick là một cậu bé, bà đã có lúc giữ chặt lấy anh tới mức không thở đặt chai bia lên thành bồn tắm và ngâm mình sâu hơn vào làn nước nóng. Mẹ anh không muốn lái xe ban đêm vì thế anh biết mình an toàn trong tối nay. Anh sẽ gọi cho bà vào sáng mai và xử lý cho xong chuyện Gwen áp lên tai lần thứ năm trong một tiếng đồng hồ vừa qua. “Delaney chắc chắn đã ngắt máy điện thoại.”Max bước qua tấm thảm Aubusson dày trải sàn và dừng lại đằng sau bà. Ông nhấc ống nghe ra khỏi tay bà và gác nó lên. “Như thế hẳn cô ấy có lý do riêng.” Ông xoa bóp vai Gwen và ấn ngón tay cái vào gáy bà. “Em căng thẳng quá đấy.”Bà Gwen thở dài và nhẹ nhàng ngả đầu sang bên. Mái tóc mềm vàng óng của bà chảy qua những đốt ngón tay ông, và hương hoa hồng tràn vào mũi ông. “Đó là tin đồn mới nhất về nó và Nick,” bà nói. “Thằng đó đã cố sức hủy hoại con gái em.”“Cô ấy sẽ trị được Nick.”“Anh không hiểu đâu. Thằng đó luôn ghét con bé.”Max nhớ cái hôm Nick ập vào văn phòng ông. Người đàn ông đó giận dữ, nhưng Max chẳng chút ấn tượng rằng Nick có sự thù địch nào với Delaney. “Con gái em là một phụ nữ trưởng thành. Nó có thể tự lo cho mình.” Ông vuốt tay xuống eo bà và kéo lưng bà vào sát ngực ông. Có vẻ như thời gian họ bên nhau luôn diễn tiến cùng kiểu. Bà Gwen rối lên vì Delaney, và ông muốn vuốt ve bà như một người tình. Ông đã nhìn ra một phần nào đó trong bà từ dạo Henry qua đời, và ông tìm thấy lạc thú ấy trong mấy dịp được ngủ với bà. Bà xinh đẹp và có nhiều điểm hấp dẫn đàn ông. Nhưng ông bắt đầu mệt mỏi vì bà cứ chìm đắm vào chuyện riêng của cô con gái.“Bằng cách nào? Gây ra một vụ tai tiếng à?”“Nếu đó là lựa chọn của nó. Em đã xong phần trách nhiệm của mình. Em đã nuôi lớn con bé. Phải bỏ qua chuyện đó nếu không em sẽ mất nó lần nữa đấy.”Bà Gwen quay lại và Max thấy nỗi sợ hãi trong mắt bà. “Em sợ rằng nó sẽ bỏ rơi mình. Em luôn nghĩ rằng nó trốn tránh là bởi Henry, nhưng bây giờ em không chắc lắm. Vài năm trước em đến thăm khi nó sống ở Denver, và nó nói rằng em luôn đứng về phía Henry khi nó lớn lên. Nó nghĩ không đời nào em bênh vực nó. Có thể em như thế, nhưng Henry đã đúng. Nó cần phải học hành tử tế và vào đại học cũng như không nên chạy quanh thị trấn như một đứa con gái nhố nhăng.” Gwen dừng lại và hít một hơi thật sâu. “Delaney cứng đầu và luôn giữ thái độ hằn học trong một thời gian dài. Em chỉ mới biết rằng nó sẽ rời khỏi đây vào tháng sáu và không bao giờ quay lại nữa.”“Có thể.”“Nó không thể đi. Lẽ ra Henry có thể làm cho nó phải ở lại lâu hơn.”Max buông tay xuống bên hông. “Ông ấy muốn thế, nhưng tôi khuyên ông ấy rằng một cuộc xét xử có thể hủy bỏ bản di chúc nếu Henry chỉ định một thời hạn lâu hơn.”Bà Gwen xoay người bà bước tới lò sưởi. Bà nhìn chăm chăm vào mặt lò sưởi ốp gạch và nhìn lại Max qua tấm gương trước mặt. “Lẽ ra ông ấy nên làm gì đó.”Henry đã làm mọi điều mà ông có thể để kiểm soát mọi việc liên quan đến ông từ trong mộ. Ông đã thể hiện quyền của mình trong một chừng mực mà tòa án có thể xem như đó là những ràng buộc công bằng và hợp lý. Toàn bộ chuyện này rất kinh tởm với Max, và việc Gwen ủng hộ sự xếp đặt của ông chồng trước khiến ông phiền lòng.“Delaney cần phải ở đây. Nó cần phải chín chắn lên.”Max nhìn vào bóng Gwen trong gương, cặp mắt xanh xinh đẹp và đôi môi hồng hờn dỗi của bà, làn da trắng không tì vết và mái tóc như những dải caramel và kẹo bơ đường. Một niềm kháo khát cuộn lên nơi ông. Ông bước lại chỗ bà, quyết định phải cho bà một điều gì khác mà bà cần không có cơ hội để gọi cho mẹ mình vào buổi sáng hôm sau. Bà đã nhấn chuông gọi cửa vào lúc bảy giờ Allegrezza đặt ví lên mặt bàn đá hoa cương trắng và nhìn con trai. Rõ là Nick nghĩ rằng anh có thể tránh mặt bà, nhưng bà là mẹ anh, vậy bà có quyền lôi anh ra khỏi giường. Cho dù anh đã ba mươi tuổi và không còn sống với xỏ chiếc quần Levi’s sờn rách với áo len màu đen đã cũ, và đi chân trần. Benita nhíu mày. Nó nên cố ăn mặc đàng hoàng hơn. Nick không bao giờ chăm sóc bản thân cho ra hồn. Nó không ăn cho đúng bài đúng bữa và mất thời gian với bọn đàn bà con gái phóng túng. Nó không nghĩ rằng bà biết về những cô gái đó, nhưng bà biết. “Tại sao con không thể tránh xa neska izugarri đó?”“Con không biết mẹ đã nghe được gì, nhưng không có gì xảy ra với Delaney đâu.” Anh nói, giọng còn hơi ngái ngủ. Anh lấy áo choàng của mẹ và treo vào chiếc tủ trong quá rồi, nó nghĩ rằng bà cũng có thể bị lừa. Benita theo anh vào bếp và nhìn anh lấy ra hai cái cốc ở trong tủ chén. “Vậy tại sao con lại ở đó, Nick?”Anh chờ đến khi rót đầy cà phê vào cả hai cốc rồi mới trả lời mẹ. “Con thay giúp mấy cái khóa cho cửa tiệm của cô ấy thôi.”Bà nhận cốc cà phê từ tay anh và quan sát anh đứng gần bồn rửa bát như thể chẳng có chuyện gì xảy ra trong cái tiệm thẩm mỹ đó. Bà biết nhiều hơn. Bà biết rằng nó càng nói ít chừng nào thì những chuyện nó không nói càng nhiều chừng đó. Có những lúc bà phải cần đến cả một cái xe tải Mark mới lôi ra được bất cứ điều gì từ nó. Nhưng nó đã không như thế trong một thời gian dài. “Đó là những gì anh con nói với mẹ. Tại sao cô ả không thuê một thợ khóa như những người khác? Tại sao nó cần con?”“Con nói với cô ấy rằng con sẽ làm.” Anh dựa hông lên quầy và nhún vai bên kia. “Đó chẳng phải là chuyện lớn lao gì.”“Làm sao con có thể nói như vây? Cả thị trấn đang râm ran về nó. Con không trả lời điện thoại của mẹ và con đang lẩn tránh mẹ.”Hai hàng chân mày anh cùng nheo lại và anh cau mày với bà. “Con không lẩn tránh mẹ.”Có, nó đã tránh bà, và đó là lỗi của Delaney từ ngày trở về Truly, cô ta đã làm cuộc sống của Nick nặng nề hơn so với trước khi Henry cưới Gwen, bà Benita có thể nói với bản thân và mọi người khác rằng Henry lạnh nhạt với Nick do ông không muốn có con. Sau đó, mọi người đều biết rằng điều đó không đúng. Henry chỉ là không muốn Nick. Ông có thể rất hào phóng dành tình yêu và sự quan tâm cho con gái của người vợ kế, nhưng lại chối bỏ con trai của chính khi Delaney bước vào cuộc đời Henry, bà Benita có thể để Nick ngồi trong lòng bà và giữ anh thật chặt. Bà hôn vầng trán ngọt ngào của con trai và lau nước mắt cho nó. Sau đó, không còn nước mắt và những cái ôm. Không còn sự dịu dàng trong con trai bà. Nó đã trở nên khắc nghiệt gạt tay của bà và nói rằng nó đã quá lớn để bà hôn hít. Benita đổ lỗi cho Henry về nỗi đau mà ông gây ra cho con trai, nhưng trong mắt bà, Delaney trở thành một biểu tượng sống của sự phản bội và chối bỏ. Delaney đã có được mọi thứ lẽ ra là của Nick, nhưng mọi thứ vẫn không đủ với nó. Thêm vào đó, cô ả là một kẻ gây nhỏ luôn có cách làm hình ảnh của Nick thành ra tệ hại. Giống lúc nó ném cô ả bằng quả cầu tuyết. Mặc dù thằng bé không nên ném bóng tuyết vào cô ta, Benita tin chắc rằng con nhỏ ấy đã làm gì đó, nhưng nhà trường thậm chí còn không nghi ngờ gì nó. Họ chỉ đổ hết tội lên đầu sau đó là một thời gian khốn nạn khi những tin đồn ghê gớm lan truyền khắp thị trấn về chuyện Nick lợi dụng Delaney. Mười năm sau, bà Benita vẫn không biết những gì đã xảy ra tối hôm đó. Bà biết trong chuyện phụ nữ Nick không phải là thiên thần, nhưng bà chắc rằng nó đã không lấy của Delaney hơn những gì Delaney tự nguyện cho nó. Sau đó giống kẻ hèn nhát, cô ả chạy trốn và thoát khỏi miệng lưỡi thế gian, trong khi Nick đứng đằng sau và chịu đựng phần tồi tệ nhất của chúng. Và chuyện Nick lợi dụng con nhỏ đó vẫn chưa phải là phần kinh khủng nhát của lời đồn giờ bà đang nhìn anh – đứa con trai cao lớn, đẹp trai của bà. Cả hai thằng con trai của bà đều thành công trong cuộc sống. Không ai cho chúng thứ gì cả, và bà rất đỗi tự hào về chúng. Nhưng Nick… Nick luôn cần phải có bà trông chừng, ngay cả khi nó nghĩ rằng mình không hề cần đến giờ, hết thảy những gì và trông chờ ở Nick là nó sẽ lập gia đình với một cô gái Công giáo, cưới nhau trong nhà thờ, và sống hạnh phúc. Bà không nghĩ rằng đó là đòi hỏi quá đáng với một người mẹ. Nếu nó lập gia đình, bọn đàn bà hư hỏng khác sẽ thôi theo đuổi nó – đặc biệt là Delaney Shaw. “Con lại còn không kể với mẹ cho dù có chuyện xảy ra với con nhỏ đó đi nữa,” bà nói. “Mẹ biết tin vào điều gì đây?”Nick nâng cốc lên và uống một hớp. “Con sẽ nói với mẹ điều đó. Nếu quả thực có chuyện gì đã xảy ra, nó sẽ không xảy ra lần nữa.”“Hứa với mẹ đi.”Anh mỉm cười thoải mái với mẹ để làm bà an tâm. “Tất nhiên, Ama.”Benita chẳng chút yên lòng. Bây giờ con nhỏ đó đã quay về và lại rộ lên. Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Cuộc tuần hành Giáng sinh đã mở màn cho lễ hội mùa đông ở Truly và khơi mào một vụ tai tiếng có khi còn truyền miệng đến hàng thập kỷ vào lúc nhân vật được chọn đóng vai ông già Noel, Marty Wheeler, ngã lộn cổ ra ngoài xe trượt và bất tỉnh nhân sự. Marty trông thấp lùn, đậm người như một con chó pug, và lông lá y hệt loài linh trưởng. Ông ta là thợ sửa máy tại xưởng Chevron ở đường số Sáu và là võ sư trong một võ đường kung fu - một người đàn ông đích thực. Thực ra chuyện Marty xỉn quắc cần câu từ trước cũng như trong suốt cuộc diễu hành chẳng làm ai ngạc nhiên. Tuy vậy, mớ đồ lót của ông ta mới làm đám đông sững sờ đến tắt tiếng. Khi những nhân viên y tế cởi bộ đồ ông già Noel của tay này và làm lộ ra cái áo nâng ngực màu hồng tươi, mọi người đều choáng váng. Mọi người, trừ Wannetta Van Damme, vốn luôn miêu tả gã độc thân bốn mươi ba tuổi này là "chàng đồng tính bé nhỏ".Delaney cũng hơi tiếc rẻ vì để hụt mất vụ tận mắt chứng kiến Marty trong bộ đồ lót của ông ta, tuy nhiên nàng đã quá bận rộn với việc trang hoàng đại sảnh Grange để phục vụ cho buổi trình diễn thời trang. Nàng làm đẹp cho sân khấu bằng những ngôi sao bạc và dây kim tuyến, còn trên sàn diễn nàng đặt các cành thông và đèn Giáng Sinh. Trong hậu trường nàng cho bố trí những chiếc gương có đèn chiếu sáng và ghế. Nàng mang đến keo và mút, các lọ thuốc xịt tóc lớn và những nhánh nhựa ruồi nho nhỏ. Nàng hiểu dân chúng ở Truly vẫn chưa sẵn sàng tiếp nhận một thứ gì đó quá mới mẻ đại loại như kiểu tóc trình diễn thời trang. Sẽ chẳng có kiểu tổ chim hay hoa hồng kết thành khóm cho các quý bà này. Nàng chưng những bức ảnh chụp các kiểu tóc đuôi ngựa, bện hay thắt bím mà nàng có thể thực hiện trong vòng mươi mười lăm phút trên mỗi diễn được lên lịch sẽ mở màn lúc bảy giờ, và đến tầm sáu giờ rưỡi thì Delaney đã dồn hết tâm trí vào công việc. Nàng bện tóc thành từng bím, buộc gút lại, lận ngược chúng vào trong. Nàng cuốn, xoắn và kéo tóc và nghe ngóng những món ngồi lê đôi mách sốt dẻo nhất, và thầm cảm thấy nhẹ người vì Marty đã trở thành đầu đề cho màn buôn chuyện như một vật thế thân cho nàng."Một trong những y tá làm ở bệnh viện kể cho cái cô Patsy Thomason, là người đã mách lại cho tôi rằng Marty khi ấy cũng đang vận một cái quần lọt khe bằng đăng ten như này này," phu nhân thị trưởng, Lillie Tanasee, tiết lộ cho Delaney tin ấy khi nàng đang buộc một dải ruy băng lên mái tóc vàng nâu của bà ta. Lillie diện cho bản thân cũng như cô con gái nhỏ của mình bộ trang phục rất hợp tông bằng lụa bóng với hai màu xanh lá và đỏ. "Patsy bảo cả áo nịt và quần xi líp đều là bằng Victoria’s Secret. Cô có tưởng tượng ra được thứ gì phô trương đến thế không?"Delaney từng làm việc với nhiều thợ làm đầu là dân đồng tính suốt mấy năm qua, nhưng nàng chưa bao giờ gặp một ai ăn mặc như phụ nữ - dù sao cũng không phải là kiểu nàng từng biết. "Ít nhất ông ta không đến nỗi hạ tiện. Tôi quan tâm tới tính chất hạ tiện hơn là chú trọng tới vẻ phô trương.""Ông chồng tôi cũng mua cho tôi một loại quần lót nilon kiểu lọt khe đó," một bà đang ngồi ghế chờ đến lượt mình thú nhận. Bà ta bịt tai cô bé ăn mặc như một con quỷ lùn đứng cạnh mình. "Nó có ba mặt đều bé xíu và quá ư rẻ tiền đến mức tôi cảm thấy mình cứ như là một con điếm hạ cấp vậy."Delaney lắc đầu trong lúc nàng kết một vài quả nhựa ruồi lên mái tóc của Lillie. "Không có thứ gì làm cho nữ giờ cảm thấy mình lẳng lơ bằng đồ lót rẻ tiền." Nàng vơ lấy một bình xịt cao và phun dọc theo tóc Lillie. Missy, con gái viên thị trưởng, nhảy vào chiếc ghế bên cạnh, và Delaney tạo mẫu tóc cho cô bé y hệt như của mẹ cô. Một vài phụ nữ đã tự làm tóc xong đứng tách khỏi những người còn lại; Benita Allegrezza là một trong những số ấy. Liếc mắt ra phía xa xa, Delaney quan sát mẹ của Nick đang chuyện gẫu với một nhóm. Nàng đoán Benita đang ở giữa độ ngũ tuần, nhưng trông già hơn có đến hàng chục tuổi. Nàng băn khoăn không biết có phải do di truyền hay chính sự cay nghiệt đã khắc hằn lên những nếp nhăn trên trán và quanh miệng bà. Nàng dõi mắt tìm xem mẹ mình ở đâu và chẳng mấy bất ngờ khi nhận ra bà đang ở trung tâm của buổi trình diễn, với mái tóc làm rất hoàn hảo. Chẳng thấy Helen đâu cả, song sự vắng mặt của Helen không khiến nàng bất người chọn Delaney để gửi gắm sứ mạng làm đẹp được chia theo độ tuổi và kiểu trang phục. Vài người chọn những hàng nhung gấm thanh lịch, số khác ăn bận cầu kỳ. Delaney thích một người mẹ trẻ có trang phục như Bà chúa Tuyết và đứa con nhỏ của cô ta mặc bộ đồ đóng giả một bông tuyết. Nàng ngạc nhiên cực độ khi Lisa ghé qua trong vai một viên kẹo bi và đòi bới tóc kiểu Pháp. Delaney cũng có trò chuyện với cô bạn mình dăm ba lần kể từ khi cô nàng trở về từ kỳ nghỉ trăng mật vài tuần trước. Họ ăn trưa riêng với nhau vài bận, vậy mà Lisa chẳng hề đề cập đến chuyện cô định tham gia hoạt động này. "Cậu quyết định tham gia buổi diễn từ khi nào vậy?""Tuần trước. Tớ nghĩ có lẽ sẽ vui đây, khi tớ và Sophie cùng nhau làm một việc gì đó."Delaney nhìn quanh. "Sophie đâu rồi nhỉ?" Trong thoáng chốc nàng tự hỏi Lisa có hay chuyện về những bức thư đe doạ Sophie đã thả ở nhà nàng, nhưng nàng cho rằng nếu biết thì hẳn lúc này Lisa đã đề cập đến chuyện đó rồi."Đang thay đồ. Nó phụ Louie và Nick khi bọn họ khắc tượng bằng nước đá. Lúc tớ đón nó ở công viên Larkspur, nó còn không đội mũ và áo choàng thì không kéo khoá. Đến ngày mai mà nó không bệnh thì mới là lạ đấy.""Nó chọn trang phục gì đấy?""Một cái áo ngủ bọn tớ tự làm. Chúng tớ lấy cảm hứng từ phim Đêm trước Giáng Sinh.""Làm sao cậu có thể hoà hợp được với Sophie khi giờ đây cậu sống chung với con bé thế?" Delaney hỏi khi nàng gom một nắm tóc Lisa và chia chúng ra thành ba phần trên đỉnh đầu cô."Cũng là một nỗ lực lớn để dung hoà hai người chúng tớ. Tớ muốn nó ngồi ăn ở bàn ăn trong bếp, và nó được phép tự do xoay sở tất thảy mọi thứ thuộc về cuộc sống của nó như bọn gà thả vườn vậy. Chỉ là những thoả thuận vặt kiểu đó. Nếu cô nhỏ không ở tuổi mười ba như bây giờ có khi còn dễ dàng hơn nữa." Lisa ngắm mình trong gương và sửa lại mấy lọn tóc buông rũ quanh cổ mình. "Louie và tớ muốn có em bé, nhưng bọn tớ nghĩ chắc là nên đợi cho đến khi Sophie quen dần với việc có tớ sống cùng trước khi bọn tớ góp thêm một mặt con nữa cho gia đình."Một đứa con. Nàng huy động hết các ngón tay khi tết và siết chặt tóc xuôi theo lưng Lisa. Lisa và Louie đang gây dựng một gia đình. Delaney thậm chí còn chưa có lấy một người bạn trai, và khi nàng nghĩ đến một người đàn ông trong đời mình, chỉ duy nhất một hình bóng xâm chiếm tâm tư nàng – đó là Nick. Gần đây nàng nghĩ về anh rất nhiều. Ngay cả khi nàng đang ngủ. Nàng có một cơn mộng buồn vào một đêm nào đó, chỉ là thời khắc ấy ngày vẫn trôi qua và xe hơi của nàng không bị mất. Nàng có thể tự do đi khỏi Truly, nhưng ý nghĩ sẽ chẳng bao giờ còn trông thấy Nick lần nữa làm con tim nàng tan nát. Nàng không rõ điều gì tồi tệ hơn, sống cùng nơi và khỏi ép buộc chính mình phải làm ngơ. Nàng hoang mang và sầu muộn rồi nghĩ có lẽ mình nên phó mặc cho điều không thể tránh khỏi và mua một con mèo. "Tớ chắc là cậu có nghe chuyện về Marty Wheeler rồi," nàng chuyện trò nhằm cố gắng đẩy suy nghĩ của mình sang hướng khác."Dĩ nhiên rồi, tớ tự hỏi là điều gì khiến một gã đàn ông lại muốn tròng thêm một cái áo nâng ngực dưới bộ đồ ông già Noel của hắn nhỉ. Cậu biết đó, những thứ ấy hoàn toàn không dễ chịu chút nào.""Cậu có nghe về cái quần lọt khe không?" Delaney lấy một sợi dây buộc cao su và tết chặt đuôi của bím tóc kiểu Pháp. Sau đó, nàng nhét nó xuống dưới với một cái kẹp đứng lên và vuốt thẳng trang phục. "Thử hính dung xem. Cậu có thể tưởng tượng ra quần chật kẹt vào mông không?""Chỉ nghĩ đến nó cũng đã thấy đau rồi." Nàng bắt gặp ánh mắt của Sophie đứng cách đó vài bước, cố gắng không tỏ ra ngượng ngùng và tội lỗi trong chiếc váy ngủ dài và cái khăn quấn trên đầu. "Cháu có muốn cô tết tóc cho không?" nàng hỏi lắc đầu và nhìn chỗ khác. "Gần tới lượt chúng ta rồi, Lisa."Sau khi Lisa rời khỏi để bắt đầu bước xuống sàn diễn, Delaney cuộn mái tóc của Neva Miller thành một cái đuôi ngựa lận vào trong, sau đó làm cho bốn đứa con gái của cô ta kiểu bím tóc thắt ngược. Neva nói huyên thuyên về nhà thờ của cô, ông chồng mục sư của cô, và đức Chúa. Miệng cô nàng dính vào sự tích Phục sinh, nụ cười kiểu Jesus-yêu-tôi-hơn-là-bạn, khiến Delaney không nhịn được muốn hỏi Neva rằng cô có nhớ rằng đã ngậm của quý của cả đội bóng đá mệt mỏi trong suốt giờ nghỉ giữa hiệp không."Cô nên tới nhà thờ của chúng tôi ngày mai," Neva nói khi cô nàng dồn mấy đứa con gái tới gần sân khấu. "Chúng tôi sẽ họp mặt từ chín giờ cho tới tận trưa."Delaney thà bị đày đoạ ở địa ngục ngàn đời còn hơn. Nàng đóng gói những trang bị còn lại và chạy đi tìm mẹ. Nàng sẽ không gặp bà Gwen cho tới sau năm mới, nàng muốn nói lời tạm biệt và chúc bà một chuyến đi vui vẻ. Trong nhiều năm, nàng đã mừng lễ với những người bạn ái ngại cho nàng và mời nàng tới dùng bữa tối Giáng sinh. Năm nay nàng hoàn toàn cô độc, và khi ôm mẹ và hứa sẽ chăm sóc cho Duke và Dolores nàng nhận ra rằng mình thật sự muốn trải qua kỳ Giáng sinh ở nhà như trước đây. Đặc biệt bây giờ khi có thêm Max trong nhà. Ông luật sư dường như có khả năng làm mẹ nàng xao nhãng việc chỉ trích mọi thứ trong đời rơi xuống đầu nàng khi nàng nhét tất cả mọi thứ vào chiếc xe Cadillac. Nàng không đem theo găng tay và đôi tay của nàng cóng lên vì lạnh khi cọ vào cửa sổ. Nàng kiệt sức và vai đau nhừ, rồi nàng rẽ vào góc đường phía sau tiệm của mình hơi gấp một chút. Chiếc Cadillac trượt theo lối bên vào chỗ đậu xe và cuối cùng dừng lại với cái chắn bùn chặn trước cửa văn phòng xây dựng Allegrezza. Delaney cho rằng hai anh em họ sẽ không làm việc vào ngày hôm sau, và dù sao đi nữa, nàng cũng không đủ sức để quan tâm đến chuyện đó. Nàng thay một cái áo ngủ và trườn vào giường. Có vẻ như nàng chưa ngủ đủ giấc khi nghe tiếng ai đó nên vào cửa. Nàng liếc mắt nhìn đồng hồ bên cạnh giường khi tiếng đập cửa tiếp tục. Lúc đó là chín giờ rưỡi sáng Chủ nhật, và nàng không cần phải thật sự thấy Nick để biết rõ là ai đang đứng trên hành lang nhà nàng và đập cửa. Nàng với lấy cái áo choàng lụa màu đỏ nhưng không buồn rửa mặt hay chải tóc. Nàng cho rằng anh đáng bị khiếp hãi vì đã đánh thức nàng dậy sớm thế này vào ngày nghỉ của nàng."Có cái quái gì bất ổn ở em vậy?" là những lời đầu tiên văng ra khỏi miệng anh khi anh ào vào căn hộ của nàng như một cơn phẫn nộ của Chúa."Tôi ư? Tôi không phải là người gõ ầm ầm vào cửa nhà anh như một người điên."Anh vòng tay quanh ngựcvà nghiêng đầu qua một bên. "Em định lết những bánh xe đó thị trấn cả mùa đông à, hay chỉ là cho tới khi em tự giết chính mình?""Đừng nói với tôi là anh lo lắng." Nàng buộc chặt cái thắt lưng quanh hông, sau đó bước qua chỗ anh tới bếp. "Điều đó có thể cho thấy anh đang thực sự quan tâm tới tôi đấy."Anh dùng tay nắm lấy cánh tay của nàng và ngăn lại. "Có những phần nhất định trên cơ thể em làm tôi quan tâm."Nàng nhìn vào khuôn mặt anh, vào đôi môi mím lại thành một đường thẳng, hàng lông mày rậm, và dục vọng sục sôi trong đôi mắt anh. Anh giận dữ hơn bình thường nàng từng thấy ở anh, nhưng anh không thể che giấu nỗi ham muốn có nàng. "Nếu anh muốn tôi, anh biết điều kiện của tôi rồi. Không có người đàn bà nào khác nữa.""Ừ, và cả hai chúng ta đều biết rằng tôi chỉ cần khoảng hai phút thôi để làm em đổi ý."Nhiều tháng trước, nàng đã biết rằng nếu nàng tranh cãi anh sẽ coi đó là một thách thức chỉ để chứng minh là nàng sai. Nàng muốn tin rằng mình có thể chống lại sự cám dỗ, nhưng sâu thẳm bên trong, nàng sợ anh còn chưa cần đến một phút rưỡi là xong. Nàng vùng khỏi tay anh và bước vào bếp."Đưa cho tôi chìa khóa xe của Henry nào," tiếng anh vang lên phía sau nàng."Tại sao?" nàng lôi cái phích nước trên bàn pha cà phê và đổ nước vào đó. "Anh định làm gì vậy, ăn trộm nó à?"Tiếng đóng cửa đánh sầm trả lời nàng. Nàng đặt cái phích lên quầy và bước vào phòng khác. Cái ví của nàng bị dốc ra bàn cà phê và nàng có cảm giác rằng chìa khoá của mình đã mất. Nàng chạy ra ngoài, và chân ngập vào trong tuyết ngay ở rìa bậc thang đầu tiên. "Ê," nàng gọi ngay trên đầu anh, "Anh nghĩ rằng đang làm gì thế hả? Đưa trả tôi cái chìa khoá, đồ ngốc!"Tiếng cười của anh vọng lên chỗ nàng. "Xuống đây mà lấy lại này."Có vài lý do hợp lý khiến nàng buộc phải đi chân trần trong tuyết. Một toà nhà đang cháy, lũ chuột bọ tràn lan, một lát bánh sô cô la phô mai, nhưng chiếc Cadillac của Henry không nằm trong số lý do đóNick nhảy vào trong chiếc xe màu bạc và khởi động. Anh lau một mảng kính chắn giờ, và sau đó rời đi. Khi anh quay về độ một tiếng sau đó, Delaney đã ăn mặc chỉnh tề chờ anh nơi cửa trước."May cho anh là tôi đã không gọi cảnh sát," nàng nói khi anh bước lên cầu thang về phía nắm lấy tay nàng và thả chìa khoá vào lòng bàn tay nàng. Đôi mắt của anh ngang với mắt nàng, và miệng của anh cách môi nàng vài phân. "Chậm thôi."Chậm thôi? Tim nàng đập loạn lên và thở nghẹn lại trong cổ họng khi nàng chờ anh hôn mình. Anh đang rất gần, nếu nàng rướn người tới trước thêm một chút…"Chậm thôi trước khi em tự giết mình," anh nói, sau đó quay đi và bước xuống cầu thất vọng ghìm nhịp tim gấp gáp của nàng lại thành những tiếng nhịp đập uể oải. Qua thành cầu thang, nàng nhìn anh bước vào văn phòng, sau đó nàng đi tới chỗ chiếc Cadillac đậu phía dưới. Nàng nhìn qua cửa kính xe xem xét những can thuốc xịt tóc và gel nàng đã ném vào phía sau xe đêm hôm trước. Không sứt mẻ. Không lộn xộn. Chiếc xe vẫn bình thường - trừ việc giờ đây nó được gắn bốn chiếc lốp đi tuyết, trông chúng mới tinh.° ° °Buổi sáng thứ Hai bắt đầu đủ lê thê để Delaney có thể treo những dây đèn trang trí Giáng sinh lên cái cây nhỏ mà nàng mua chưng ở khu vực tiếp tân. Nó chỉ cao có ba bộ, nhưng khiến toàn tiệm ngập tràn mùi thông. Vào buổi trưa, công việc có bận rộn hơn và tiếp diễn đều đều đến tận lúc nàng đóng cửa tiệm vào khoảng năm rưỡi chiều. Kết quả xét giải điêu khắc tượng băng sẽ bắt đầu ở công viên Larkspur lúc sáu giờ và nàng hối hả thay đồ. Nàng mặc quần jean, áo dài tay cotton màu be với cờ Mỹ đằng trước, và mang giày Doc Marten. Nàng không hứng thú với mấy cái tượng băng bằng việc tìm ra người đàn ông Basque đã thay lốp xe của Henry hôm nàng đến Larkspur, bãi đậu xe đã gần như đầy kín và buổi chấm giải đang diễn ra. Mặt trời đã lặn và hàng đèn công viên chiếu sáng cho thế giới thần tiên của những bức tượng đài lấp lánh cao chót vót. Delaney đi ngang qua bức tượng Người đẹp và Quái vật cao mười bộ, một miền núi vạm vỡ với con lừa thồ hàng, và Rồng Phép Thuật Puff. Những chú thích thú vị đã được đính kèm mỗi bức tượng, khiến chúng sống động trong màn đêm đen và ánh đèn sáng rực. Nàng len lỏi giữa đám đông qua Dorothy và Toto, một chú vịt khổng lồ, cùng một con bò to gần bằng cái xe tải nhỏ. Không khí mát lạnh đâm vào tai nàng, và nàng cho hai tay trần vào trong túi chiếc áo choàng len. Nàng tìm thấy tác phẩm của Công ty xây dựng Allegrezza ở xa xa hướng Tây, vây quanh là người xem và giám khảo. Nick và Louie đã khắc một toà nhà hình bánh mì gừng hoàn chỉnh với những viên kẹo dẻo và kẹo đường bằng băng. Căn nhà đủ lớn để bước vào, nhưng đã bị chăng dây giới hạn đến tận sau khi giám khảo quyết định xong kết quả. Delaney nhìn quanh tìm Nick và thấy anh đứng cạnh anh trai. Anh mặc một cái áo da có mũ trùm đầu North Face với lớp lót màu trắng, quần jean và giày lao động. Gail Oliver đứng cạnh anh, tay cô nàng ôm lấy cánh tay anh. Một cơn ghen hừng hực dậy lên trong lòng Delaney, và nàng có thể đã mất hết dũng khí mà đi luôn qua anh nếu anh không ngước lên, nhìn nàng chăm ép mình bước tới chỗ anh nhưng lại nói chuyện với Louie bởi điều đó dễ dàng hơn. "Lisa có ở đây không?""Cô ấy và Sophie tới nhà vệ sinh," Louie trả lời, đôi mắt màu nâu đang nhìn Delaney của anh quay sang Nick, sau đó nhìn lại nàng. "Đừng đi xa chỗ này quá, cô ấy sẽ quay lại ngay đấy.""Thật ra tôi muốn nói chuyện với Nick." Nàng quay đi và nhìn lên người đàn ông phải chịu trách nhiệm vì những cảm giác hỗn độn đang đánh nhau trong trái tim nàng. Nàng nhìn thẳng vào khuôn mặt anh, và nàng biết rằng vì lẽ gì chẳng rõ nàng đã yêu điên cuồng chàng trai đã từng mê hoặc và đồng thời cũng hành hạ nàng. Họ bây giờ đều đã trưởng thành, nhưng không có gì thay đổi. Chỉ là anh đã tìm ra phương phức mới và hữu hiệu hơn để hành hạ nàng. "Nếu anh có một phút, tôi cần nói chuyện với anh."Không một lời, anh rời khỏi Gali và tiến tới chỗ nàng. "Gì thế, thỏ hoang?"Nàng liếc qua mọi người xung quanh họ, sau đó nhìn thẳng mặt anh. Hai má anh đỏ bừng và nàng có thể thấy hơi thở của anh trong bóng tối. "Tôi muốn cảm ơn anh vì bộ lốp xe đi tuyết. Tôi chờ cả ngày nay, nhưng anh không tới văn phòng. Vì thế, tôi nghĩ rằng có thể tìm thấy anh ở chỗ này." Nàng đung đưa người và nhìn xuống mũi giày. "Tại sao anh làm việc đó?""Việc gì?""Gắn lốp đi tuyết vào xe của Henry. Chưa từng có người đàn ông nào gắn lốp xe cho tôi đâu." Môi nàng nở nụ cười bối rối. "Đó là một việc thật tử tế.""Thì tôi đúng là một người tốt bụng mà."Một bên khoé miệng nàng nhếch lên. "Không, anh đâu có thế." Nàng lắc đầu và ngước lên nhìn vào mắt anh. "Anh thô lỗ và hống hách hầu như mọi lúc."Anh cười phô hàm răng trắng và nheo đuôi mắt lại. "Thế tôi là gì khi tôi không thô lỗ và hống hách?"Nàng nắm tay lại và thổi vào đôi bàn tay lạnh cóng. "Tự phụ.""Và gì nữa?" Anh với tới và kẹp ngón tay nàng vào lòng bàn tay ấm áp của khoé mắt, nàng bắt gặp ánh nhìn thoáng qua của Gali về phía họ. "Và tôi có thể thấy rằng mình đã đến không đúng lúc." Nàng rút tay ra và nhét vào trong túi. "Tôi sẽ nói chuyện với anh vào dịp khác khi anh không bận.""Hiện giờ tôi không bận," anh nói ngay khi Gali tới đứng sát bên anh."Chào, Delaney.""Ừ Gali.""Tôi không thể tham dự trình diễn thời trang hôm tối thứ Bảy." Gali ngước lên nhìn Nick và mỉm cười. "Tôi có vài việc phải làm, nhưng tôi nghe nói rằng năm nay cô đã làm tóc khá lắm.""Tôi nghĩ mọi người đã có một khoảng thời gian thú vị." Delaney lùi một bước ra sau. Lòng ghen tuông như một lưỡi dao nóng rực xoáy vào gan ruột nàng, và nàng cần phải tránh khỏi Nick và Gali cũng như cảnh họ bên nhau. "Gặp lại hai người sau.""Em đi đâu vậy?" anh hỏi."Tôi cần phải thăm Duke và Dolores," nàng trả lời, với nàng thì chúng nghe có vẻ đáng thương hại. "Sau đó, tôi sẽ gặp vài người bạn," nàng thêm vào một câu nói dối để cứu vãn chút kiêu hãnh và giơ tay lên vẫy nhanh, rồi quay người bước đChỉ sải ba bước, Nick đã bắt kịp nàng. "Tôi sẽ đưa em ra xe của em.""Anh không cần làm thế." Nàng ngẩng lên nhìn anh, sau đó ngoái lại Gali, người đang dõi theo họ khi họ tiến đến bãi đỗ xe. "Anh sẽ làm bạn gái của anh nổi điên lên đấy.""Gali không phải bạn gái của tôi, và em không cần bận tâm về cô ta." Anh nắm lấy tay của Delaney và thả nó vào trong túi áo khoác của anh. "Sao em lại phải thăm mấy con chó của Henry?"Họ bước ngang qua một bức tượng thần đèn bằng băng đang cưỡi trên ngọn đèn của ông ta. Nàng không biết có nên tin anh về chuyện của Gali hay không, nhưng quyết định cho qua chủ đề đó. "Mẹ của tôi đã rời thị trấn với Max Harrison."Anh đan tay mình vào tay nàng và cảm giác ngứa ran lan đến tận cổ tay nàng. "Họ sắp đón lễ Giáng sinh của mình trên một chuyến tàu tình yêu nào đó."Nick đi chậm lại khi họ vòng quanh đám đông đang tụ tập trước tượng thần đèn. "Lễ Giáng sinh của em thì sao?"Cơn ngứa râm ran quét qua khuỷu tay của nàng và tràn lên bắp tay. "Chúng tôi sẽ tổ chức khi bà ấy quay về. Không có vấn đề gì lớn. Tôi đã quen với việc ở một mình trong những dịp lễ. Dù sao đi nữa, tôi cũng chưa từng có một Giáng sinh thực sự kể từ khi đi khỏi thị trấn."Anh không nói gì trong một chốc khi họ bước từ dưới ánh đèn công viên vào mảng tối. "Nghe cô độc thế.""Không hẳn. Tôi thường tìm được ai đó động lòng với mình. Vả chăng, sống tách biệt luôn là sự lựa chọn của tôi. Tôi có thể trở về và xin lỗi vì đã làm cha mẹ thất vọng đến thế và giả vờ trở thành đứa con gái mà cha mẹ tôi muốn, nhưng vài món quà và bánh khúc cây Noel không đáng đổi lấy lòng tự hào hay tự do của tôi." Nàng nhún vai và cố ý thay đổi chủ đề. "Anh chưa bao giờ trả lời câu hỏi của tôi.""Câu hỏi gì vậy?""Những cái lốp xe. Tại sao anh làm vậy?""Không ai được an toàn lúc em lái chiếc thuyền lớn đó của Henry. Chỉ là vấn đề thời gian trước khi em xoá sổ một đôi trẻNàng ngước lên, nhìn vào một bên mặt tối mờ của anh. "Nói dối.""Cứ tin vào điều em muốn," anh nói, từ chối thừa nhận rằng có thể là anh quan tâm tới nàng."Tôi nợ anh bao nhiêu?""Cứ coi chúng là quà Giáng sinh đi."Họ bước qua lề đường tới chỗ đậu xe và bước giữa một chiếc Bonc và xe tải. "Tôi không có gì để tặng anh cả.""Có đấy, em có mà." Anh ngừng bước và nâng tay nàng lên môi. Anh hôn phớt qua khớp tay nàng. "Khi tôi không thô lỗ và hống hách và tự phụ… tôi là gì?"Nàng khó mà thấy rõ hình dáng anh trong bóng đêm, nhưng không cần phải thấy đôi mắt của anh cũng biết rằng anh đang nhìn nàng qua mu bàn tay. Nàng có thể cảm nhận được ánh mắt của anh cũng rõ ràng như nàng đang cảm nhận sự tiếp xúc với anh. "Anh là…" Nàng có thể cảm thấy bản thân đang tan chảy, ngay ở đó trong chỗ đậu xe với những ngón chân lạnh cứng và nhiệt độ dưới không độ. Nàng muốn ở bên anh. "Anh là người đàn ông lúc nào tôi cũng nghĩ đến." Nàng rút tay ra và nhón gót chân lên. "Tôi nghĩ về khuôn mặt đẹp trai, bờ vai rộng, và đôi môi của anh." Nàng vòng tay quanh cổ anh và nép sát vào người anh. Anh vuốt tay khắp lưng nàng, ôm chặt nàng. Tiếng trái tim nàng đập loạn xạ trong đôi tai nàng và nàng vùi chiếc mũi lạnh lẽo vào dưới tai anh. "Rồi tôi nghĩ tới chuyện sẽ liếm anh."Hai tay anh chết lặng."Khắp người." Nàng chạm đầu lưỡi vào thành cổ anh."Lạy Chúa và các thánh thần," anh rên rỉ. "Khi nào thì em phải đi gặp bạn?""Bạn nào?""Em có nói là sẽ gặp bạn vào tối nay mà.""Ờ, phải." Nàng quên mất lời nói dối của mình. "Cũng không quan trọng. Họ sẽ chả nhớ tới tôi nếu tôi không có mặt."Anh lùi lại nhìn nàng. "Còn bầy chó thì sao?""Thật sự là tôi phải dẫn chúng đi dạo một lát. Gali thì sao?""Tôi đã bảo rằng em không cần phải lo lắng về cô ta.""Anh đang gặp gỡ cô ta mà?""Đó là cô ta gặp gỡ tôi.""Anh có làm tình với cô ta không?"Nàng có thể thấy góc tối của miệng anh nhếch lên. "Không."Trái tim của Delaney căng lên, và nàng định áp miệng mình lên miệng anh, ngấu nghiến anh với một nụ hôn cuồng nhiệt khiến họ cùng ngạt thở. "Đi với tôi nhé.""Tới nhà Henry à?""Ừ."Anh im lặng một lúc, và nàng không thể xác định được điều anh đang nghĩ. "Tôi sẽ gặp em ở đó," cuối cùng anh lên tiếng. "Tôi phải đi với Louie, sau đó lượn qua tiệm thuốc."Nàng không cần hỏi lý do. Anh ấn môi anh vào môi nàng, rồi anh rời khỏi đó. Nàng nhìn anh bước đi, những sải chân tự tin đưa anh trở lại công đường lái xe về nhà mẹ, nàng cố gắng tự nhủ rằng Nick sẽ là của nàng tối nay, và không còn điều gì khác đáng kể hết. Nàng cảm thấy những rung động nhẹ của những bánh xe đào sâu trong tuyết và đập vào vỉa hè rồi nói với bản thân rằng chỉ đêm nay là đủ rồi, và nàng cố gắng tin như nàng mở cửa trước căn nhà, Duke và Dolores đón nàng với những cái đuôi ve vẩy và cái lưỡi ẩm ướt. Nàng thả chúng ra ngoài và đứng trên lối đi khi chúng nhảy vào trong tuyết ngập tới tận bụng, hai con chó màu nâu trong một lớp tuyết dày trắng xoá. Lần này nàng đã nhớ tới đôi găng tay và vo vài quả bóng tuyết để Duke há miệng bắt thể nàng nên thuyết phục Nick rằng chỉ nàng thôi cũng đủ cho anh. Nàng muốn tin rằng anh không có dính dáng tới những người khác. Nàng muốn tin khi anh nói rằng anh không làm tình với Gali, nhưng nàng không thể hoàn toàn tin ở anh. Nàng ném một quả cầu tuyết cho Dolores. Nắm tuyết đụng vào hông con chó và con chó giống Weimaraner nhìn quanh không phát hiện được gì cả. Delaney biết rằng giữa hai người có điều gì đó hơn là tình dục, và Nick cũng phải biết điều đó. Nàng có thể thấy trong mắt của anh khi anh nhìn nàng. Nó thật nồng nàn và nhức nhối, và sau đêm nay, có thể anh sẽ chỉ muốn mỗi không thể chung thuỷ với một người đàn bà, và em đã không nói điều gì đó để cho tôi muốn cố muốn nàng. Nàng cũng muốn anh. Anh không yêu nàng. Nàng yêu anh nhiều tới mức đau đớn. Tình cảm của nàng không diễn tiến như một vệt hạnh phúc lướt chậm rãi qua đường hầm tình yêu. Cũng như mọi điều khác có liên quan tới Nick, yêu anh khiến nàng mất cảnh giác, khuấy động nàng và khiến nàng choáng váng. Và nàng bối rối đến mức cảm thấy vừa muốn khóc lại vừa muốn bật cười và có thể muốn nằm xuống mãi không thức dậy cho tới khi nàng có thể kết thúc mọi chuyện trong tâm trí đang vo một nắm tuyết khác, nàng nghe tiếng động co xe Jeep rồi nàng nhìn thấy ánh đèn soi đến lối vào. Chiếc xe bốn bánh dừng ngay dưới vùng sáng trước ga ra, và Duke và Dolores nhảy qua cái sân tới bên cửa tài xế, sủa như điên. Cánh cửa bật mở và Nick bước ra. "Hê, chó." Anh cúi người gãi nhẹ phía sau tai chúng trước khi ngước lên nhìn. "Này, thỏ hoang.""Anh có khi nào định ngừng gọi tôi như vậy không hả?"Anh lại nhìn xuống Duke và Dolores. "Không."Delaney ném nắm tuyết trúng ngay đỉnh đầu anh. Mảng tuyết trắng vỡ tung ra và rắc bụi tuyết lên mái tóc đen cùng hai bên vai áo parka đen của anh. Anh thong thả đứng thẳng lên, sau đó lắc đầu, rắc những bông tuyết trắng như mưa vào màn đêm. "Tôi cho là em biết điều gì đó hay ho hơn là lao vào cuộc chiến ném tuyết với tôi.""Anh định làm gì, lại ném bầm mắt tôi à?""Không." Anh bước ngược lên lối đi đến chỗ nàng, tiếng gót giày trong màn đêm tĩnh lặng nghe có vẻ doạ thêm tuyết và vo nhẹ nhàng trong đôi tay đeo găng. "Nếu anh định làm gì kỳ cục, anh sẽ phải hối tiếc thật sự.""Em làm tôi sợ đấy, thỏ hoang."Nàng ném quả bóng tuyết và nó vỡ tung trên ngực của anh. "Tôi nợ anh điều đó." Nàng lui lại một bước về phía sân và lún vào tuyết trắng tới tận đầu gối."Em nợ tôi nhiều lắm." Anh tóm lấy cánh tay nàng và nhấc nàng lên đến khi mũi giày Doc Marten của nàng gần như không chạm đất. "Ngay khi tôi thu hồi xong món nợ ấy, em sẽ không bước đi nổi trong suốt cả tuần.""Anh làm tôi sợ đấy," nàng dài giọng. Anh nhìn xuống nàng, và nàng tưởng anh sẽ kéo nàng áp sát thân hình anh và hôn nàng. Anh không làm vậy. Anh đẩy nàng ra sau. Một tiếng kêu thảng thốt ra khỏi môi nàng khi nàng loạng choạng lùi vài bước và ngã xoài người trên tuyết. Hệt như hạ cánh trên một cái gối lông chim, và nàng choáng váng nằm đó, dõi mắt lên bầu trời đen dính đầy những ngôi sao nhấp nháy. Duke và Dolores sủa vang, nhảy lên trên người và liếm mặt nàng. Át tiếng thở dốc nặng nề của hai con chó đang kích động, nàng nghe âm thanh của tiếng cười giòn. Nàng hất lũ chó ra và ngồi dậy. "Đồ ngốc." Nàng phủi tuyết phía sau cổ áo và trên găng tay. "Đỡ tôi lên." Nàng chìa tay ra và chờ anh kéo nàng đứng lên trước khi nàng dùng hết sức nặng kéo anh ngã theo nàng xuống đất. Anh đáp trên người nàng với một vẻ gợi tình. Anh hoang mang nhăn trán lại như thể anh chưa hoàn toàn tin vào chuyện vừa diễn cố gắng hít một hơi thật sâu nhưng không thể. "Anh nặng quá đấy."Anh lật lưng lại, kéo nàng lên trên anh, đúng ngay vị trí mà nàng muốn. Hai chân nàng duỗi cạnh chân anh, và nàng túm chặt cổ áo anh trong hai nắm tay. "Gọi bác đi rồi tôi sẽ không phải làm anh đau."Anh nhướng mắt nhìn nàng như thể nàng bị điên. "Với một đứa con gái ư? Kiếp này thì đừng hòng nhé."Lũ chó nhảy qua người họ như thể họ là hàng rào, và nàng hốt một nắm tuyết thả đầy lên mặt anh. "Đến đây và nhìn này, Duke. Đây là người tuyết Frosty của xứ Basque."Với bàn tay trần, anh phủi những bông tuyết khỏi làn da sạm nắng và liếm tuyết đọng trên môi mình. "Tôi sắp trảho chuyện này trong một thời gian khá lâu đấy."Nàng cúi thấp mặt xuống và quệt nhẹ đầu lưỡi nàng qua môi dưới của anh. "Để tôi làm giúp anh." Nàng cảm thấy anh trả lời bằng sự bắt nhịp trong hơi thở của anh và bàn tay đang ghì chặt cánh tay nàng. Nàng hôn lên miệng anh và mút lưỡi anh. Khi đã xong, nàng ngồi dậy nang người anh, tấm áo choàng lên của nàng trải ra xung quanh họ. Qua chiếc quần jean đang mặc, nàng cảm thấy cái vật tỉnh thức hoàn toàn của anh ép vào nàng, dài, rắn và kích động. "Có một trụ băng trong túi của anh, hay chỉ là anh sung sướng vì gặp tôi vậy?""Trụ băng?" Anh luồn tay dưới lớp áo choàng của nàng và lần lên đùi nàng. "Trụ băng lạnh lắm. Em đang ngồi trên một thứ nóng bóng dài hai lăm phân đấy."Nàng ngước mắt nhìn lên trời. "Hai lăm phân. Nó đúng là lớn thật, nhưng không tới mức đó."Đó là một sự thật dễ thấy mà."Delaney cười và lăn khỏi người anh. Anh có thể đúng về việc nó là một thứ nóng bỏng. Hẳn anh thừa biết cách kích thích nàng."Mông tôi đóng băng rồi." Anh ngồi dậy và Duke và Dolores nhảy lên anh. "Ê, cút ngay," anh vừa nói vừa đẩy chúng ra và giúp Delaney đứng lên. Nàng gạt tuyết khỏi áo anh; anh phủi tuyết trên tóc nàng. Tại cổng vòm, họ dẫm mạnh chân, sau đó bước vào trong. Delaney cầm áo choàng của anh và treo lên giá gần cửa trước. Khi anh nhìn quanh, nàng nhân cơ hội ấy ngắm anh. Hẳn nhiên, anh mặc một cái áo sơ mi bằng nỉ. Chiếc áo nỉ đỏ sậm đóng thùng trong quần Levi’s bạc màu."Trước kia anh từng ghé đây chưa?""Một lần." Anh hướng mắt về phía nàng. "Vào ngày mở di chúc của Henry."Ừ, phải rồi." Nàng quét mắt một vòng, thử nhìn cái phòng lớn bằng ánh mắt khác, như thể nàng chưa từng đặt chân đến đây. Căn phòng xây theo lối Victoria đặc trưng. Sơn và giấy dán tường trắng, đồ gỗ và chân tường ốp gỗ đen, những tấm thảm dệt Ba Tư dày cộp, cái đồng hồ đứng kiểu cổ. Mọi thứ toát lên vẻ xa hoa và có phần hơi ngột ngạt, và họ nhận ra rằng nếu Henry hứng thú với việc làm cha, Nick đã có thể lớn lên trong một căn nhà khổng lồ. Nàng băn khoăn chẳng biết liệu anh tự thấy mình may mắn chăngCả hai cởi mấy đôi giầy ướt đóng băng của họ ngay cửa, và nàng nhờ anh nhóm lửa trong phòng khách khi nàng pha món cà phê Ailen trong bếp. Mười phút sau trở lại, nàng thấy anh đứng trước cái lò sưởi truyền thống, nhìn chằm chằm vào bức chân dung của mẹ Henry treo phía trên mặt lò sưởi. Chỉ một chút hao hao giữa Alva Morgan Shaw và đứa cháu nội của bà. Nick có vẻ lạc lõng giữa những đồ gia bảo của anh. Nhà riêng của anh thích hợp với anh hơn, những thanh đà nổi và đá cuội và khăn trải giường bằng nỉ."Anh nghĩ gì?" nàng hỏi khi đặt cái khay thủy tinh lên tủ búp phê."Về cái gì?"Nàng chỉ vào bức hình mẹ của Henry, người đã định cư tại thủ phủ bang rất lâu trước khi Delaney đến sống ở Truly. Henry đã đưa Gwen và Delaney thăm bà cụ vài lần mỗi năm cho tới khi bà mất vào năm một chín tám mươi, và theo như Delaney nhớ, bức chân dung hoàn toàn mang tính tâng bốc. Alva là một người phụ nữ cao còm nhom với thân hình cò hương xương xẩu, và Delaney hồi tưởng về bà cụ thoảng mùi thuốc lá cũ và keo xịt tóc Aqua-net. "Bà nội anh đấy."Nick hất đầu về một bên. "Tôi nghĩ rằng tôi thấy mừng vì mình giống bên nhà mẹ, và may cho em vì đã được nhận nuôi.""Đừng lảng đi." Delaney cười lớn. "Cho tôi biết điều gì anh đang thực sự suy nghĩ đi."Nick quay sang nhìn nàng và tự hỏi nàng sẽ làm gì nếu anh nói với nàng. Anh lướt mắt qua mái tóc vàng óng và đôi mắt nâu to tròn, vòm trán và cặp môi hồng của nàng. Dạo gần đây anh đã liên tục suy nghĩ về rất nhiều điều, những chuyện sẽ không bao giờ xảy ra, và tốt nhất là không nên nghĩ tới. Những điều đại loại như cùng thức dậy với Delaney mỗi sáng trong suốt quãng đời còn lại và nhìn mái tóc nàng bạc dần. "Tôi đang nghĩ trong lúc này hẳn ông già đang rất hài lòng với chính mình."Nàng đưa cho anh một cốc cà phê, sau đó nâng cốc mình lên thôi. "Sao anh lại hình dung ra chuyện như vậy?"Anh hớp một ngụm cà phê đầy và cảm thấy vị rượu whiskey nóng bừng trôi xuống tận dạ dày. Anh thích cảm giác này. Nó gợi anh nhớ đến n"Henry đã không muốn chúng ta ở bên nhau kia mà."Anh tự hỏi liệu có nên cho nàng biết sự thật không, và quyết định sao lại không nói. "Em nhầm rồi. Ông ấy muốn chúng ta ở cùng nhau. Đó là lý do tại sao em bị nhốt ở Truly. Không phải để bầu bạn với mẹ em đâu." Những nếp nhăn trước trán nàng như bảo anh rằng nàng chẳng tin anh chút nào. "Hãy tin tôi trong chuyện này.""Được rồi, mà tại sao chứ?""Em thực sự muốn biết không?""Có.""Được rồi. Vài tháng trước khi chết, ông ấy định cho tôi tất cả. Ông ấy nói rằng sẽ chừa một ít cho Gwen, tuy nhiên ông ấy lại để mọi thứ khác cho tôi nếu tôi cho ông ấy một đứa cháu nội. Ông ấy sẽ cúp sạch phần của em." Anh dừng lại trước khi nói tiếp. "Tôi đã bảo ông ấy xéo đi.""Tại sao ông ấy lại làm thế?""Tôi đoán rằng ông ấy nghĩ rằng có một thằng con trai ngoài giá thú cũng còn hơn không có con trai, và nếu tôi không có con, vậy thì toàn bộ dòng máu Shaw cao quý sẽ ngỏm cùng tôi."Nàng cau mày và lắc đầu. "Được rồi, nhưng vẫn không có gì liên quan đến tôi cả.""Chắc chắn là liên quan rồi." Anh nắm lấy tay kia của nàng và kéo nàng lại gần. "Nghe thật điên khùng, nhưng ông ấy nghĩ, bằng vào chuyện xảy ra tại Angel Beach, tôi đã yêu em." Anh miết ngón cái lên phía sau đốt tay của mắt của nàng tìm kiếm khuôn mặt anh, sau đó nàng nhìn đi chỗ khác. "Anh nói đúng. Thật điên khùng quá."Anh thả tay nàng ra. "Nếu em không tin tôi, cứ hỏi Max. Ông ta biết mọi chi tiết. Ông ta đã tháo bản di chúc.""Điều đó vẫn không mấy rõ ràng. Nó rất mạo hiểm, còn Henry quá độc đoán nên không thể sơ hở trong chuyện này. Ý tôi là, chuyện gì sẽ xảy ra như tôi kết hôn trước khi ông ấy chết? Ông ấy có thể sống thêm nhiều năm, và trong thời gian đó, tôi có thể trở thành một bà xơ hay bất kỳ thứ gì.""Henry đã tự sát.""Không đời nào." Nàng lắc đầu lần nữa. "Ông ấy yêu bản thân mình nhiều đến nỗi không thể làm những chuyện như ấy có vai trò của một con cá to trong một cái ao nhỏ lắm mà""Dù gì chăng nữa, ông ấy cũng chết dần vì ung thư tuyến tiền liệt và chỉ còn sống thêm được vài tháng nữa thôi."Miệng nàng hơi há ra một chút, và nàng chớp mắt vài lần. "Không ai cho tôi biết hết." Cặp lông mày của nàng nhíu lại, và nàng xát vào hai bên cổ. "Mẹ tôi có biết chút gì không?""Bà ấy biết về bệnh ưng thư của ông ấy và vụ tự sát.""Thế sao bà ấy không nói gì với tôi.""Tôi không biết được. Em phải hỏi bà ấy thôi.""Điều này có vẻ kì quái và độc đoán tới mức lại càng thấy đó có vẻ là chuyện mà Henry sẽ làm.""Kết cục sẽ luôn thỏa mãn ý đồ của ông ý, và mọi thứ đều có giá của nó." Anh quay lại nhìn vào ngọn lửa và uống một hớp. "Bản di chúc là cách mà ông ấy kiểm soát mọi người ngay cả sau khi ông ấy chết.""Ý anh là ông ấy dùng tôi để điều khiển anh?""Đúng vậy.""Và anh ghét ông ấy vì điều đó.""Phải. Ông ta là một kẻ ti tiện.""Vậy thì tôi không hiểu." Nàng tới đứng cạnh anh và anh có thể nghe ra sự bối rối trong giọng nói của nàng. "Tại sao anh lại ở đây tối nay? Tại sao anh không tránh xa tôi"Tôi đã cố." Anh đặt cái cốc lên bệ lò sưởi và nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. "Nhưng đâu dễ dàng thế. Henry đã đúng trong một điểm, ông ta biết tôi muốn em. Ông ta biết tôi muốn em dù có rủi ro."Một khoảng lặng khá dài giãn ra giữa họ, rồi nàng hỏi, "Sao anh còn ở đây lúc này - đêm nay? Chúng ta đã ở cùng nhau.""Nó vẫn chưa kết thúc mà. Chưa đâu.""Tại sao phải mạo hiểm lần nữa chứ?"Sao nàng cứ phải truy vấn anh? Nếu nàng muốn câu trả lời, anh sẽ trả lời nàng, nhưng anh nghi ngờ khả năng nàng thích nó. "Bởi vì tôi nghĩ đến em khỏa thân và đầy ham muốn từ khi em mới mười ba hay mười bốn tuổi." Anh hít một hơi dài rồi từ tốn thở ra. "Từ cái lần Louie và tôi ở trên bãi tắm công cộng với vài đứa bạn, và em cũng ở đó, với bạn bè em. Tôi không nhớ họ, chỉ nhớ em. Em mặc một bộ đồ bơi vải bóng có màu táo xanh. Đó là chiếc áo tắm một mảnh và không có chỗ nào căng đầy cả, nhưng nó có một cái dây kéo lên ở phía trước khiến tôi phát điên. Tôi nhớ mình ngắm em nói chuyện với đám bạn và nghe nhạc, và tôi chẳng thể rời mắt khỏi cái khóa kéo đó. Đó là lần đầu tiên tôi để ý đến ngực em. Chúng nhỏ và nhọn và tất cả những gì tôi nghĩ ra được là kéo cái khóa đó xuống để nhìn thấy chúng, để tôi có thể nhìn thấy được sự thay đổi trong cơ thể em. Tôi trở nên cương cứng, đau đớn, và tôi phải nằm úp bụng xuống để không ai nhìn thấy tôi có một cái của quý to như cây thông Ponderosa.""Tối hôm đó khi về nhà, tôi cứ hình dung mình bò qua cửa sổ vào phòng ngủ em. Tôi tưởng tượng mình ngắm em ngủ với mái tóc vàng xõa rộng phủ kín trên gối. Sau đó tôi hình dung ra em thức dậy và nói với tôi rằng em đã đợi tôi, đưa cả hai tay ra và mời mọc tôi lên giường. Tôi tưởng tượng mình chui vào giữa những tấm ga giường, vén áo em lên, kéo quần lót em xuống. Em để cho tôi chạm vào bộ ngực nhỏ của em như tôi muốn. Em cũng để cho tôi vuốt ve giữa hai chân em. Tôi tưởng tượng cảnh đó hàng giờ.""Tôi khi ấy mười sáu tuổi và biết nhiều hơn mức độ nên biết về tình dục. Em còn bé và ngây thơ và không biết gì hết. Em là công chúa của Truly, và tôi là thằng con hoang của tay thị trưởng. Tôi còn không đáng hôn chân em, nhưng điều đó không khiến tôi ngừng thèm muốn em đến nỗi khiến ruột gan tôi quặn đau lên. Tôi có thể gọi một trong hàng tá đứa con gái tôi biết, nhưng tôi đã không l. Tôi muốn tưởng tượng về em." Anh hít thêm một hơi thật sâu. "Em có thể nghĩ tôi là một kẻ đồi trụy.""Đúng vậy," nàng cười khẽ. "Một kẻ đồi trụy có cây thông Ponderosa."Anh nhìn ngang vai tới đôi mắt nâu to đầy vẻ thích thú của nàng. "Em không giận à?"Nàng lắc đầu."Em không nghĩ là tôi bệnh hoạn ư?" Anh thường băn khoăn về chuyện đó."Thực ra, tôi đã phổng mũi. Tôi cho rằng tất cả phụ nữ đều thích tưởng tượng rằng một thời điểm nào đó trong đời mình, có ít nhất một người đàn ông ngoài kia đang mơ về cô ta."Nàng không biết tới một nửa câu chuyện. "Phải, à, tôi nghĩ về em hết lần này đến lần khác."Nàng quay sang anh và với tới hàng khuy trên áo sơ mi của anh. "Tôi cũng nghĩ về anh."Bên dưới mí mắt, anh nhìn đôi tay trắng ngần của nàng nổi bật lên trên nền vải nỉ đỏ, những ngón tay thon của nàng dịch xuống hông anh. "Khi nào?""Từ khi tôi về lại đây." Nàng kéo đuôi áo sơ mi của anh ra khỏi quần jean. "Tuần trước tôi nghĩ về chuyện này." Nàng rướn tới trước và phớt nhẹ lưỡi qua đầu ngực phẳng lì của anh. Nó săn lại như da thuộc, và anh luồn mấy ngón tay vào tóc nàng."Gì nữa?""Đây." Nàng cởi khuy quần anh và luồn tay vào bên trong quần lót của anh. Khi nàng ôm lòng bàn tay mềm mại quanh thứ khí giới đang cứng ngắt của anh và siết lại, anh có thể thấy cảm giác ấy bên trong mình. Nàng vuốt ve anh suốt từ gốc đến ngọn, và anh đứng đấy, cảm nhận nó trọn vẹn. Mớ tóc mềm của nàng trôi qua kẽ tay anh, khuôn miệng ẩm ướt của nàng trên ngực và cổ anh. Anh có thể ngửi thấy mùi phấn thơm thoảng trên da nàng, và khi nàng hôn anh, nàng dậy mùi cà phê, rượu whisky và dục vọng. Anh thích cảm nhận lưỡi nàng trong miệng anh và tay nàng bên dưới quần anh. Anh thích ngắm gương mặt nàng khi nàng vuốt ve aAnh cởi áo len và tháo nịt ngực của nàng và nghĩ đến hàng trăm hình ảnh tượng tượng của mình về người phụ nữ duy nhất này. Gộp chung lại, không gì trong số đó mang dáng dấp của hiện thực. Anh khum tay áp vào cặp ngực trắng tròn căng đầy, và âu yếm hai nụ hoa hồng đẹp tuyệt của nàng."Tôi đã bảo anh rằng tôi muốn liếm hết người anh," nàng thì thầm khi kéo quần dài và quần lót xuống dưới đùi anh. "Tôi cũng đã nghĩ về điều đó suốt." Nàng quỳ trước mặt anh, vẫn mặc quần jean và ngậm anh vào cái miệng nóng hổi ẩm ướt. Hơi thở đứt đoạn trong phổi của anh và anh xoãi rộng hai chân bằng vai để giữ thăng bằng. Nàng hôn đầu dương v*t và nhẹ nhàng mân mê hai hòn bi của anh. Anh rùng mình và vén mái tóc mượt mà của Delaney xa khỏi khuôn mặt nàng khi anh trông xuống hàng mi dài và đôi gò má mịn màng của thường thích kiểu này hơn bất kỳ điều gì khác. Không hẳn lúc nào anh cũng sử dụng bao cao su trong suốt giai đoạn, mà để cho đối tác quyết định. Nhưng không muốn trút hết vào miệng Delaney. Anh muốn nhìn vào mắt nàng khi chôn vùi mình vào thẳm sâu bên trong nàng. Anh muốn được biết nàng cảm nhận được anh nơi đó. Anh muốn cảm nhận nàng giữ chặt anh trong thân thể nàng và tận hưởng những rung động mãnh liệt của nàng. Anh muốn quên đi việc sử dụng bao cao su và để lại chút gì của anh trong cơ thể nàng khi anh đã rời khỏi nàng. Anh chưa bao giờ cảm thấy thế với người đàn bà khác. Anh muốn nhiều hơn. Anh muốn những thứ mà anh không dám tin rằng nó khả thi. Anh muốn biến nàng thành của anh nhiều hơn một đêm. Lần đầu tiên trong đời mình, anh muốn nhiều điều từ một người đàn bà hơn những gì nàng muốn từ cùng, anh kéo nàng đứng lên và lôi ra một bao cao su từ trong túi quần jean. Anh đặt nó vào lòng bàn tay nàng. "Mang vào cho anh đi, thỏ hoang," anh nói.
Khi nhìn lại, tôi vẫn nhớ đôi tay trơn tuột đầy sơn của mình và tiếng chân của Bố bước đi trên phố Munich, và tôi biết rằngWhen I look back, I remember my slippery hands of paint and the sound of Papa's feet on Munich Street, và tử sinh kiếm tìm một đường đi với tiếng nói và niềm im lặng của hắn ta.”. soul searching for its way with its voice and its dù lịch sử giống cây này rất phức tạp và bị che phủ bởi những nghi ngờ và những quan điểm sai lệch, sự thật là công laoAlthough the history of this plant is complicated and shrouded by doubt and misinformed opinions,the truth must be that only one person can be accredited with bringing White Widow into the làm sao mà chúng ta có thể trách cứ, phê phán họ bởi phầnHowever, how we can blame,Một lần nữa, danh hiệu đó chỉ thuộc về những người đang ở trong một vị trí thuộc linh, không phải trong bất kỳ địa vị có hình thức chức tước, chính thức nào, nhưng một vị trí thuộc linh. not in any formal, official position, but a spiritual sản chung được chia đều trong ly hôn, và người đó không cần đưa bàn luận trong việc phân chia tài property is divided evenly in a divorce,while separate property belongs only to one spouse, and he or she will not have to include it for the purpose of property tư cách là đồng giám đốc của cuộc thi Hoa hậu California, cá nhân tôi thấy buồn và bị xúc phạm vì cô Prejean tin rằngquyền hôn nhân chỉ thuộc vềmột người nam giới và một người nữ.''.As co-director of the Miss California USA, I am personally saddened andhurt that Miss California believes marriage rights belong only to a man and a woman.”.Với tư cách là đồng giám đốc của cuộc thi Hoa hậu California, cá nhân tôi thấybuồn và bị xúc phạm vì cô Prejean tin rằng quyền hôn nhân chỉ thuộc vềmột người nam giới và một người nữ.''.As co-director of Miss California USA, I am personally saddened andhurt that Miss California believes that marriage rights belong only to a man and a woman….Mặc dù các nhà lãnh đạo nên cố gắng hết sức để tìm kiếm và xem xét các quan điểm khác nhau nhưng khi đưa ra quyết định,Leaders should do their best to seek out and consider different perspectives and the views of others- but when it's time to make decisions,Đối chiếu địa chỉ sở hữu cho thấy nó thuộc về một người của tập đoàn Hernan cross-checks against property owned by one of Hernan Reyes' là thời điểmđể thấu hiểu về nơi anh thuộc về, không chỉ là một người lính với tư cách Captain America và là Steve Rogers, một người bình thường.'.I think he's looking to understand where he belongs, not justas a soldier, as Captain America, but as Steve Rogers, as a person.".Những hiện vật của bảo tàng có số lượng lên đến khoảng 6000 mẫu, tất cả đều thuộc về chỉ một người- Calouste Sarkis Gulbenkia,một ông trùm dầu mỏ giàu có người Armenia để lại gia tài của mình cho nhà nước Bồ Đào Nhà sau khi qua đời vào năm museum's collection numbers some 6,000 pieces, all of which belonged to just one man- Calouste Sarkis Gulbenkian, a wealthy Armenian oil magnate who bequeathed his priceless hoard to the Portuguese nation upon his death in tất cả những thứ đó vốn thuộc về một mình tôi, nay chỉ trong một khoảnh khắc đã hoàn toàn thuộc về người khác thing, that belonged onlyto me for so long, now belongs almost exclusively to other people.
chỉ thuộc về anh