Ngồi ở hàng ghế dành cho người thân, chị Tố Nga, vợ cũ của anh Thành Công nở nụ cười hạnh phúc khi nghe anh giới thiệu về mình. Chị nhiệt tình chia sẻ tính cách của chồng cũ với hy vọng anh có thể chọn được người bạn đời mới. “Tính anh Công rất tốt. Truyện Chị Nông Hạnh Phúc - Chương 10 với tiêu đề 'Đi chơi' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Chị vừa nói lời này ra, thím của Tôi có hạnh phúc thì con trai tôi mới có thể hạnh phúc. Tôi nghĩ, khi mình hạnh phúc thì mới truyền tải được năng lượng tích cực đến cho mọi người”, NSƯT Tố Nga chia sẻ. Tố Nga là mẫu phụ nữ truyền thống, chị không chỉ luôn nghĩ cho con mà còn e ngại cả những dị Chương 52: Năm năm sau. Chương trước Chương tiếp. 2 cô bạn thân cùng yêu 1 chàng luật sư, đọc chuyện tình tay ba đầy ngang trái TẠI ĐÂY! Từ 1 phu quân ăn chơi trác táng biến thành nam thần, câu chuyện tình yêu đầy sức cảm hóa! Bị lừa thế thân cho em họ, phải gả cho 1 Chị Nông Hạnh Phúc - (Chương 47) - Tác giả Mê Lộ Đích Ban Ban Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN. Các Thông Tin Và Kiến Thức Về Chủ Đề Stt Hay Về Vợ Chồng Hạnh Phúc Nhiều Người Kiếm Nhất Dưới Đây Do Chính Đội Ngũ Chúng Đọc sách truyện Chị Nông Hạnh Phúc Full tác giả Mê Lộ Đích Ban Ban - Ngôn tình Trung Quốc, Xuyên không, Điền văn Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm. Chị Nông Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình thú vị với cốt truyện khác hẳn với những truyện ngôn tình hiện nay. Tạo cho người đọc có nhiều cảm nhận mới về một phía cạnh khác, khi nhân vật chính không được cường hóa một cách thái quá mà chỉ là những người bình thường, khi đọc truyện ta có thể Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Vừa rạng sáng ngày hôm sau, Thôi Vinh Mai đã dẫn ba cô con dâu bận rộn làm việc rồi, rửa rửa thái thái, ngay cả Trần Hương Chi cũng giúp nhóm lửa ở bên dưới, không dám ồn ào kêu may chỉ chốc lát sau mấy chị em dâu Thôi Vinh Mai và cô em chồng Ngô Hồng Nhi cũng tới rồi, bọn họ đều là qua đây hỗ trợ từ sớm, trước bữa cơm trưa chú bác của Ngô Hồng Nhi cũng sẽ tới đây. Nhận cửa là việc lớn, họ hàng gần trên cơ bản đều phải mời đến, nếu không gọi, còn có người sẽ bới Xuyên Tử đã dẫn Ngô Tân Hội đi ra lạch ngòi mò cá từ rất sớm, chẳng qua rõ ràng vận khí của hai người không tốt lắm, chỉ kiếm được một ít cá bột nhỏ, làm cá bột rán còn có thể, làm cá ăn món chính không cần nghĩ nữa. Thôi Vinh Mai bất đắc dĩ, chỉ có thể gọi Ngô Hồng Nhi đang xấu hổ trốn ở trong phòng từ đời nào rồi, lâm thời làm món khoai lang nhả khoai lang nhả tơ này vẫn là lúc trước Ngô Hồng Nhi làm để dỗ cháu, ăn ngon thì ngon, nhưng mà lại rất tốn đường, bình thường Thôi Vinh Mai cũng không cho con gái làm cái này, bây giờ cũng là không có cách mười một giờ, Hồ Quốc Đống do mấy trưởng bối trong họ dẫn theo, xách bao lớn bao nhỏ cả của Ngô Hồng Nhi cũng chính là chồng của Hồ Xuân Hoa vội vàng dẫn mấy anh em tiếp đón, thôn Bàn Đào và trang An Bình cách nhau cũng không xa, cho dù không quen biết nhưng vẫn quen mặt, huống chi Hồ Xuân Hoa còn là con gái trang An Bình, mọi người vừa gặp mặt là trò chuyện sôi nổi vui vẻ hẳn họ Ngô bày hai bàn, bàn cho cánh đàn ông đặt ở trong nhà chính, bàn cho cánh chị em phụ nữ đặt ở phòng phía đông của nhà họ Ngô. Bây giờ còn chưa đến giờ ăn cơm, mọi người cũng chỉ là ăn chút hạt dưa, kẹo, thuận tiện khen ngợi hai bạn trẻ. Trong lúc này đám chị em phụ nữ có quan hệ không tệ với nhà Ngô Xuyên Tử ở thôn Bàn Đào liền sang đây xem con rể mới, phụ nữ nông thôn mở miệng nói chuyện chẳng để ý gì hết, chỉ chốc lát sau đã làm cho Hồ Quốc Đống đỏ bừng mặt, cũng may hắn khá đen, thoạt nhìn cũng không quá rõ rệt Lan cũng ưỡn bụng sang xem thử, chẳng qua nhìn trái nhìn phải cô vẫn là cảm thấy Hồ Quốc Đống quả thực không có cách nào so sánh được với Vu Thành, Vu Thành trông còn đẹp trai hơn Đỗ Quân nhiều, thoạt nhìn văn nhã nhẹ nhàng, Hồ Quốc Đống nhìn quả thực giống như là một con gấu đen to bự, thật không biết vì sao Hồng Nhi cứ cố chấp coi trọng hai giờ trưa, chính thức ăn cơm, bưng rau trộn lên trước, cánh đàn ông uống rượu, cánh phụ nữ có thể uống thì uống hai chén, không thể uống thì uống nước. Ngô Hồng Nhi cũng ngồi cùng một chỗ với mọi người, nghe mấy trưởng bối nhà họ Hồ ra sức khen cô. Lúc thì nói cô xinh đẹp lúc thì nói cô khéo tay, quả thực khen cô thành một đóa hoa bối nhà họ Ngô bên này cũng khen Hồ Quốc Đống, hiểu chuyện, vững vàng, dù sao chính là tốt như thế nào như thế đó. Đợi đến món nóng đã lên một nửa, mọi người ăn cũng tầm tầm rồi, phần quan trọng đã dĩ nói nhận cửa xong trên cơ bản cuộc hôn nhân của hai người đã xác định là bởi vì ngày nhận cửa này, hai bên nam nữ phải sửa miệng. Nói cách khác hôm nay Hồ Quốc Đống là phải gọi Ngô Xuyên Tử và Thôi Vinh Mai là cha mẹ mà không phải là chú thím Xuân Hoa vừa là bà mối, lại là bác gái ruột của Ngô Hồng Nhi, đương nhiên là để bà làm việc này, trước tiên bà gọi đám phụ nữ ở bàn kia đến nhà chính ngồi vào chỗ, sau đó mới nói "Nào, Quốc Đống, lại đây, " Bà chỉ chỉ Ngô Xuyên Tử nói "Đây là cha con." Hồ Quốc Đống tuy rằng vừa rồi bị làm cho mặt đỏ bừng, nhưng là lúc này lại rất thông minh, hết sức lớn tiếng gọi một tiếng "Cha" . Một tiếng rất lớn này của hắn, làm cho mấy bà thím vốn đang định bụng trêu chọc Ngô Hồng Nhi cũng tịt họng rồi, nếu bọn họ nói tiếng quá nhỏ không nghe thấy, thuần túy chính là mở to mắt nói dối đúng Xuân Hoa cười cười, thằng nhóc ngốc này thời khắc mấu chốt trái lại rất thông minh, thấy Ngô Xuyên Tử cho tiền sửa miệng, Hồ Xuân Hoa lại dẫn Hồ Quốc Đống đến bên cạnh Thôi Vinh Mai nói "Đây là mẹ con."Hồ Quốc Đống lại gọi một tiếng, Thôi Vinh Mai cũng cho một bao lì xì làm tiền sửa chính là các loại cô dì chú bác, nhưng là những người này cũng chỉ là đi hình thức, là không cần cho tiền sửa miệng. Chờ nhận xong rồi, bác gái của Ngô Hồng Nhi kéo Ngô Hồng Nhi đến bên cạnh Hồ Quốc Đống nói "Nào nào, cũng nhận Hồng Nhi đi."Ngô Hồng Nhi bất ngờ không kịp chuẩn bị bị kéo đến bên cạnh Hồ Quốc Đống, hai người liếc nhìn nhau, Ngô Hồng Nhi cúi đầu thấp xuống, trong nháy mắt mặt Hồ Quốc Đống đỏ bừng. Một phòng người đều cười lên ha xong một hồi này, việc nhận cửa hôm nay trên cơ bản cũng coi như hoàn thành rồi, Hồ Xuân Hoa lại bắt đầu bảo mọi người nói "Nào nào nào, mau mau dùng bữa, món khoai tây hầm gà mẹ Hồng Nhi làm này vô cùng chính hiệu, mọi người cũng nhân lúc còn nóng mà ăn một chút." Gắp một cái đùi gà cho bác gái của Hồ Quốc Đống, lại gắp một cái cánh gà cho chị cả hắn, Hồ Xuân Hoa mới ngồi xuống tiếp tục ăn mặn của nhà họ Ngô không ít, lại đa dạng, làm cho người nhà họ Hồ tới đây rất là hài lòng. Bình thường cho dù là ăn Tết cũng không ăn được phong phú đến mức này. Ăn Tết cũng chỉ là ăn bữa sủi cảo, xào hai món nóng mà uống no đủ lại hẹn với nhà họ Ngô thời gian cụ thể Ngô Hồng Nhi đi nhận cửa, đoàn người nhà họ Hồ mới cuồn cuộn mà nhà họ Hồ đi rồi, người nhà họ Ngô đều thở phào nhẹ nhõm, một ngày này bận rộn liên tục, thật là mệt chết người rồi. Không chỉ có là người mệt, lòng cũng mệt mỏi. Cánh phụ nữ giúp Thôi Vinh Mai thu dọn xong hỗn loạn, Thôi Vinh Mai lại mang cho mỗi người một ít món thịt, mọi người đều vui vẻ về họ tuy rằng buổi trưa ăn ở đây không ít thịt, nhưng là con trai con dâu, cháu trai cháu gái trong nhà đều chưa ăn, người làm mẹ làm bà con cháu chưa ăn, chính mình ăn vào cũng không ngon. Bạn nói ghét bỏ đồ thừa của người khác, đừng đùa, người nông thôn nào có chú ý nhiều như vậy, có thể ăn được một miếng thịt đã không tệ rồi. Lại nói toàn là người trong nhà, có cái gì mà ghét bỏ. Nếu không phải trời nóng đám thức ăn này cũng không để được, Thôi Vinh Mai còn không nỡ cho đấy, ba cô con dâu trong nhà đều không lên bàn, ngay cả ba đứa cháu trai cũng bị đưa đến nhà bà ngoại, mổ gà mua thịt cũng chỉ Tết mới bỏ nói hôm nay là việc nghiêm chỉnh, tuy rằng đồ ăn làm đa dạng, nhưng là mọi người cũng không ăn được nhiều, bàn của cánh đàn ông bên kia càng vậy, rất nhiều món ăn đều thừa lại một nửa hoặc hơn đã tống cổ xong rồi, Thôi Vinh Mai nhìn nhìn một chút đồ ăn còn lại, bèn bảo mấy cô con dâu hâm sơ qua lại mà ăn. Trần Hương Chi không đợi được hâm lại, gắp luôn một miếng thịt gà bỏ vào trong miệng, sau đó nói "Mẹ, không cần hâm nóng, bây giờ trời nóng như vậy, lại nói cũng không nguội mà." Trần Hương Chi đang thèm lắm, tuy rằng vừa rồi cô vừa nấu vừa ăn, nhưng là cũng chỉ là ăn chút đầu thừa đuôi thẹo mà thôi, thấy cô thật sự là quá thèm rồi, Vương Vinh Hoa lấy cho cô một bát món xà bần ăn trước. Cải thảo, miến, đậu hủ, thịt lợn, rong biển ninh cùng nhau thật là ngon chết người, nhưng là cho dù là đã ăn bát đồ ăn này, con sâu thèm trong bụng Trần Hương Chi cũng không tiêu bớt, ngược lại ầm ĩ càng lợi hại Vinh Mai cũng biết sau khi cô con dâu út này của bà mang thai, khẩu vị vô cùng tốt, hơn nữa vô cùng thèm ăn, thấy cô ăn như hổ đói sói vồ cũng chỉ là cười, sau đó gọi Vương Vinh Hoa nói "Nhà thằng cả, mày hâm nóng món xà bần cho mẹ một chút, mẹ cũng không thể ăn như nó được." Vừa rồi Thôi Vinh Mai vẫn luôn để ý mọi người dùng bữa, mình lại thỉnh thoảng đi đến phòng bếp xào thức ăn, tuy rằng bà đã lên bàn, nhưng trên cơ bản là không động tới chiếc đũa. Thật ra Ngô Hồng Nhi cũng vậy, cũng chỉ gắp vài miếng rau xà bần hâm lại xong mọi người cũng đều ăn một chút, Thôi Vinh Mai bảo Vương Vinh Hoa chưng canh trứng gà cho Ngô Hồng Nhi, Ngô Hồng Nhi không thích ăn đồ ăn thừa của người khác, cho dù là thịt cá cũng giống vậy, đã nhiều năm như vậy, người trong tộc trong thôn nếu làm công việc ma cháy hiểu hỉ thì sẽ chia chút đồ ăn thừa gì gì đó, Ngô Hồng Nhi tình nguyện ăn dưa muối cũng không muốn người cũng ăn lưng lửng rồi, Thôi Vinh Mai lại bắt đầu chỉnh lý đồ nhà họ Hồ mang đến, đồ Hồ Quốc Đống mang đến không ít, có chừng sáu thước sợi tổng hợp, mấy bao bánh ngọt, còn có một tảng thịt. Mảnh vải tổng hợp kia bên trên có hoa văn hoa nhỏ li ti, vừa nhìn là biết chính là chuẩn bị cho Ngô Hồng Vinh Mai sờ sờ mảnh vải này, hài lòng gật gật đầu. Sắc hoa của bộ quần áo này cũng rất tươi vui, Hồng Nhi nếu kết hôn vào mùa đông năm nay, mảnh vải này vừa lúc làm chiếc váy xuân, gả cho người nếu như không có mấy bộ quần áo tử tế mà nói, ở nhà chồng cũng không ngẩng đầu lên chị em dâu của nhà họ Ngô tuổi tác cũng không tính là lớn lắm, nhìn vải tốt như vậy, ai nhìn không yêu thích? Nhưng là cho dù là Trần Hương Chi cũng biết nếu dám mơ ước đồ của em gái chồng, thì cứ chờ bị mắng đi. Không thể không nói Trần Hương Chi tuy rằng bình thường tùy tùy tiện tiện, nhưng là ở phương diện khác lại có chút trực giác của động vật nhỏ. Bình thường tham ăn chút không có gì, nhưng là nếu như tính toán lên cô em chồng, mẹ chồng cũng không phải là ngồi không họ Ngô cảm thấy nhà họ Hồ hào phóng, nhà họ Hồ cũng cảm thấy hôm nay nhà họ Ngô thiết đãi không tệ. Hôm nay chị Hai của Hồ Quốc Đống Hồ Hạnh Nhi cũng đi theo tới đây. Hồ Quốc Đống là đứa con trai khi Lý Quế Lan sinh năm đứa con gái liên tiếp mới sinh ra được, không chỉ là vợ chồng nhà họ Hồ, dù là mấy chị gái của Hồ Quốc Đống bình thường cũng coi cậu em trai này như tròng mắt. Em trai làm mối cưới vợ, là một việc lớn của nhà họ Hồ cùng với nhà năm chị em nhà họ Hồ, lần đó Hồ Quốc Đống cùng Ngô Hồng Nhi đi ra ngoài chơi, Hồ Hạnh Nhi thật sự là bận quá không có thời gian đến, bằng không cũng phải đi này cô có thời gian bèn theo tới đây, vào cổng nhà họ Ngô, ấn tượng của Hồ Hạnh Nhi đối với nhà họ Ngô cũng không tệ, trong sân nhà nông đều là đồ ăn nha, gà nè, lợn nè, có chút mùi là lạ cũng là rất bình thường, nhưng là trong sân nhà họ Ngô lại quét dọn sạch sẽ sắp xếp cũng rất hợp lý. Về phần cơm trưa hôm nay càng khiến hai mắt Hồ Hạnh Nhi tỏa sáng, đủ phong phú cũng lịch sự. Cho dù là bình thường tự xưng là từng trải cảnh đời ở trấn trên như Hồ Hạnh Nhi cũng không thể không nói một câu tốt. Vốn đã là hài lòng đối với cô em dâu tương lai này, qua lần này chị em nhà họ Hồ lại hài lòng hơn vài phần."Quốc Đống, cho con bao lì xì bao nhiêu?" Chờ trở về nhà rồi đưa trưởng bối trong tộc nhà họ Hồ về cả, Hồ Đào Nhi mới hỏi, tiền sửa miệng cũng là có ý nghĩa, nhưng là hiện tại không chú ý nổi cái đó, điều kiện gia đình tốt thì cho nhiều hơn chút, điều kiện kém thì cho ít hơn chút, ba đồng năm đồng đều Quốc Đống thật ra không để ý cái này, nhưng là thấy mẹ hắn và hai chị gái đều dán mắt nhìn hai bao lì xì trong tay hắn không chớp mắt, Hồ Quốc Đống cũng chỉ có thể thuận theo ý dân mở bao lì xì ra xem thử. Mỗi người sáu đồng, cũng chính là tổng cộng cho mười hai đồng, thật không ít."Không tệ đó, xem ra nhà họ Ngô đối với thằng nhóc ngốc cậu cũng rất hài lòng, cuối cùng cũng yên tâm rồi nhé." Hồ Đào Nhi cười trêu ghẹo nói. Sự coi trọng của em trai chị đối với cuộc hôn nhân này, làm sao người làm chị gái như chị không cảm giác Hồ Đào Nhi trêu ghẹo, Hồ Quốc Đống cũng không giận, người nhà họ Ngô vừa lòng đối với hắn, hắn cao hứng còn không biết cao hứng đến đâu đâu. Ngôn TìnhĐiền Văn Nguồn sưu tầm; Editor Trạch Mỗ 238,628 Hoàn Thành 072035 16/07/2020 Đánh giá từ 34 lượt Chị Nông Hạnh Phúc là tựa truyện ngôn tình sắc xoay quanh Khuê mật tốt Bà xem XX trông phong độ tuấn tú, thanh dật phi phàm hơn nữa lại có học vấn, sau này nếu tôi có thể gả cho anh ấy thì thật Hồng Nhi Gầy như con gà con, có gì tốt, tôi cảm thấy như XX mới tốt đấy. Phỏng chừng khiêng hai trăm cân gạo cũng không có vấn đề mật tốt Mắt cô có vấn đề hả, tai to mặt lớn tốt chỗ nào?Ngô Hồng Nhi Gầy khô gầy đét thì tốt chỗ nào?Khuê mật tốt ...Sau đó sau đó, Ngô Hồng Nhi dùng sự thật chứng minh, ánh mắt mình không phải tốt bình chính thân cao tám thước có thừa, thể trạng cường tráng, vừa vặn chọt trúng điểm yêu thích cực đoan của nữ còn nhiều tình tiết khá lôi cuốn như trong Giảo Phụ, hãy theo dõi và đón đọc nhé. Nội Dung Truyện Chị Nông Hạnh Phúc Tên gốc Xuyên việt chi hạnh phúc nông gia phụConvert Tamquay - TTVSố chương 86 + 4PNEditor Trạch MỗKhuê mật tốt Bà xem XX trông phong độ tuấn tú, thanh dật phi phàm hơn nữa lại có học vấn, sau này nếu tôi có thể gả cho anh ấy thì thật Hồng Nhi Gầy như con gà con, có gì tốt, tôi cảm thấy như XX mới tốt đấy. Phỏng chừng khiêng hai trăm cân gạo cũng không có vấn đề mật tốt Mắt cô có vấn đề hả, tai to mặt lớn tốt chỗ nào?Ngô Hồng Nhi Gầy khô gầy đét thì tốt chỗ nào?Khuê mật tốt ...Sau đó sau đó, Ngô Hồng Nhi dùng sự thật chứng minh, ánh mắt mình không phải tốt bình chính thân cao tám thước có thừa, thể trạng cường tráng, vừa vặn chọt trúng điểm yêu thích cực đoan của nữ rằng hắn là người mổ lợn, sau này thành nhà giàu nuôi lợn, vẫn là người mổ lợn như cũ, nhưng là ở trong mắt Ngô Hồng Nhi hắn chính là tốt nhiên ở trong lòng chàng mổ lợn, không có gì có thể so sánh được với vợ mình, ngay cả em bé nhà bọn họ cũng phải xếp dung nhãn thời đại kỳ duyênTìm kiếm keyword nhân vật chính Ngô Hồng Nhi ┃ phối hợp diễn Hồ Quốc Đống ┃ cái khác....PsTruyện kể về một gia đình nông thôn trong những năm đầu cải cách ở Trung QuốcTình tiết bình bình, cơ mà Mỗ vẫn chọn bộ này bởi vì Mỗ đã chán cái bọn 'cô anh nắm chặt nắm tay, quyết tâm phải thay đổi tất cả.....' lắm này được tác giả xếp vào hàng xuyên không, nữ chính là thai xuyên Mỗ ko đồng ý lắm nhưng tác giả là trên hết , nhưng với trí nhớ ít ỏi kiếp trước, bạn đừng mong chị ấy có thể dựa vào kiến thức kiếp trước làm giàu. "Xem hai ta thế nào mà nói đến chuyện này, sáng hôm nay tôi trở về trang An Bình một chuyến, nhà họ Hồ bên kia đối với Hồng Nhi của chúng ta vô cùng hài lòng, chị dâu kia của tôi không ngừng thúc giục nói để cho hai đứa nhỏ đi ra ngoài chơi đó." Hồ Xuân Hoa không nói Ô Long[1] ở giữa kia ra, dù sao kết quả là trên dưới nhà họ Hồ đều hết sức hài lòng là được.[1]Ô Long có ý là hiểu lầm dẫn đến những tổn thất không cần mặt Thôi Vinh Mai phủ lên ý cười, bà biết ngay con gái nhà bà tốt như vậy, nhà họ Hồ bên kia nhất định sẽ không không đồng ý. Chẳng qua nhà gái là phải dè dặt một chút, bởi vậy bà bèn nói "Đây cũng quá gấp gáp rồi, mấy ngày nữa rồi nói sau, chậm nhất là phải đầu tháng sau đi.""Được, tôi cũng nghĩ như vậy, sao có thể nhanh như vậy." Hồ Xuân Hoa nói."Hồng Nhi đi bưng bát chè cho bác gái con." Thôi Vinh Mai cười nói. Đây là muốn sai Ngô Hồng Nhi đi nói thầm chút chuyện, dù sao có chuyện nói trước mặt con gái lớn không được tiện cho lắm. Ngô Hồng Nhi cũng biết ý này, nghe mẹ cô nói như vậy, bèn thuận tiện thu dọn một chút tỏi đã được xử lý tầm tầm, vào phòng lại bưng bát chè cho Hồ Xuân Hoa, lấy cớ muốn ngâm tỏi, trốn ở trong phòng bếp không ra ngoài."Thím nó tôi nói cho thím, hôm nay đi nhà họ Hồ tôi lại đặc biệt xem xét, nhà cửa nhà họ Hồ kia đừng nói là nhà gạch mới xây năm ngoái, vừa to vừa thoải mái. Trong nhà còn nuôi hai đầu lợn to béo ục, hơn mười con gà, chị dâu kia của tôi nói đặc biệt chờ đến Tết mổ lợn cưới dâu, nghe nói à, anh trai chú bác kia của tôi cũng bắt đầu tìm cửa đổi phiếu xe đạp rồi, thím yên tâm ba chuyển một vang[2] này cho dù không mua đủ, xe đạp và máy may cũng tuyệt đối không thành vấn đề." Hồ Xuân Hoa đây là muốn thăm dò một chút Thôi Vinh Mai tính toán lúc nào lo việc cho hai đứa nhỏ.[2] Ba chuyển một vang là tên của bốn vật, một danh từ giai đoạn những năm 60 ~ 70của thế kỷ XX. Bốn vật phẩm các gia đình hi vọng có khi đó, bao gồm Máy thu thanh, xe đạp, máy may và đồng hồ đeo nhà mới của nhà họ Hồ Thôi Vinh Mai là đã biết trước khi làm mai, ở nông thôn bây giờ nhà gạch cũng không nhiều, rất nhiều nhà đều là dùng đất làm phôi sau đó làm, nhà gạch có, nhưng mà ngay cả một non nửa cũng chưa tới. Cho dù là nhà họ Ngô nhiều lao động như vậy xây nhà cho ba con trai cũng đều là gạch phôi. Căn nhà này của nhà họ Hồ nói tới thật đúng là để người ngoài chú ý. Chẳng qua cũng không kỳ quái, nhà họ Hồ suy cho cùng chỉ có một thằng con trai. Không giống như là nhà họ Ngô, nhà này vừa xây là phải xây ba mà Tết này kết hôn ngay có phải có chút quá nhanh hay không, dù sao bây giờ đã vào tháng sáu rồi."Tết này có phải có chút hơi sớm hay không, như thế nào cũng phải chuẩn bị đầy đủ cho hai đứa nhỏ." Thôi Vinh Mai có chút do dự nói."Không còn sớm, giờ còn hơn nửa năm đấy. Tình huống nhà họ Hồ thím cũng biết, chỉ một đứa con trai như vậy, hai cụ muốn cháu trai cũng sắp điên rồi. Thím nghĩ xem, không có cháu trai, những thứ tốt trong tay hai người kia còn không phải cho mấy đứa con gái và cháu ngoại. Tôi nói cho thím biết của cải của nhà họ Hồ cũng không tệ, lúc mấy đứa con gái kết hôn mỗi đứa một cái nhẫn vàng, lúc đó tôi đúng là nhìn thấy rõ ràng. Năm đứa con gái nhà bọn họ tuy rằng đều gả không kém, nhưng là điều kiện nhà đứa thứ ba cũng không phải tốt lắm, lần nào trở về không phải vừa ăn no vừa gói mang về. Anh trai kia của tôi xót cháu ngoại, ngày lễ ngày tết bao lì xì kia đều cho thật dày. Cô nghĩ xem, những thứ đó về sau không phải đều là của Hồng Nhi bọn họ, sớm kết hôn một chút có cháu trai ruột, cháu ngoại trai cũng sẽ không yêu thích như vậy nữa." Hồ Xuân Hoa nói với Thôi Vinh lòng Thôi Vinh Mai cũng là chợt động, mặc dù bây giờ nói cái này còn hơi sớm, dù sao hai đứa nhỏ vừa mới gặp mặt một lần, nhưng là trên thực tế đã không còn sớm, loại quan hệ họ hàng này mang rủi ro cho người làm mai mối, đến một bước này cơ bản cũng đã thành. Chỉ cần không phải nam nữ hai bên có vấn đề lớn lao gì, hoặc là bởi vì chuyện lễ hỏi không thỏa thuận được, cuộc hôn nhân này cũng đã thành."Tôi nói với thím, thím cũng đừng quyết định sai, nếu là đợi một năm nữa, còn không biết trợ cấp ra ngoài bao nhiêu đồ đâu. Lại nói Hồng Nhi của chúng ta tuổi tác cũng không nhỏ rồi, qua năm chính là cô gái lớn hai mươi mốt rồi, thím xem trong thôn cô gái lớn như vậy có ai còn chưa có nhà chồng, đều là do người làm mẹ. Chỉ thím là mẹ ruột, con gái nhà người ta đều là nhặt được hay sao, cũng không ai giữ con gái đến hơn hai mươi tuổi." Hồ Xuân Hoa tiếp tục thuyết phục nói."Em và cha bọn nhỏ sẽ thương lượng một chút nữa. Chị cũng không phải không biết Hồng Nhi chính là tròng mắt lão ý, còn coi trọng hơn cả ba thằng con trai, vừa nói muốn gả con gái lão ấy đã dựng râu trừng mắt." Thôi Vinh Mai tuy rằng trong lòng đã bằng lòng vài phần, nhưng là vẫn nói như trước. Con bé kia nhà họ đừng nhìn bình thường rất hiểu chuyện, nhưng là cực kỳ có chủ kiến, người làm mẹ là bà có đôi khi cũng không làm gì được. Còn có hàng già kia nhà bọn họ, coi con gái vô cùng quý báu, hận không thể Hồng Nhi lớn đến hai lăm hai sáu tuổi mới làm mai, lần này nếu không phải bà bất cứ giá nào cãi nhau với lão một trận, lại là người chị dâu là Hồ Xuân Hoa làm mai, hàng già kia còn không đồng ý con gái xem mắt, cảm thấy con bé còn nhỏ đấy."Được, dù sao còn sớm mà. Tôi cũng chỉ là bàn một chút với thím trước. Được rồi, nhìn thời gian cũng không còn sớm, buổi trưa hôm nay không về nhà, cũng không biết già trẻ trong nhà có chịu đói hay không đây, tôi đi về trước." Nói xong những lời cần phải nói, Hồ Xuân Hoa cũng liền chuẩn bị về nhà."Chị dâu, trong nhà tỏi mới dỡ, trong nhà chị năm nay không trồng nhỉ, lấy chút về đi." Năm nay, tỏi trong nhà Thôi Vinh Mai thu hoạch không ít, biết trong nhà Hồ Xuân Hoa không trồng, bèn lấy không ít cho Hồ Xuân Hoa mang về. Hồ Xuân Hoa cũng không khách khí, cầm lên rồi đi, ở nông thôn mấy thứ này cũng không hiếm lạ, trên cơ bản nhà nào cũng Xuân Hoa đi rồi, Thôi Vinh Mai phủi phủi mông đứng lên đi nói thầm thì với con gái, những chuyện này bà cũng phải nhắc Ngô Hồng Nhi một đây Thôi Vinh Mai đang nói kinh nghiệm làm dâu với Ngô Hồng Nhi, nhà bên cạnh Vương Lan xoa xoa đôi mắt đỏ rừng rực, bưng một bát mì sợi vào phòng của bọn họ. Kỳ thi đại học năm bảy tám vào ngày hai mươi đến ngày hai mươi hai tháng bảy, hiện tại đã không còn nhiều thời gian rồi. Một lần năm ngoái kia bởi vì chuẩn bị không đầy đủ, Đỗ Quân không thi đỗ. Lần này là cơ hội duy nhất của hắn, nếu lại không thi đỗ, hắn cũng chỉ có thể ở tại nông thôn này cả nhà Đỗ Quân chỉ là gia đình công nhân cực kỳ bình thường, suất công nhân của cha hắn cũng bị anh cả của hắn lấy, muốn trở về thành phố, hắn chẳng hề có biện pháp khác, chỉ có thể dựa vào tự mình cố gắng. Bởi vậy sau Tết hắn vẫn ở trong nhà không ra cửa, hận không thể cả ngày thức đêm đọc sách."Anh Quân nghỉ một lát ăn chút cơm trước đi, em nấu một bát mì sợi cho anh, phía dưới còn có một quả trứng gà luộc." Vương Lan nhìn Đỗ Quân vẫn ngồi ở nơi đó đọc sách, bèn lên tiếng cắt ngang. Mấy chị dâu cô náo loạn một ngày, hai người bọn họ cơm trưa cũng không ăn được. Bản thân Vương Lan có thể chịu một chút ấm ức, nhưng là tuyệt đối không thể để cho Đỗ Quân ấm ức. Đỗ Quân không giống với bọn mắt Vương Lan đỏ đỏ, trong lòng Đỗ Quân cũng là không đành. Hắn kéo Vương Lan qua đỡ cô ngồi xuống, sau đó nói "Để cho em chịu uất ức rồi." Đúng là chịu ấm ức lớn, vừa rồi Vương Lan thế nhưng bị mấy chị dâu chỉ vào mũi mắng, từ nhỏ cô đã mạnh mẽ, cha mẹ lại chiều, đâu chịu nổi cơn giận này, nhưng là vì Đỗ Quân, cho dù vô cùng khó chịu, cô cũng nhịn. Không có cách nào, bọn họ quá cần tiền, Đỗ Quân mua sách, mua giấy bút thậm chí ăn uống tiêu dùng mấy ngày dự thi, cái nào cũng phải tốn trước khi Vương Lan kết hôn mẹ cô cũng cho tiền riêng, nhưng là từ khi hai người kết hôn tới nay, Đỗ Quân cả ngày đọc sách, căn bản không ra đồng, chẳng kiếm được tí công điểm nào, trong nhà ngoài nhà toàn dựa vào một người phụ nữ mang thai là Vương Lan lo liệu. Vương Lan lại thỉnh thoảng làm đồ ăn riêng cho Đỗ Quân, tuy rằng tiền riêng của cô có khoảng một trăm đồng tiền, nhưng là bây giờ cùng tiêu gần như không còn thừa lại cái gì. Chính vì vậy, cô mới có thể thừa dịp trong nhà thu lúa mạch, muốn vay cha mẹ cô ít tiền, ai ngờ bị mấy chị dâu cô làm ầm ĩ khó coi như vậy."Không có chuyện gì, em không uất ức. Anh Quân anh đừng lo lắng, bây giờ là cha không ở nhà, đợi buổi tối cha trở về, em lại nói với cha, từ nhỏ cha đã thương em, lại nói anh thi đại học đây cũng là việc lớn, ông ấy sẽ không không ủng hộ." Thấy trong mắt Đỗ Quân tràn đầy đều là quan tâm và đau lòng, trong nháy mắt Vương Lan đã đầy máu sống lại, chịu mắng vừa rồi tựa hồ cũng không quan trọng nữa, việc Đỗ Quân thi đại học mới là việc lớn."Thôi, trong tay chúng ta còn có mấy đồng tiền, cuốn sách tham khảo kia anh cũng không mua nữa. Đến lúc đó lấy chút lương khô từ trong nhà, kiên trì một chút cũng đủ rồi, anh không đành lòng để em chịu loại ấm ức này." Nói tới Đỗ Quân đối với Vương Lan vẫn là thật lòng. Sức khỏe hắn yếu, còn nhỏ tuổi đã tới nông thôn, ngay cả miếng cơm nóng hổi cũng không đủ ăn. Cuộc sống trôi qua thật là khổ không thể chỉ như thế, chút công điểm hắn kiếm được kia trừ mình ăn ra, có đôi khi còn phải gửi về trong nhà một ít, trong nhà chỉ có một mình anh cả hắn có công việc, phía dưới còn có mấy em trai em gái nữa đấy. Có một khoảng thời gian hắn là cực kỳ sợ thư trong nhà đến, bởi vì thư trong nhà vừa đến cũng là có nghĩa hắn phải chịu đói bụng một khoảng thời gian rất dài. Khi đó hắn cảm thấy bầu trời của mình đều là tối om, phía trước không nhìn thấy một chút ánh Lan chính là vào thời điểm đó đi đến bên cạnh hắn. Cha Vương Lan là đội trưởng đội sản xuất, trong nhà nhiều lao động, cuộc sống thật sự là không tệ, bởi vậy Vương Lan cũng thỉnh thoảng trợ giúp hắn. Vương Lan giống như là một vệt nắng trong cuộc đời tối tăm của Đỗ Quân, nhưng là khi đó Đỗ Quân không muốn kết hôn với Vương Lan, bởi vì hắn tin tưởng vững chắc mình là sớm hay muộn sẽ trở về thành phố, Vương Lan mặc dù không tệ, nhưng mà lại không phải thích hợp lắm, bởi vậy hắn ngược lại là thường xuyên trốn tránh Vương là sau này Đỗ Quân bị bệnh nặng một trận, tất cả đều là Vương Lan chạy lên chạy xuống chăm sóc, con người khi bị bệnh là yếu ớt nhất, Đỗ Quân cũng không ngoại lệ, sau khi khỏi bệnh hắn liền ở cùng một chỗ với Vương Lan. Sau khi hai người kết hôn, bởi vì hắn muốn dự thi, Vương Lan liền một người gách vác gánh nặng trong nhà, để cho hắn một lòng một dạ thi cử, vì thế đúng là chịu không ít ấm ức. Chuyện hôm nay bị người chỉ vào mũi mắng như vậy tuy rằng xảy ra không nhiều, nhưng là ngầm bị oán giận trách mắng cũng không Quân không phải là làm bằng sắt, được người đối xử toàn tâm toàn ý như vậy, hắn đối Vương Lan thật là vừa cảm kích lại đau lòng. Bây giờ nói lời nói cũng là thật tâm thật ý."Không được, sách của anh nhất định phải mua, anh yên tâm, cha đối với việc anh thi đại học cũng là tán thành, chờ ông ấy trở về em nài nỉ ông ấy nhất định không thành vấn đề. Lại nói chúng ta chỉ là vay tiền, cũng không phải là không trả. Chờ anh thi đỗ đại học trở về thành phố, chúng ta trả cho bọn họ gấp bội. Chị dâu bọn họ chính là mí mắt quá nông cạn. Đến lúc đó chúng ta chỉ cho cha, sẽ không cho các chị ấy." Vương Lan hùng hổ nói. Cô chính là như vậy, vĩnh viễn đều tin chắc Đỗ Quân nhất định có thể thi đỗ đại học, năm ngoái Đỗ Quân dự thi thất bại, chính mình cũng đã nản lòng, cô cũng không nản lời nói dí dỏm của Vương Lan, Đỗ Quân cũng đã cười, hắn nói "Được, nghe em, ai bảo chị ấy chọc tức Lan Lan của chúng ta.""Nào mau ăn cơm đi." Vương Lan được Đỗ Quân chọc cười rồi, ý bảo Đỗ Quân mau ăn mì sợi, bát mì này vẫn là cô chống đỡ ánh mắt khinh bỉ của mấy chị dâu mà làm đấy, chẳng qua cô không để ý."Nào, cùng nhau ăn đi. Một bát to như vậy anh cũng không ăn hết." Đỗ Quân thấy Vương Lan thỉnh thoảng liếc mắt nhìn mì sợi một cái, trong lòng một trận chua xót. Nói tới Vương Lan kể từ sau khi mang thai chẳng ăn được thứ gì ngon, có chút lương thực tinh bột mì trắng và gạo cho hắn cả. Nói cho cùng nhà ai không tiếc ăn bột mì mãi đâu, một tô mì sợi này cũng là vô cùng không dễ dàng Đỗ Quân gắp mì sợi đến bên miệng, Vương Lan ăn một miếng vô cùng ngọt ngào. Đôi vợ chồng son cứ anh một miếng em một miếng như vậy ăn hết mì sợi. Lúc này Vương Lan tuy rằng khổ nhưng mà lại là vô cùng hạnh phúc, rất lâu về sau, hạnh phúc trong khoảng thời gian này vẫn là động lực cho cô kiên trì. "Hồng Nhi đừng bận rộn nữa, thừa dịp còn nóng hổi mau ăn một chút." Thấy Ngô Hồng Nhi bận rộn trong bận rộn ngoài chia màn thầu múc cháo cho mọi người, Hồ Đào Nhi bèn gọi. Người làm dâu chính là như vậy, phải chờ người ta ăn tầm tầm rồi, mới có thể lên bàn ăn cơm. Lúc này rất nhiều đồ ăn không phải ăn hết thì chính là đã nguội, Hồng Nhi cũng chỉ có thể ăn chút món xà bần và màn qua cũng may vừa rồi ở phòng bếp Ngô Hồng Nhi đã ăn không ít, hiện tại cũng chỉ là hớp một bát cháo loãng, lại ăn một chút thức ăn là cơm trưa xong lại thu dọn xong, trời đã không còn sớm. Lại nói tán gẫu một lúc, năm chị em nhà họ Hồ mới dắt cả nhà ai về nhà người ấy. Mùa đông trời tối sớm, cho dù là đi về sớm cũng đã tối đãi xong năm cô con gái nhà họ Hồ, những ngày còn lại Hồ Quốc Đống và Ngô Hồng Nhi cũng không có thoải mái bao nhiêu, mỗi ngày không phải thăm viếng thì chính là tiếp đãi khách khứa, chung quy năm nay vừa kết hôn, tất cả thân thích đều phải đến, chờ đến lúc cuối cùng bọn họ cũng thoải mái có thể thở ra một hơi, tháng giêng đã sắp qua Hồng Nhi gả đến nhà họ Hồ cũng qua một tháng, một tháng này Ngô Hồng Nhi cùng ba người nhà họ Hồ chung đụng coi như không tệ. Hồ Lão Đồ là cha chồng, tiếp xúc với Ngô Hồng Nhi không tính là nhiều. Lý Quế Lan tuy rằng tính tình nóng nảy, nhưng cũng là người nói đạo lý. Hồ Quốc Đống thì càng không cần phải nói, hận không thể cúng bái Ngô Hồng Nhi, trong nhà ngoài nhà cũng không để cho cô bận tâm chút ngày Ngô Hồng Nhi cũng chỉ là cho gà ăn, làm cơm, giặt giũ quần áo của cô và Hồ Quốc Đống, quần áo của vợ chồng già Lý Quế Lan không cần tới cô động tay. Nói thật ra còn thoải mái hơn so với hồi còn làm con gái ở nhà, ở nhà mẹ đẻ chỉ riêng làm cơm cho nhiều người như vậy cũng phải làm người mệt không tháng giêng lúc về nhà mẹ đẻ, ngay cả Thôi Vinh Mai cũng nói Ngô Hồng Nhi lên cân. Ngô Hồng Nhi vốn chính là mặt tròn nhỏ nhắn, cả tháng giêng nuôi ăn ngon uống ngon, trên người tạm thời không nói. Mặt đã trắng mập một vòng."Cái con bé này đi nhà mẹ chồng không nói gầy, làm sao còn béo lên." Lúc Thôi Vinh Mai nhìn thấy con gái bèn trêu ghẹo nói. Cô dâu khác vừa lấy chồng hoặc nhiều hoặc ít luôn có thể có chút không thích ứng, có gầy hay không còn khó nói, nhưng là béo rõ ràng như vậy hiển nhiên hiếm thấy. Vốn Thôi Vinh Mai còn lo lắng Hồng Nhi sẽ nhớ nhà, nhưng là nhìn thấy cô thoải mái như vậy quả thực không biết nói gì cho phải."Mẹ, mẹ không biết cha chồng con làm cơm ăn ngon thế nào đâu." Ngô Hồng Nhi cười nói. Chỉ cần nghĩ một chút đến móng lợn kho Hồ Lão Đồ làm, bây giờ cô cũng đã chảy nước miếng Vinh Mai cảm thấy Ngô Hồng Nhi béo, nhưng là Hồ Quốc Đống lại cảm thấy rất tốt, bèn nói với Thôi Vinh Mai "Thật ra cũng không béo bao nhiêu, chỉ là mặt tròn một chút. Chẳng qua gần đây khẩu vị của Hồng Nhi thật sự rất tốt, mẹ con nói, có thể ăn là phúc." Nhớ tới hôm mùng hai tháng hai Ngô Hồng Nhi muốn ăn gai dầu muốn đến ngủ không yên, Hồ Quốc Đống cũng hơi buồn dầu hôn gần hai tháng Hồ Quốc Đống cũng phát hiện, Hồng Nhi nhà họ tuy rằng bình thường nhìn rất rộng lượng rất biết xử lý các mối quan hệ, nhưng là trên bản chất vẫn còn trẻ con, có đôi khi làm nũng còn lợi hại hơn Đại Nữu nhà chị Ba. Cho dù là trẻ con cũng sẽ không bởi vì chưa ăn được thứ nào đó muốn ăn mà ngủ không yên mà ấm ức khóc, người này nhà bọn họ thì làm ra được. "Được rồi được rồi, anh mau đi làm việc đi, mình em ở đây là được rồi." Ngô Hồng Nhi hiển nhiên cũng là nghĩ đến đoạn lịch sử đen tối trước đó không lâu, hơi có chút thẹn quá hóa giận này Hồ Quốc Đống và Ngô Hồng Nhi tới thôn Bàn Đào là bởi vì trong thôn có một nhà mấy ngày sau muốn làm đám cưới, mời Hồ Quốc Đống đến mổ lợn giúp, đầu năm cuối năm nhiều người kết hôn, trong tháng giêng Hồ Lão Đồ và Hồ Quốc Đống đều không yên ổn. Vừa vặn lần này là đến thôn Bàn Đào, Hồ Quốc Đống bèn đưa Ngô Hồng Nhi đến cùng."Được, mẹ ạ, vậy con đi trước nhé." Thấy Ngô Hồng Nhi nói như vậy, thời gian cũng đúng là có chút không còn sớm, Hồ Quốc Đống bèn thuận thế đứng lên, đi đến nhà nhờ mổ lợn kia. Lợn lúc này đều là cuối năm không mổ giữ lại, cũng không lớn được bao nhiêu thịt hơn trước tết, nhưng là không có cách nào, ai bảo đặt ngày kết hôn đến bây giờ Hồ Quốc Đống đi rồi, Thôi Vinh Mai hỏi ngay "Thế nào, người nhà chồng con vẫn hòa khí cả chứ." Thật ra thấy gương mặt hồng hào trơn bóng của con gái, Thôi Vinh Mai đã đại khái biết cuộc sống của con gái nhất định trôi qua không kém. Nếu kém khí sắc cũng sẽ không tốt như vậy."Rất tốt, cha mẹ chồng đều rất ôn hòa, con cũng trôi qua rất tự tại. Có điều mẹ ơi con rất có thể mang thai rồi, tháng này trên người con cũng chưa tới." Nhà họ Ngô hiện tại không có ai, nhắc tới cũng khéo, cả nhà Ngô Tân Hội hôm nay cũng đi nhà cha vợ, Ngô Xuyên Tử cũng đi ra ngoài tản bộ rồi. Vừa vào xuân là phải bận rộn ruộng đồng, khi đó chỉ sợ cũng không có thời gian, bởi vậy rất nhiều người đều thừa dịp hiện tại ngoài đồng không việc mau chóng về nhà mẹ đẻ một có một mình mẹ cô, Ngô Hồng Nhi cũng không có gì xấu hổ, trực tiếp nói luôn với Thôi Vinh Mai. Cô đã sớm chú ý đến mình không đúng lắm rồi, nhất là sau khi qua tháng giêng, cứ cảm thấy như ăn không đủ no, có đôi khi đột nhiên nghĩ tới ăn thứ nào đó là phải lập tức ăn vào miệng, nếu không ăn được quả thực khó chịu muốn như là hồi mùng hai tháng hai đó, bởi vì ngày đó trong tộc nhà họ Hồ có một người kết hôn, Lý Quế Lan cũng không chú ý luộc gai dầu, vốn ban ngày Ngô Hồng Nhi không cảm thấy có cái gì, nhưng là buổi tối đột nhiên Hồ Quốc Đống nhắc tới một câu, cô liền muốn ăn đến ngủ không yên giấc, sau này lại càng ấm ức rơi nước mắt, làm Hồ Quốc Đống sợ tới mức nào là dỗ nào là khuyên, ngày hôm sau còn đặc biệt chạy đến nhà Hồ Đào Nhi bưng tới một ít, cô mới hợp tình huống lúc mấy chị dâu mang thai hơn nữa tháng này kinh nguyệt của cô lại chưa tới, Ngô Hồng Nhi cũng có phán đoán."Ai u, vậy nhất định đúng rồi. Đã nói với mẹ chồng con hay chưa." Thôi Vinh Mai vừa nghe con gái nói tới cái này trên mặt cũng vui vẻ nở hoa rồi, thêm đinh nhập khẩu luôn là chuyện tốt, hơn nữa bộ dạng nhà chồng của con gái chính là sớm sinh con sớm tốt, nhà bọn họ lại không phải không nuôi nổi."Còn chưa đâu, con đây không phải là sợ không đúng, làm trò cười sao." Với mẹ ruột có thể muốn nói gì thì nói đó, nhưng là với mẹ chồng thì không giống. Nếu ngộ nhỡ không phải náo loạn chê cười còn rất mất mặt."Vậy được, lát nữa mẹ dẫn con đi sở vệ sinh huyện tương đương với trạm y tế và cấp cao hơn là y tế dự phòng ở mình kiểm tra một chút, nếu là thật sự mang thai về sau con phải chú ý hơn một chút. Ba tháng đầu em bé còn chưa ổn định đâu." Thôi Vinh Mai cũng biết nàng dâu nhỏ vừa mới vào cửa này da mặt đều mỏng, giống như hồi bà mới có bầu thằng cả, cũng là không dám nói với mẹ chồng, cũng trở về nhà mẹ đẻ mới nói. Chẳng qua việc mang thai sinh con này ở nông thôn thật đúng là không tính là việc lớn, rất nhiều thai phụ đã sắp sinh còn ra đồng làm việc như thường đấy, chỉ cần qua thời kỳ chưa ổn định ba tháng đầu, thời gian khác nên làm gì thì làm cái đó. Mấy nàng dâu nhà họ Ngô cũng đều là trải qua như điều con gái mang thai em bé đối với Thôi Vinh Mai mà nói là một việc hết sức bình thường, nhưng là đối với Hồ Quốc Đống mà nói thì không phải rồi. Chờ hắn làm xong việc xách theo mấy cân thịt lợn còn có mấy cục xương to về, lúc nghe nói vợ mình mang thai hơn một tháng cả người đều bối cho đến khi hai người cần phải về nhà, Hồ Quốc Đống còn mông lung, đi đường cũng là chân tay luống cuống. Thấy cái dạng này của hắn, Thôi Vinh Mai đầu tiên là dở khóc dở cười, sau đó mới nói "Quốc Đống, việc mang thai này cũng không phải việc lớn gì, con thả lỏng một chút. Con không tập trung như vậy đừng để trên đường trở về lại làm ngã Hồng Nhi."Hồ Quốc Đống nghe Thôi Vinh Mai vừa nói như vậy thì càng khẩn trương, đối với Ngô Hồng Nhi và xe đạp này quả thực có chút cảm giác không cách nào xuống tay được, hắn kéo ra một nụ cười cứng ngắc nói với Thôi Vinh Mai "Mẹ, nếu không, nếu không con để xe đạp vào nhà trước, mẹ tìm cho con cái xe đẩy nhỏ để con đẩy Hồng Nhi về?"Thấy Hồ Quốc Đống không hề có ý nói đùa, Thôi Vinh Mai cùng Ngô Xuyên Tử liếc mắt nhìn nhau, bình thường như thế nào cũng không nhìn ra đứa nhỏ này buồn cười như vậy, chẳng qua chỉ là mang thai, cũng không phải là sắp sinh. Còn tìm cái xe đẩy nhỏ đẩy về, đâu có cần phải dùng tới trận thế lớn như vậy. Ngô Hồng Nhi cũng bất đắc dĩ vô cùng, nếu sớm biết như vậy còn không bằng đi trở về sau đó mới nói với cùng thấy Hồ Quốc Đống thật sự là có phần không ở trạng thái bình thường, Ngô Xuyên Tử chỉ có thể đi nhà hàng xóm mượn một cái xe đạp lai Ngô Hồng Nhi, Hồ Quốc Đống đi xe một mình. Mấy cân thịt lợn và xương lợn vốn định để lại nhà họ Ngô cũng xách về cho đôi vợ chồng Quốc Đống vốn còn đang cực lực từ chối, nhưng là nghe Thôi Vinh Mai nói "Cầm về đi, cho Hồng Nhi bồi bổ thân thể. Bây giờ nó là một người ăn cho hai người." Hắn cũng đành nhận lấy. Tuy nói trong nhà có thịt để lại từ tết, nhưng là nhất định không so được với đồ tươi này, lần sau lại đến nhà mẹ vợ mua thêm cho bà chút đồ tốt khác là đến đây hắn lại có chút hối hận, vừa rồi nên mua một cái giò lợn về, hắn nhớ thai phụ nên ăn cái này. Dọc theo đường đi trong đầu rối loạn ngổn ngang lại mơ mơ màng màng, Hồ Quốc Đống đi xe đạp xiêu xiêu vẹo vẹo đi theo sau Ngô Xuyên Tử trở về Quế Lan và Hồ Lão Đồ thấy là ông thông gia đưa đôi vợ chồng trẻ trở về còn đang kỳ quái, nhưng là vừa nghe Hồ Quốc Đống nói, Ngô Hồng Nhi mang thai, việc này quả thực làm cho hai cụ cao hứng hỏng rồi. Sự kiện Ngô Hồng Nhi mang thai này, ở nhà họ Ngô là việc vui, nhưng cũng không làm người ta kích động như vậy, dù sao bất kể là Thôi Vinh Mai hay là mấy cô con dâu nhà họ Ngô đều là kết hôn qua mấy tháng là mang thai ngay. Nhà họ Ngô vốn là chưa từng lo lắng ở trên chuyện mang thai là nhà họ Hồ thì không giống, Hồ Quốc Đống thế nhưng là độc đinh Lý Quế Lan hơn bốn mươi mới sinh được, nhà người ta bốn mươi có thể bế cháu trai rồi, bà cũng phải chờ đến hơn sáu mươi, cơ hồ từ ngữ gì cũng không thể hình dung tâm tình cấp bách muốn bế cháu trai của bà. Ngô Hồng Nhi mang thai đối với nhà họ Ngô mà nói chỉ là một tin tức làm cho người vui mừng, nhưng là đối với nhà họ Hồ mà nói tầm ảnh hưởng của nó quả thực không thua gì động đất cấp Quế Lan cao hứng quả thực không biết nói cái gì cho phải, Hồ Lão Đồ cũng kích động nói tốt không ngừng, nếu không phải trời tối trên đường trở về không an toàn, thế nào ông cũng phải lôi kéo Ngô Xuyên Tử uống hai đường trở về nghĩ tới bộ dáng cả nhà họ Hồ hận không thể đặt Hồng Nhi nhà bọn họ lên bàn cúng, Ngô Xuyên Tử hơi buồn cười lắc đầu. Chẳng qua kể từ sau khi con gái lấy chồng trái tim vẫn nhấc lên của ông cuối cùng cũng để xuống, bất kể nói như thế nào, con gái cuối cùng cũng không gả sai người.

chị nông hạnh phúc