Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới Pk • 11,768,179 lượt đọc Ông Trùm Giải Trí Bí Mật Cưng Chiều: Cô Vợ Ngốc Ngọt Ngào • 11,266,626 lượt đọc Chọc tức vợ yêu mua một tặng một Full - ( Trọn bộ 3) • 10,775,974 lượt đọc
Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc Tác giả: Độ Nương Convert: ngocquynh520 Edit: Ngọc Hân Số chương: Giới thiệu: Lại là một câu chuyện về hôn
Đọc truyện Cô Vợ Ngọt Ngào Của Tổng Giám Đốc miễn phí, cập nhật chương mới nhất nhanh chóng, đã hoàn thành. Hỗ trợ đọc truyện trên di động, máy tính, máy tính bảng.
Người Tình Nhỏ Bên Cạnh Tổng Giám Đốc chương 456 | Đọc Chương 456: Ước hẹn full - doc truyen Nguoi TAnh Nho BAn Canh Tong GiAm Doc chương 456 Full trên di động lan may tinh bang that don gian va tien loi
Cô Vợ Ngọt Ngào Của Tổng Giám Đốc khi ánh mắt chuyển sang vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng của Thi Cảng Bác thì cô chép miệng
Truyện Cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc - Độ Nương. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất.
Biết rõ những lời này là giả dối nhưng phụ nữ chung quy vẫn thích nghe lời ngon tiếng ngọt, ngay cả Diệp Thiệu Kỳ cũng không phải ngoại lệ. Đường Sâm vỗ về Diệp Thiệu Kỳ. Miệng thì nói lời ngọt ngào nhưng không ai biết trong lòng lão lúc này đang suy tính điều gì.
Đến với truyện Cô Vợ Ngọt Ngào Của Tổng Giám Đốc của tác giả Độ Nương, lại là một câu chuyện về hôn nhân hôn lễ đệ nhất thiên hạ, có phải tôi sẽ được biểu dương không!
Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Đánh giá từ 124 lượt Đến với truyện Cô Vợ Ngọt Ngào Của Tổng Giám Đốc của tác giả Độ Nương, lại là một câu chuyện về hôn nhân hôn lễ đệ nhất thiên hạ, có phải tôi sẽ được biểu dương không!Tiếp đó, ngỏ lời truyện ngôn tình sắc này không phải quá nhiều thịt, cơ bản đều là ngọt ngào cưng chiều, giở trò sờ sờ hôn nhẹ, thỉnh thoảng dư thừa tinh lực kích tình bắn ra bốn phía….Những bạn thích truyện online tinh khiết có thể suy nghĩ …..
Cùng được sinh ra trong một gia đình giàu có, cùng là chị em, thậm chí là song song, thế nhưng Tô Bắc cứ như một người vô hình trong gia đình. Cô không cha mẹ yêu thương, không được hưởng thụ cả những vật chất cơ bản...Mọi thứ đều là dành cho em gái song sinh của cô, Tô càng bi thảm hơn khi bị bạn thân cùng bạn trai phản hãm hại, cùng người đàn ông lạ mặt triền miên một đêm, mất đi sự trinh tiết. Gia đình quay lưng, cô rời bỏ thành phố Nam năm sau, bị cha mẹ ép lấy chồng thay em gái. Do lời đồn đãi rằng tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Thế thần bí quỷ dị, bị tật quấn khi kết hôn, Tô Bắc mới biết Lộ Nam là tổng giám đốc bá đạo phúc hắc, anh tuấn mê người làm cô từng bước hãm
Cùng đọc truyện Cô Vợ Ngọt Ngào Của Tổng Giám Đốc của tác giả Độ Nương tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Hiện đạiConvert ngocquynh520Edit Ngọc HânNếu như đây lại là một câu chuyện về cuộc sống hôn nhân thì ilieeuj rằng tôi sẽ được mọi người tán dương không?Tuy truyện kể về cuộc sống hôn nhân nhưng cũng không phải quá nhiều thịt, trên cơ bản đều rất ngọt ngào, đôi lúc có dư thừa tinh lực kích tình bắn tứ phía...Nếu như bạn thích một câu chuyện tinh khiết thì có thể suy nghĩ.
Edit Ngọc Hân – Diễn đàn Thi Vân Hân thành thật gật đầu, nói “Con và chú Đường ở cùng một chỗ, mẹ, có vấn đề gì sao?”Ở cùng một chỗ, còn hỏi có vấn đề gì sao? Ba Thi tức giận từ trên ghế sofa đứng dậy, nện một cái tát xuống mặt con gái, nổi giận mắng “Vậy con còn ra thể thống gì, một cô bé ở cùng một người đàn ông lớn tuổi, nếu như truyền ra ngoài thì nhà chúng ta còn mặt mũi nào tồn tại?”Tiếng cái tát vang dội quanh quẩn quanh đại sảnh, Thi Vân Hân sờ gò má đau đớn, Tô Đậu bị cái tát này dọa sợ co rúm người không dám bước gần về phía trước nửa bước, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt uy nghiêm đang nổi giận.“Vân Hân…” Mẹ Thi thấy con gái bị đánh, ngực đau đớn.“Từ hôm nay trở đi, không được bước ra khỏi cửa nhà này nửa bước, nếu như khăng khăng làm theo ý mình, ba sẽ đoạn tuyệt quan hệ với con!”“Đoạn tuyệt thì đoạn tuyệt, ai thèm!”Nói xong Thi Vân Hân lập tức chạy ra bên ngoài, vừa chạy vừa khóc, Tô Đậu muốn đuổi theo cuối cùng lại bị ông Thi ngăn cản, ông kéo tay Tô Đậu ngồi xuống chỗ trống bên cạnh mình, vợ chồng nhà họ Thi nhíu chặt hai hàng lông mày, nhìn qua ông cụ, “Ba, thật sự không còn cách nào khác sao?”“Người ta không thể không có nó, ta còn cách nào khác sao?” Ông cụ Thi tức giận nói, lúc đối diện với Tô Đậu vẻ mặt hơi dịu xuống một chút, “Đậu Đậu, bình thường ông nội Thi đối xử với cháu như cháu gái ruột, lần này cháu phải giúp ông nội!” Thì ra ngăn Tô Đậu không cho đuổi theo Thi Vân Hân là có mục đích khác, điều này làm Tô Đậu không hiểu vì sao, cô là một cô gái, có năng lực gì giúp đỡ?“Xin ông nội Thi nói, nếu như Đậu Đậu có khả năng giúp thì nhất định sẽ giúp ạ.” Mặc dù Tô Đậu cô không có năng lực, nhưng chú hai có, không phải sao?Ông nội Thi thở dài một hơi, nói “Cháu cũng biết tình hình tài chính nhà ông nội rồi đó?”“Đậu Đậu biết rõ!” Tô Đậu chờ ông cụ Thi nói tiếp.“Ba nuôi cháu cho một tấm danh thiếp, nhưng người kia chỉ muốn cô bé Vân Hân, Vân Hân không chịu, cháu giúp ông nội nói mấy lời trước mặt ba nuôi cháu, bảo người kia bỏ ý định muốn có Vân Hân trong đầu được không?”Sau khi Tô Đậu nghe, ra vẻ đã hiểu rõ, cô gật đầu đồng ý, sau đó rời khỏi nhà họ Thi, về đến nhà đã hơn 6h tối rồi, Thi Cảng Bác ngồi trong phòng khách, vẻ mặt nghiêm túc, lạnh giọng hỏi, “Chạy đi đâu vậy?” Cô bé này thực sự muốn gây phiền toán cho anh!“Em và Vân Hân về nhà cũ, chú còn đánh Vân Hân một bạt tai.” Tô Đậu quỳ gối giữa hai chân chú hai Thi, ngón tay vẽ vòng tròn, kể lại chuyện đã xảy ra ở nhà họ mặt Thi Cảng Bác âm u nghiêm nghị lắng nghe, mãi đến khi Tô Đậu nói tới trọng điểm, hơi thở trên người gần như có thể đóng băng Tô Đậu, Tô Đậu sợ run cả người, nói tiếp, “Em thấy ông nội buồn rầu như vậy, chú hai, anh giúp đỡ ông ấy đi, nói thế nào ông ấy cũng là ba anh, ông ấy cũng là ông nội hờ của em nữa, anh nói có đúng không?”Thi Cảng Bác không nói gì, khiến trái tim Tô Đậu nhảy dựng lên, “Chú hai, anh nói một câu đi.”“Anh có thể không giúp sao?” Thi Cảng Bác lắc đầu, bất đắc dĩ thở dài nói, xoay người lấy điện thoại ra, Thi Cảng Bác gọi tới một dãy số, bên kia vang lên vài tiếng mới chậm rãi nhận máy, “Nói!”“Đừng có chủ ý lên cô bé kia, nó là hoa đã có chủ rồi.” Thi Cảng Bác cũng nói thẳng, đối phương sửng sốt một chút, lập tức hiểu ý, giọng luyến tiếc, nói “Thật đáng tiếc, tôi còn muốn tìm Lolita để chơi đùa đấy.”“Cô ấy ở bên cạnh?”“Ừ!” “Tôi nói cậu như đứa bé ba tuổi, còn yêu Lolita như vậy, nếu không, tôi nghĩ cách giúp cô ấy biến thành Lolita, sao?”“Được! Tôi không có chủ ý với cô ấy, nói đi, có chuyện gì khiến cậu gọi điện thoại tới?” Cuối cùng người đàn ông bên kia thỏa hiệp, không chọc Thi Cảng Bác nữa, sợ cậu ta thật sự đổi vợ mình thành Lolita, không phải anh ta sẽ khổ sở sao?“Thu mua Thi thị thế nào rồi?”“Ông cụ nhà cậu còn đang suy nghĩ, có thể vì tôi đã trêu đùa, ông tưởng là thật.”“……”Thi Cảng Bác hết chỗ nói, người đàn ông này đã một bó tuổi, còn tìm một ông già ra làm trò cười, thật sự không sợ có một ngày đá trúng sắt sao?“Thảo hợp đồng đi, tôi tới thu mua!” Người đàn ông nghe mấy lời này của Thi Cảng Bác, trực tiếp cười ha ha, đó là cầu còn không được, công ty cũng có một nửa cổ phần của cậu ta, không thể để anh ta vất vả được!“Được, tôi muốn nghỉ phép nửa năm, gấp rút giành thời gian tạo người, chị dâu cậu vừa nghỉ giải lao một thời gian, sau đó đòi đi ra ngoài làm việc.”“….”Khóe miệng Thi Cảng Bác co giật, rồi ấn nút tắt máy, Tô Đậu kéo ống tay áo chú hai Thi, hỏi “Nói chuyện thế nào rồi? Người kia đồng ý sao?”“Ừ, ngày mai em và ông cụ đến công ty này.” Thi Cảng Bác đưa cho Tô Đậu một tấm danh thiếp, trên mặt in tên công ty, địa chỉ, phương thức liên lạc, “Vậy còn anh? Không phải ngày mai nghỉ sao?”“Trường học có một số việc phải xử lý.” Thi Cảng Bác trả lời qua loa, rõ ràng có việc che giấu cô, nhìn qua tấm lưng rộng lớn, động vật đơn bào Tô Đậu vắt hết óc ra sức suy nghĩ, cũng không nghĩ ra là lạ ở chỗ nào, cuộc nói chuyện vừa rồi, cô nghe nội dung chú hai nói chuyện, giọng điệu như ra lệnh….A, chú hai là người điều hành tập đoàn đế quốc kia?Thi Cảng Bác đưa Tô Đậu đến giữa sườn núi Dương Minh Sơn trước rồi mới quay xe trở về, nhưng hướng đi không phải là về phía trường học, mà là đi về phía nam đường Thạch Thành bên cạnh đó; Tô Đậu vào nhà họ Thi, lúc sắp tới nhà chính, ông cụ Thi đang luyện Thái Cực quyền, người giúp việc đi ra nhìn thấy Tô Đậu, lên tiếng chào hỏi.“Cô Tô, ăn sáng chưa?”“Ăn rồi ạ!” Chú hai nuôi miệng cô thành kén ăn rồi, ăn cái gì cũng đều muốn chú hai làm cho cô ăn, căn bản bây giờ Tô Đậu không thích ăn sáng ở bên ngoài. Lúc trước khi còn ở nhà chú, có đôi khi không kịp ăn sẽ giải quyết bữa sáng ở chỗ gần trường học, bây giờ chú hai dậy sớm hơn cô để làm đồ ăn sáng, mấy món ăn cũng khác nhau, cho nên cô vô cùng thích chú hai làm đồ ăn tác Thái Cực quyền cuối cùng của ông cụ Thi chầm chậm lại, người giúp việc thấy vậy đưa khăn mặt tới, ông cụ Thi lau mặt, tươi cười hỏi “Vào nhà ăn sáng cùng ông nội!”“Dạ!” Ông cụ yêu cầu, Tô Đậu chưa bao giờ biết từ chối, nếu như ông nội mình dễ nói chuyện như ông nội Thi, cô hẳn là rất vui vẻ hạnh phúc, nghĩ đến ông cụ cứng rắn kia, Tô Đậu không tự chủ thở dài một hơi, ông cụ Thi nghe thấy, lên tiếng quan tâm hỏi “Sao thở dài rồi? Tiểu tử thối kia bắt nạt cháu có phải không?”Tiểu tử thối? Ông nội Thi chỉ tiểu tử thối là chú hai sao? Tô Đậu cười hì hì, cũng vui vẻ “Ông nội, chú hai không bắt nạt cháu, chú ấy rất thương cháu!”“Vậy là tốt rồi, nếu không ông nội sẽ lo lắng khi giao cháu cho nó!”“Ông nội!”Ông cụ Thi khụ một tiếng, hạ yết hầu nói “Là ông nội ghét tiểu tử thối kia đoạt cháu đi, ông nội không phục cho nên nhiều khi gây khó khăn, lúc còn trẻ ông nội không chăm sóc tốt cho nó, tình cha con tự nhiên phai nhạt, có đụng chạm là chuyện bình thường.” Haizzz, đều là do tính tình anh nóng nảy, nếu như chịu cúi đầu thì quan hệ ba con sao có thể cứng nhắc như vậy!Quan trọng nhất là, ông cụ Thi không biết cách ở chung với trẻ con, khiến mất đi nhiều thứ!“Ông nội đừng bi quan, cháu tin ba con ông nhất định có thể sống chung hòa thuận, cùng nhau vui vẻ.” Lời Tô Đậu nói làm ông cụ Thi yên tâm, bữa ăn sáng này có khẩu vị hơn tất cả những bữa ăn sáng khác. Tô Đậu chờ ông cụ Thi ăn xong bữa sáng, nói “Ông nội, nhanh thay quần áo đi ra ngoài, cháu dẫn ông tới một nơi.”“Chỗ nào?” Cô bé này thần thần bí bí khiến ông cụ rất tò mò, ông cụ Thi nghe lời trở về phòng thay quần áo đi ra ngoài, sau đó gọi lái xe, Tô Đậu nói địa chỉ cho chú Tường lái xe, chạy về phía mục tiêu đã tiếng sau, xe dừng trước một cao ốc nguy nga lộng lẫy, Tô Đậu xuống xe, cẩn thận dìu ông cụ Thi xuống, ông cụ Thi không tự chủ quay đầu nhìn bảng hiệu màu vàng kim, trong lòng không tránh khỏi như bị thứ gì đó chạm vào, trái tim có chút buồn Đậu dìu ông cụ Thi vào đại sảnh, sau đó nói với cô nhân viên tiếp tân, cô nhân viên chỉ vào thang máy phía trước đi thẳng lên lầu 16, cô thư ký đang chờ Tô Đậu không dám chậm trễ, dìu ông cụ Thi vào thang máy ấn lên tầng 16. Thang máy đinh một tiếng dừng lại, hai bên cánh cửa trái phải tách ra, cô thư ký đang chờ ở ngoài cửa, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng, “Là Thi lão tiên sinh, cô Tô đúng không?”“Đúng!”“Tổng giám đốc chúng tôi đang chờ ở văn phòng, mời hai vị đi bên này.” Cô thư ký dẫn hai người đi tới phòng tổng giám đốc, gõ cữa, bên trong truyền tới giọng trầm thấp, “Mời vào!”Cô thư ký mở cửa ra, nghiêng người cung kính nói, “Thi lão tiên sinh, cô Tô, mời vào!” Tô Đậu và ông cụ Thi vào trong phòng tổng giám đốc, cô thư ký tiện tay đóng cửa lại, rồi mới đi tới phòng giải khát pha café.“Phần hợp đồng thua mua Thi thị, xin xem lại một lần nữa, không có ý kiến gì thì ký tên đóng dấu!”Người đàn ông mang mắt kính gọng vàng, bộ dạng thư sinh, che giấu khí phách độc đoán, tao nhã nói. Khi Tô Đậu nhìn thấy khuôn mặt cương nghị này thì mất mát chạy lên đầu, cô cho rằng chú hai là người điều hành công ty lớn này, thì ra là cô đã tính sai!“Đàm tiên sinh, điều kiện kèm theo…” Tô Đậu ấp úng hỏi, người đàn ông đoán họ lo lắng thừa, cười nói “Phần điều kiện kèm theo hợp đồng không thành lập, mời xem phần này trước!”“Xin lỗi, tạm thời có việc, hợp đồng….” Cửa phòng tổng giám đốc bị mở ra, Thi Cảng Bác từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy hai người đã tới, không chút nào e dè, nói “Hợp đồng đại khái đã được chỉnh sửa, không có bất kỳ điều kiện kèm theo nào, Thi lão tiên sinh xem qua không có ý kiến gì, thì mời ký tên đóng dấu, hợp đồng lập tức có hiệu lực.” Giọng điệu giải quyết công việc khiến lòng tự trọng của ông cụ Thi bị tổn thương, đáng tiếc, đến giờ phút này nào có lòng tự trọng nào cho ông nữa? Lòng tự trọng lại không thể làm cơm để ăn, đúng không?Tiếng đập cửa lại vang lên, cô thư ký bưng khay vào, bên trong có mấy ly café đã pha xong, cô thư ký đặt từng cốc café lên trên bàn làm việc, rồi đi ra ngoài đóng cửa lại.“Ngài xác định Đàm tiên sinh sẽ không có ý định với bé Vân nữa chứ?” Ông cụ Thi xem hợp đồng một lần, mức độ hài lòng đủ an ủi trái tim bất an của ông, nhưng nghĩ tới Đàm tổng này với giọng điệu ép buộc, muốn ông cụ Thi không lo lắng cũng khó. Thi Cảng Bác liếc qua đầy sỏ gây nên bộ dạng như không có việc gì, nói “Hợp đồng lần này là con phụ trách, thu mua Thi thị cũng là con tiến hành, con có thể có chủ ý với cháu gái mình sao?”Tô Đậu nghe được câu cuối cùng, cười xì một tiếng vui tươi hớn hở, bầu không khí nghiêm túc trong văn phòng lại bị Tô Đậu phá vỡ, Thi Cảng Bác đỡ trán, nhẹ giọng khiển trách, “Cô bé!”“Có ạ!” Tô Đậu ngoan ngoãn đi tới bên cạnh chú hai Thi, cười nịnh nọt kéo cánh tay chú hai Thi, bộ dạng này của Tô Đậu rất giống con mèo nhỏ nịnh chủ nhân, khiến Thi Cảng Bác vừa bực mình vừa buồn cười, từ trước tới giờ không có biện pháp nắm giữ cô!Ông cụ Thi hừ lạnh một tiếng, rồi mới ký tên ở tờ hợp đồng cuối cùng, Thi Cảng Bác nhận lấy hai tờ hợp đồng, đồng thời cũng ký tên bên mình ở phần bên A trên hợp đồng, hai tờ hợp đồng chính thức có hiệu lực, anh cầm một bản giao cho ông cụ Thi, quay đầu nói, “Cậu bận một tuần nữa đi, tôi từ đại lục trở về thì nghỉ ngơi nửa năm!”“Được, đồng ý!”Sau khi hai người thỏa thuận xong hợp đồng, ông cụ Thi khụ một tiếng, nói “Công nhân viên Thi thị….”“Yên tâm, bất kỳ nhân viên nào cũng sẽ không bị đuổi việc!” Thi Cảng Bác nói những lời này giống như hứa hẹn cũng giống như một lời thề, nói chung là làm ông cụ Thi yên lòng, cầm lấy bản hợp đồng, nói “Đi!”“Không tiễn, đi thong thả!” Những lời này là Đàm tổng nói.“Cô bé, tiễn ông nội xuống lầu!”“Dạ!”Tô Đậu nhận lệnh đuổi theo ông cụ Thi, vào thang máy xuống lầu một, nhìn ông cụ lên xe, sau khi xe chạy lại trở lên lầu 16, phòng tổng giám đốc chỉ có Đàm tổng, nhìn thấy Tô Đậu quay lại, huýt sáo, lỗ mãng cười nhạo, nói “Cô gái nhỏ, nhớ người chú là tôi đây sao?”Tô Đậu rất muốn nói cắt, nhưng cô vẫn nhịn xuống, không để ý, hỏi “Chú hai tôi đâu?”“Hôn chú Đàm một cái, tôi sẽ nói cho cháu biết cậu ta ở đâu.”“………”Tô Đậu không tiến lên, cũng không ngoan ngoãn nghe lời, cô cũng không phải là đứa bé ba tuổi, người ta yêu cầu hôn, chẳng lẽ cô phải hôn một cái sao?Đàm tổng than vãn thở dài, lẩm bẩm nói Đường Dật Sâm, Thi Cảng Bác, các người có gan lắm, Lolita đều chạy về phía các người, a a a a, Lolita của tôi đâu? Không có tiếng trả lờiTô Đậu không biết trong lòng Đàm tổng đang kêu la, cũng không biết anh ta có thú vui trêu Lolita, lúc này điện thoại truyền đến tiếng báo có tin nhắn, mở tin nhắn ra, chú hai bảo cô lên tầng 20, Tô Đậu lập tức chạy lên tầng đến phòng CEO tầng 20, Tô Đậu thở hồng hộc từng ngụm, Thi Cảng Bác rót cho cô một chén nước, nói “Tốt hơn chút nào không? Có thang máy sao phải chạy? Cô bé ngốc!” Tô Đậu sửng sốt một lúc, bỗng nhiên tỉnh ngộ ồ một tiếng, uống xong một cốc nước to, Tô Đậu hỏi “Chú hai, người tên Đàm tổng kia thật là khủng bố!”“Bì hù sợ rồi hả?”“Chú ta có ham mê Lolita!” Trong giới này của bọn họ, đều khát vọng có một Lolita, Đàm tổng là một người ham mê Lolita nhất, vợ ba lần bốn lượt tức giận bỏ đi, con hai người này rất hiểu chuyện, không bị ảnh hưởng bởi ba mẹ, điều này rất đáng mừng.“Em cũng là Lolita!” Thi Cảng Bác chọt khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Đậu, cười Đậu không phục, hai tay chống nạnh, phản bác nói “Người ta không phải Lolita chút nào, tướng mạo không được mềm mại như vậy.”Hết chương 53
Edit Ngọc Hân – Diễn đàn “Có thể không? Cháu sẽ gả cho chú hai sao?” Tô Đậu đang muốn ngủ lập tức tỉnh táo, xoay người khiến thân thể đau nhức, người run rẩy, cố gắng làm như không có việc gì giơ gò má đỏ ửng ra, tâm tình kích động cuồn cuộn cả ra bên ngoài.“Đương nhiên, đời này em là của chú hai.”“Nhưng, không phải chú là ba nuôi của cháu sao?”“Cô bé ngu ngốc, vậy em có gọi chú bằng ba nuôi không?” Thi Cảng Bác vừa bực mình vừa buồn cười hỏi lại, một tờ giám hộ chẳng qua là để thể hiện quan hệ, bọn họ không có quan hệ máu mủ, “Từ trước tới giờ em và Vân Hân đều gọi chú hai, vậy em nói thử xem, có tôn trọng người ba nuôi là tôi đây không?”“Không có!” Tô Đậu rất thành thật phủ nhận, cô không muốn xem chú hai là ba, cho nên sẽ không ngốc gọi anh bằng ba, tâm tư người ta là muốn xem chú hai như mẹ nhỏ xinh đẹp kìa! “Vậy….” Hai ngón tay Tô Đậu đâm vào nhau, khuôn mặt đỏ au thẹn thùng khó có thể mở miệng, Thi Cảng Bác nhéo má phấn cô, hỏi “Cái gì?”“Đau, đau quá!”“Xin lỗi, chú hai quá thô bạo, lên giường bôi thuốc nào.” Thi Cảng Bác ra khỏi bồn tắm lớn, rồi kéo Tô Đậu đứng lên, ra khỏi phòng tắm nằm lên trên giường, cầm thuốc mỡ bôi vào giữa hai chân Tô Đậu. Cảm giác mát lạnh thấm vào khiến sắc mặt Tô Đậu không còn căng thẳng, tâm tình thả lỏng, trong nháy mắt cơn buồn ngủ chạy lên não, rồi mệt mỏi ngủ thiếp Cảng Bác nằm bên cạnh cô, ôm người yêu, nhìn tướng ngủ thoải mái, tâm tình thỏa mãn không cách nào nói nên lời, đặc biệt lúc hai người hợp làm một, sự thỏa mãn đó càng không thể dùng dăm ba câu để diễn tả. Đến cuối cùng, sau buổi trưa hôm nay, cô bé này đã hoàn toàn trở thành cô gái nhỏ bé của Thi Cảng Bác anh, cũng sau buổi trưa này, cô bé ngây thơ động lòng người trong nháy mắt biến thành người phụ nữ nhỏ bé mê Đậu ngủ đến chín giờ tối, tỉnh lại phát hiện mình ở trong phòng ngủ, trong đầu hiện lên vài hình ảnh tình cảm mãnh liệt, rõ ràng buổi chiều bọn họ còn đang trong phòng ở khách sạn, sao bây giờ lại đang ngủ ở trong nhà mình? Chẳng lẽ là nằm mơ, nhưng, phía dưới đau rất chân thực, đây không phải là mơ, chuyện cô và chú hai mặc dù rất đau nhưng rất thoải mái, cảm giác thoải mái này khiến Tô Đậu nhất thời không thể dùng từ thích hợp để diễn tả tâm tình của mình bây giờ. Tóm lại, sẽ làm người ta nghiện, thật giống như ăn kem lần thứ nhất sau đó lại muốn ăn lần thứ hai…. So sánh như vậy thật sự khiến người ta không nói được lời nào, ngoài ăn ra vẫn là ăn!Kem, a a a… Kem của cô!Tô Đậu phịch phịch chạy xuống lầu, chạy thẳng vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra… Kem? Nhìn tầng trên của tủ lạnh trống rỗng, sao kem của cô đâu hết rồi? Gần đây xảy ra rất nhiều chuyện, cô chưa ăn, sao bây giờ nhớ tới muốn ăn một que kem, bánh caramen thì đều không cánh mà bay đâu mất?Thi Cảng Bác từ bên ngoài trở về, nhìn thấy Tô Đậu đang sững sờ ở nhà bếp, ánh mắt chạm tới tủ lạnh, đoán được sơ sơ có chuyện gì, vì giảm thói quen xấu ăn đồ ngọt của Tô Đậu, anh ném hết kem và caramen ở trong tủ đi, mặc dù rất lãng phí nhưng không còn cách nào khác.“Xảy ra chuyện gì, cô bé?” Thi Cảng Bác biết rõ còn hỏi, Tô Đậu chìm đắm trong nước mắt nói “Không thấy kem.”“À, không thấy hả, để chú hai nhìn xem nào!” Thi Cảng Bác làm ra vẻ kinh ngạc, tiến lên vài bước, còn thò đầu nhìn, nói “Quả nhiên không thấy kem, cô bé, có phải em ăn hết kem rồi, sợ chú hai biết cho nên cố ý nói không thấy? Kem vẫn bảo quản lạnh ở trong tủ lạnh mà, chúng nó không có khả năng có chân bò đi chứ?”“Không có! Cháu không ăn vụng!” Cô là quang minh chính đại ăn mà, nói vụng trộm thật khó nghe, sao cô phải ăn vụng! Sao cô bé ngu ngốc kia có thể nghĩ tới kem bị người nào đó ném đi, nếu như không phải động vật đơn bào tâm tư đơn thuần, hẳn là sẽ nghĩ đến đầu sỏ vừa ăn cướp vừa la làng gây nên rồi, làm sao để người khác có cơ hội xử oan ăn vụng!“Vậy sao kem không cánh mà bay?”“Cháu, cháu không biết!” Tô Đậu lập tức che trước tủ lạnh, cà lăm nói, hành động này có vẻ giấu đầu hở Cảng Bác cũng không tính toán gì với cô, kéo tay Tô Đậu ra khỏi phòng bếp, ấn bờ vai cô ngồi xuống sàn nhà, đặt trứng tráng hàu, pizza, còn có cả mỳ xào để trước mặt cô, “Nhân lúc còn nóng ăn đi, nguội ăn không ngon.”“Dạ!” Tô Đậu nặng nề gật đầu, hiện tại không rối rắm kem nữa, điều quan trọng nhất là giải quyết đồ ăn trước mặt, Thi Cảng Bác đi vào phòng bếp, làm ít nước trái cây lạnh, còn cả trà xanh rồi trở lên phòng Đậu uống một ngụm nước trái cây lạnh, lạnh buốt thấm vào ruột gan khiến cô thở phào nhẹ nhõm, gắp một miếng trứng tráng hàu bỏ vào miệng, vừa nhai xong điện thoại bên cạnh vang lên một bản nhạc, gọi tới là người vừa bỏ người yêu Tô Hoài Tôn. Thời gian qua trường học xảy ra rất nhiều chuyện, Thi Cảng Bác cũng bỏ quên người anh em này, nhưng cuộc sống của cậu ta bây giờ có vẻ trôi qua rất thoải mái, không có gánh nặng tình cảm, bạn gái đổi lần lượt. Lúc bao nuôi người kia còn không thấy anh thay bạn gái như thay quần áo, sao bây giờ thay bạn gái còn nhanh hơn cả thay quần áo?Haizzzz, Thi Cảng Bác nặng nề thở dài, không còn cách nào khác với hành động của người anh em vịt chết còn mạnh miệng!“Là anh họ ạ?”“Ừ!” Tô Thần Tôn khiến Tô Đậu nhớ tới một thời gian ngắn không liên lạc với chị dâu họ rồi, một mình ở bên ngoài lại còn mang thai không biết thế nào, Tô Đậu chờ chú hai Thi cúp máy mới đề nghị “Chú hai, chiều nay không có tiết học, có thể đi tìm chị dâu họ không?”“Em ôn bài tập hết chưa?”“Chưa!” Thật ép đến khổ!“Tuần sau là thi giữa kỳ rồi, đừng phân tâm chơi quá.” Thi Cảng Bác thỏa hiệp, đồng thời không quên nhắc nhở, mặc dù không phải giáo viên lớp 11 nhưng Tô Đậu không giống với mấy học sinh kia, cô là người phụ nữ của mình cũng là cô gái nhỏ của mình, sao cũng phải quản nghiêm một cùng lớp còn chưa ai biết quan hệ của cô và chú hai Thi, nếu để có người biết rõ, xem ra trường học sẽ có một trận sóng gió thù cùng trường trung học Thập Phiên cũng khôi phục cuộc sống vườn trường gió êm sóng lặng, huấn luyện viên Thạch bị đưa vào tù, chức vụ huấn luyện viên câu lạc bộ tennis trống ghế trong thời gian ngắn, thành viên câu lạc bộ loạn một nùi, hội đồng quản trị một lần nữa lại phải mở cuộc họp tạm thời, quyết định phái thầy Thi, thầy Hà chủ trì câu lạc bộ tennis, thành viên hỗn loạn đã ổn định lại, nhưng nhiều thành viên mới tham gia câu lạc bộ tennis, bọn họ đều gia nhập vì thầy Hà thầy Thi, kỹ thuật bóng cũng không tệ học kỳ này mấy câu lạc bộ trường trung học Thập Phiên thi đấu rất nhiều, đầu tiên là câu lạc bộ bóng rổ, sau đó là câu lạc bộ bóng đá, rồi đến câu lạc bộ tennis. Thời gian thi đấu sắp xếp rất ổn, huấn luyện viên, học sinh đều có đủ thời gian hướng dẫn, luyện tập, lúc tranh tài nhất định có trình độ tốt vô Đậu và Thi Vân Hân là hai chị em lười biếng chỉ vào xem câu lạc bộ tennis, nhưng không tham gia cũng không cổ vũ, bây giờ chính là vừa ăn vặt vừa nói chuyện trời nam đất bắc, chủ đề chính vây quanh chuyện ăn cơm xong tìm chương trình. Hôm nay là thứ sáu, buổi sáng có bốn tiết, buổi chiều có hai tiết không phải lên lớp, lười biếng, hẹn hò, xem kịch vui, về nhà, tóm lại mỗi khi đến ngày này sân trường nhốn nháo, tốp năm tốp ba kết giao đi ra sân trường tìm thú gian trước đây Tô Đậu rất ngoan ngoãn, đến khu gần đó ăn kem rồi về nhà chú thím, nếu không nữa thì đi tới nhà họ Thi làm khách, tâm sự với ông cụ. Không như bây giờ, từ sau khi ở một chỗ cũng chú hai Thi, chỉ muốn dán lấy anh, quấn quít lấy anh, nhưng buổi chiều chú hai còn phải hướng dẫn thành viên mới của câu lạc bộ tennis, còn cô, tìm Vân Hân tới chỗ chị dâu chơi!Thi Vân Hân từng gặp Khang Vũ Ninh hai ba lần, không quen thuộc với người này lắm, cũng không biết, nhưng không thể cưỡng được Tô Đậu quấn lấy tấn công, ăn xong cơm hộp hai người rời khỏi trường học, thẳng đến chỗ mới của Khang Vũ Ninh.“Đậu Đậu!”Khang Vũ Ninh mở cửa, nhìn thấy Tô Đậu thì vui mừng quá đỗi, rất lâu rồi hai người không gặp nhau, chủ đề cũng nhiều, đều là buôn chuyện gia đình. Bây giờ Khang Vũ Ninh đã mang thai bốn tháng, bụng đã nhô ra, cũng đã mặc quần áo cho phụ nữ có bầu. Thi Vân Hân nhíu mày, quan sát ngôi nhà một gian khoảng ba mươi bốn mươi mét vuông, một người thì đủ ở nhưng qua mấy tháng nữa lại thêm một đứa bé, chỗ này người có thể ở sao? Thi Vân Hân không biết cố ý hay vô ý, nói “Ba đứa bé chắc nghèo kiết xác, phòng này sao đủ cho hai mẹ con ở? Muốn kim ốc tàng kiều Lén nuôi bồ thì cũng phải có phong độ tý chứ?” Ba đứa bé… Nghèo kiết xác? Khóe miệng Tô Đậu co giật, anh họ cô Tô Thần Tôn là phó giám đốc quản lý công ty, sao có thể xem như người nghèo kiết xác chứ? Lương một năm ngàn vạn, tiền lương có thể đè chết Thi Vân Hân cô!“Đúng rồi, tớ nhớ cậu có mấy anh họ, người nghèo nhất không phải chính là Tô gì Hạo đó sao?”Không đỡ được! Tô Đậu rất muốn nói tục, nhưng vẫn nhịn xuống, Khang Vũ Ninh nghe Thi Vân Hân nói, chua xót cắn môi, bị Tô Thần Tôn bao nuôi hai năm, cô chưa từng gặp người nhà anh, càng không biết anh có những anh chị em nào, nói làm tình nhân ư, cô cũng làm quá kém cỏi rồi, không biết cái gì về người ta, bây giờ lại để mình to bụng, cô làm người kiểu gì vậy?“Anh họ tớ là Tô Thần Tôn, không phải là Tô Hoài Hạo!”“À!” Thi Vân Hân kinh hãi, miệng há to, có thể nhét vào một quả trứng gà, “Cậu nói…. Đứa bé trong bụng chị ấy là của Tô Thần Tôn?”“Đúng vậy.”“……”Thật sự không biết nói gì luôn, miệng cô còn công khai nói ba đứa bé nghèo kiết xác, ai chẳng biết Tô Thần Tôn là cháu đích tôn nhà họ Tô, một người kiếm được rất nhiều tiền, một người cực kỳ tài hoa, vấn đề là, cô không thể liên tưởng được người phụ nữ trước mắt có quan hệ không bình thường với Tô Thần Tôn gì hu… Cho cô một cái hố, chôn cô đi!Khang Vũ Ninh cũng không trách móc Thi Vân Hân, ai nhìn cô cũng sẽ không đoán được cô có quan hệ sâu xa với Tô Thần Tôn, càng không đoán được ba đứa trẻ trong bụng. Tô Thần Tôn đường đường là phó tổng giám đốc quản lý công ty quốc tế, ai lại liên hệ một cô gái mồ côi không bằng cấp, không có học thức, không có ba không có mẹ ở cùng một chỗ chứ?Ánh mắt Tô Đậu chạm vào tạp chí trên bàn trà, bìa ngoài là tạp chí giải trí, bài viết về Tô Thần Tôn chiếm một trang báo, còn có ảnh chụp anh dẫn theo bạn gái ra vào khách sạn, bài viết còn tả tổng giám đốc Tô đào hoa không ngừng nghỉ. Tô Đậu lại chạm tới khuôn mặt tái nhợt của Khang Vũ Ninh, tình cảm, không phải trong miệng nói buông đơn giản là buông, đây chẳng qua là thể hiện sự cao ngạo!Hai người này thật sự buông bỏ tình cảm giành cho nhau sao?“Chị dâu họ, em biết chuyện tình cảm người ngoài không thể nhúng tay, nhưng chị phải thử vì đứa bé, có một gia đình đầy đủ, chị không thể tước đoạt quyền làm ba của anh ấy…”“Đậu Đậu, em không hiểu đâu!” Sao cô không muốn để người đàn ông kia biết sự tồn tại của đứa bé chứ, nhưng cô sợ anh ta sẽ bóp chết đứa bé, sao đứa bé lại không muốn mình có một gia đình hoàn mỹ, người làm mẹ như cô sao bằng lòng để đứa bé bước vào vết nhơ của mình, cô cũng là bất đắc dĩ.“Chị không nói, vậy sao biết được anh họ không cần đứa bé?”“Là anh ta nói.” Khang Vũ Ninh chán nản ngã ngồi xuống sàn nhà, nước mắt rơi lã chã, đau lòng không nguôi.“….”Thi Vân Hân đập bàn, cả giận nói “Mẹ kiếp! Đi, tìm Tô Thần Tôn tính sổ đi!” Có đôi khi thần kinh Thi Vân Hân bị kích động, cô sẽ không để ý đến hậu quả giống như bây giờ, xúc động xông về phía trước. Tô Đậu rất muốn cùng đi, nhưng không phải bây giờ, cô phải làm rõ mối quan hệ không bình thường giữa chị dâu họ và anh họ.“Vân Hân, chờ một chút!” Tô Đậu ngăn Thi Vân Hân xúc động lại, ngồi xổm người xuống, mặt đối mặt với Khang Vũ Ninh, hỏi “Chị và anh họ từng có thỏa thuận?”“Không phải là thỏa thuận, là ba điều quy ước!” Khang Vũ Ninh khó khăn nói ra bốn chữ cuối cùng, ba điều quy ước như một ổ khóa, khóa Khang Vũ Ninh không vượt qua, cũng không dám tới gần, buộc mình vô tình không yêu. Hai năm, mỗi lần yêu nhau, khi lên đỉnh cô cũng không dám gọi ba chữ tên người kia, cô sợ, sợ trong nháy mắt mất đi lồng ngực ấm áp. Em bé tới đã khiến Khang Vũ Ninh đưa ra lựa chọn, muốn có em bé, muốn một chút thời gian ấm áp, giữa đứa bé và người đàn ông, cô dứt khoát chọn đứa bé, đàn ông có thể cho cô…. Có đứa bé!“Hai năm qua, các người vẫn luôn diễn trò, lúc anh họ giới thiệu với em, chị là nhân tình chứ không phải bạn gái anh ấy, đúng không?”“Đúng!” Bạn gái và nhân tình có gì phân biệt, tên gọi không giống mà thôi, định nghĩa bạn gái cũng không nhất định sẽ lấy cô, nhưng dễ nghe hơn từ nhân tình một chút.“Chị… Chị không yêu anh họ một chút nào sao?” Tô Đậu rất không muốn hỏi vấn đề này, cô sợ nghe câu trả lời chắc chắn, Khang Vũ Ninh há hốc mồm, nheo hốc mắt đầy nước, nói “Chị không dám yêu!”“Vậy là chị nhát gan, không phải không dám, chị sợ anh họ không thương chị, anh họ không phải người như vậy, ngày chị đi, em chưa từng chứng kiến bộ dạng anh họ say như chết như vậy, chưa từng có!” Lúc Tô Đậu nói những lời này, hận không thể tát một cái cho Khang Vũ Ninh tỉnh táo lại, thấy cô đang mang bầu nên lúc Khang Vũ Ninh nhìn qua màn hình điện thoại thấy số Thi Cảng Bác gọi tới, lại bị mấy lời này của Tô Đậu kích động tâm tình, là cô hèn nhát, là cô sợ, nhưng cô không dám lấy tính mạng đứa bé ra đánh cuộc vận may, thua cuộc thì chẳng những không có đứa bé kia, càng không có người đàn ông kia, hai bên đều không có. Trước kia cô luôn hèn nhát nhưng bây giờ ít nhất cô có đứa bé trong bụng, mặc dù không thể cho bé một gia đình hoàn mỹ, nhưng cô sẽ cố gắng gấp đôi để bé được ăn được ở được dùng đồ tốt nhất, vấn đề là ngoại trừ biết nội trợ, hiện tại Khang Vũ Ninh thật sự việc gì cũng kém, phải nuôi sống một đứa bé cũng không dễ dàng gì….Hết chương 49
cô vợ ngọt ngào của tổng giám đốc