Khoa Nông - Lâm - Ngư nghiệp hiện nay đang huấn luyện 05 chuyên ngành (Khoa học cây trồng, Quản lý đất đai, Khoa học Môi trường, Chăn nuôi - Thú y và ngành Lâm sinh) nhằm trang bị cho người học những tri thức cơ bản về nông lâm ngư nghiệp. Ngành Khoa học cây trồng với 2
Cây dược liệu là hướng chuyên môn hóa của vùng nông nghiệp. A. Đông Nam Bộ. B. Bắc Trung Bộ. C. Tây Nguyên. D. Trung du và miền núi Bắc Bộ. Xem lời giải. Câu hỏi trong đề: Trắc nghiệm Địa Lí vùng kinh tế có đáp án (nhận biết, thông hiểu, vận dụng) !!
Các môn khác. Bên lề. CHƯƠNG TRÌNH ĐẶC SẮC Sống có chất: Giảm đau xương khớp bằng thảo dược. Tags: Chia sẻ Bình luận 0. 0; Chào ngày mới. 01:23:49. Chào buổi sáng - 28/5/2022; 00:29:09. Tin sáng VTV8 - 30/8/2019; 00:32:28. Cùng ngư dân vươn khơi: Lắp đặt thiết bị giám sát
Chính sách mới về xếp lương viên chức ngành thông tin và truyền thông. Từ ngày 10/10/2022, Thông tư số 13/2022/TT-BTTTT chính thức có hiệu lực sẽ áp dụng cách xếp lương của viên chức biên tập viên, phóng viên, biên dịch viên, đạo diễn truyền hình thuộc chuyên ngành thông
Công ty Cổ phần Phát triển Nông Lâm Nghiệp và Môi trường Việt Nam (CAFDAE) thành lập ngày 19/5/2016 và được sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Thái Nguyên cấp giấy chứng nhận doanh nghiệp Công ty Cổ phần với mã số doanh nghiệp 4601292139 và Giấy chứng nhận Doanh nghiệp Khoa học và Công nghệ số 02/2016/DK-DNKHCN của
Các ngành đào tạo xét tuyển theo khối C02 bao gồm: Công nghệ hóa học. Công nghệ kỹ thuật hóa học. Công nghệ kỹ thuật Môi trường. Công nghệ sinh học. Công nghệ thông tin. Công nghệ thực phẩm. Công tác xã hội. Dược học.
Mời các bạn tham gia vào group Diễn đàn Doanh nghiệp để thảo luận và cập nhật tin tức. Bạn đang đọc bài viết Đa dạng khởi nghiệp trong lĩnh vực nông nghiệp với cây nấm dược liệu tại chuyên mục Khởi nghiệp của Báo Diễn đàn doanh nghiệp. Liên hệ cung cấp thông tin
Ngư dược nông môn - (Chương 98) - Tác giả Phong Cửu Lam Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Vay Tiền Nhanh Ggads. Tác giả Phong Cửu LamThể loại Xuyên Không, Ngôn TìnhGiới thiệuDấn thân vào nông gia Đỗ Ngư khi xuyên không mới phát hiện, thì ra làm tiểu nông nữ ngôn tình cổ đại thật không dễ như vậy…Thiếu đất thì mua đất, muốn ăn thịt phải tự đi làm, xem bệnh phải tự đi học y, ngoại trừ trồng lúa thì phải tìm cây khác thích hợp kinh tế, tóm lại, chỉ dựa vào ông trời mà ăn cơm thì tuyệt đối không tin cậy!Cho nên nàng sống đến già phải học đến già, sách nông tuyệt không rời tay, cao thủ làm ruộng tuyệt không buông tha, Đỗ Tiểu Ngư tin rằng chỉ cần cố gắng, ngày sẽ càng tốt hơn, mọi thứ đều do thái độ quyết định!
Chương 059 Vườn hoa Tam Edit Hắc Phượng Hoàng Dãy núi phụ cận thôn Bắc Đổng không cao cũng không dốc đứng, các nàng đi rất nhanh tới sườn núi. Thấy bên phải có cây thông đỏ uốn lượn, Đỗ Tiểu Ngư kéo Chu Nhị Nha rẽ sang phải, không tới thời gian uống cạn một chén trà đã nhìn thấy phía trước một mảnh hoa hạnh trắng hồng. Đỗ Tiểu Ngư nói “Nhan sắc này quả nhiên nhạt đi rồi.” Trước khi trở về vẫn là phấn hồng, sớm nghe nói hoa hạnh sẽ đổi màu, quả thực không giả, đại khái khi héo tàn sẽ thành màu trắng tuyết. Chu Nhị Nha mở to hai mắt nhìn, “Thật xinh đẹp, thì ra cây hạnh ở chỗ này, Tiểu Ngư tỷ, cây này kết trái ăn ngon đấy.” “A? Sao ngươi biết được?” Đỗ Tiểu Ngư vội hỏi. “Mỗi năm đều có người hái hạnh bán ở đầu thôn, muội biết là trong núi, nhưng tìm không được ở nơi nào.” Xem ra có đối thủ cạnh tranh rồi, Đỗ Tiểu Ngư nghĩ thầm, chờ khi vừa đến nàng nên giành trước mới được. “Nhị Nha, chuyện cây hạnh này đừng nói với mẹ ngươi nhé, chờ hạnh được hái ta tới tìm ngươi cùng đi hái, đến lúc đó mới nói cho mẹ ngươi, được không?” Chu Nhị Nha không rõ vì sao, nhưng vẫn gật đầu. Đỗ Tiểu Ngư lấy bánh đậu xanh vừa rồi bỏ vào trong túi cho nó ăn, vừa vòng quanh cây hạnh nhìn thử lớn đến phạm vi bao nhiêu, tính toán có thể kết bao nhiêu quả hạnh. Hai người thưởng thức một chút nàng liền bắt đầu đào móc các loại hoa hoa cỏ cỏ, vừa rồi đi tới đây thấy có nhiều loại hoa không tệ, có tường vi, khiên ngưu lùn, hoa phượng tiên, ba loại này Đỗ Tiểu Ngư nhận được, còn một số khác không biết tên là gì, cảm thấy đẹp nên mang cả đi. Chu Nhị Nha ở bên cạnh nhàn rỗi vô sự, xung phong nhận việc, “Tiểu Ngư tỷ, muội qua bên kia xem thử, không chừng cũng có hoa thật đẹp.” “Đừng đi xa.” Đỗ Tiểu Ngư dặn dò. Chu Nhị Nha đáp một tiếng liền chui vào trong bụi rậm. Tường vi mọc thành phiến, cành lá nối liền nhau, Đỗ Tiểu Ngư đào quá chừng, trên ngón tay của nàng bị gai nhỏ đâm xước mấy chỗ, thiếu chút nữa thì muốn vứt xẻng đi, nhưng nghĩ tới sau này trước sau nhà có cái lan can mộc lan, lại gieo vào tường vi, lúc nở rộ đủ mọi màu sắc giống như biển hoa, nàng lại nhịn được, tiếp tục vùi đầu gian khổ đào ra. “Tiểu Ngư tỷ, có, có, linh, linh chi,” Bỗng nhiên, Chu Nhị Nha hưng phấn chạy tới, nói chuyện đều lắp ba lắp bắp, “Nhiều lắm” Linh chi là thứ đáng giá, xem ra ai cũng hiểu được, Đỗ Tiểu Ngư nghe vậy cũng nhảy lên, “Chỗ nào, chỗ nào, mau mang ta đi” Hai người đi qua rừng cây, lại đi thêm một đoạn dọc theo một mảng nhỏ bụi cây thấp, Chu Nhị Nha chỉ vào một cây đại thụ nói “Ở đây” Đỗ Tiểu Ngư nhìn chăm chú xong mới dở khóc dở cười, “Đây là cây nấm thôi.” Ngẫm lại cũng phải, linh chi không phải là hoa cỏ ven đường, sao có thể dễ dàng gặp được như thế, vận may của nàng còn không tốt tới mức đó đâu. Chu Nhị Nha cũng rất thất vọng, nhỏ giọng nói “Thì ra không phải à.” Đỗ Tiểu Ngư liếc nhìn nó, lẽ nào nó cũng là tham tài hả? Bèn cười nói “Nhị Nha này, nếu thật sự là linh chi ngươi dự tính làm sao? Bán lấy tiền à?” Nó lắc đầu, “Cho mẹ xem, mẹ sẽ vui mừng, sẽ không mắng muội nữa.” Đúng là một đứa bé thiếu hụt yêu thương, Đỗ Tiểu Ngư nghĩ thầm, Nhị Nha hi vọng người nhà thương yêu, tiếc thay lại quá mềm yếu, dù cho lúc này đó là linh chi, Hồng nương tử cũng chỉ sẽ nhất thời đối xử với nó tốt thôi, không duy trì được bao lâu, nhưng không muốn đả kích nó, đưa tay hái một mảnh nấm xuống, “Tuy không đáng giá như linh chi, nhưng nấu canh ăn ngon cực kì, ngon hơn nấm bình thường đấy.” Mảnh này nhìn không ít, ngoại trừ chia cho Chu Nhị Nha, sau đó chừa chút để nhà mình nấu canh, lại đưa một ít cho Ngô đại nương và Tần Đại thẩm, còn dư một ít, không biết cầm tới tửu lâu có thể bán được bao nhiêu tiền, Đỗ Tiểu Ngư nghĩ hái hết nấm trên cây xuống. Vừa rồi thấy trên đất không ít thảo dược, vốn còn sợ phiền phức cầm đi vào trấn đổi tiền, nhưng có nấm này thêm vào thì đủ để đi lên trấn một chuyến rồi. Sau đó nàng bắt đầu đào thảo dược, người trong thôn phân biệt thảo dược không nhiều, đương nhiên người hái cũng ít, tiếc thay chỉ là mấy thứ không đắt, tỷ như Hổ trượng, Tử thảo, Sài hồ, vân vân, nhưng đào thêm cũng có kinh hỉ, có mấy loại như Thiên ma, có thể bán giá tiền cao hơn chút. Đào này chính là hết nửa ngày, lại tiếp tục hai người sẽ bị đói bụng, Đỗ Tiểu Ngư đành phải thu dọn đồ dẫn Chu Nhị Nha xuống núi. Thu hoạch rất nhiều, vừa đầy giỏ trúc, lúc tới giao lộ hai người tách ra, Đỗ Tiểu Ngư cầm một ít nấm cây đưa cho nó, đương nhiên sẽ không cho nhiều, Hồng nương tử đem bán lấy tiền cũng sẽ không cho Chu Nhị Nha một đồng. Lúc về đến nhà, thấy Đỗ Hoàng Hoa trong sân hong chăn, Đỗ Tiểu Ngư nói “Tỷ, ngày mai đi vào trấn nhé?” “Làm gì, lại muốn ăn thịt hả?” Đỗ Hoàng Hoa cười nàng. “Thật sự coi muội là heo chắc?.” Đỗ Tiểu Ngư nói, “Vừa rồi đào được chút thảo dược muội muốn mang bán cho hiệu thuốc, lại nói, tỷ cũng sắp đi làm đồ đệ Vạn phu nhân, làm mấy bộ quần áo mới mới phải chứ” “Đây có cái gì, sạch sẽ là tốt rồi.” Nàng không cho là đúng. Có câu người đẹp vì lụa, với tính tình của nàng đây, không biết bị các đệ tử khác coi thế nào, Đỗ Hoàng Hoa ăn mặc quá quê mùa cũng không tốt lắm, không chừng sẽ bị người bắt nạt hoặc là cười trào, Đỗ Tiểu Ngư lúc này mới bắt đầu e ngại, trước kia có nàng ở bên cạnh không sợ có chuyện như vậy phát sinh, nhưng Đỗ Hoàng Hoa tính tình này mà ở một mình thì không biết sẽ như thế nào? “Nghe Tiểu Ngư đi, đi đi. ” Triệu thị từ trong nhà đi ra ngoài, ” Ta vốn cũng nghĩ vậy, tuổi của con nên có nhiều quần áo mới, sao có thể có mỗi bộ lễ mừng năm mới kia được?” Là đang nghĩ tới Đỗ Hoàng Hoa lập gia đình đây, nhưng mặc kệ thế nào, thì lúc này mục đích là như nhau, chính là cho Đỗ Hoàng Hoa quần áo mới, Đỗ Tiểu Ngư thấy đại tỷ nàng không còn lời nào để nói, cười cười lấy nấm từ trong giỏ trúc đi ra, “Mẹ xem con hái được thứ này nè, chờ cha và Nhị ca trở về nấu canh uống nha, đây là cho Ngô đại nương và Tần Đại thẩm.” “A, đây là đồ tốt đấy.” Triệu thị mặt mày hớn hở, “Trong núi cũng có ít lắm, lát nữa ta đi đưa, chẳng qua phỏng chừng Ngô đại tỷ đều không nỡ tự mình dùng, chắc lại nấu sẵn mang cho con dâu ăn.” Làm con dâu Ngô đại nương thật đúng là phúc phận, rất hiếm thấy mẹ chồng để ý con dâu như vậy, Đỗ Tiểu Ngư liếc nhìn Triệu thị, như tổ mẫu nhà bọn họ chính là một cái giáo trình phản diện đấy. Còn dư lại một ít cây nấm nàng không lấy ra, chờ bán lấy tiền riêng, tuy Triệu thị không mẫn cảm với tiền tài, nhưng bạc vào trong tay bà mà muốn lấy cũng không dễ dàng, nếu muốn phải mất một phen miệng lưỡi, vẫn nên tự tích cóp một ít hay hơn. Dùng bữa trưa xong Đỗ Tiểu Ngư bắt đầu trồng mấy thứ trong vườn hoa. Nàng đào về không ít loại, có hoa có mười mấy loại, có cây chưa ra hoa nên chưa biết là hoa gì. Về phần thảo dược thì càng nhiều, có hai mươi mấy loại, nàng chia vườn hoa làm hai nửa, một nửa dùng để trồng hoa, một nửa dứt khoát dùng để trồng thảo dược. Thảo dược có thể trực tiếp bán lấy tiền, không giống trồng hoa còn phải chế biến, như vậy cớ sao không làm, trước tiên trồng thử xem, nếu có thể thành công, như vậy tương lai mua đất lại có công dụng lớn rồi. Ngày hôm sau, Đỗ Tiểu Ngư cùng Đỗ Hoàng Hoa đi Phi Tiên trấn. Hai người đi Vạn phủ bái kiến Vạn lão gia và Vạn phu nhân trước, vừa đến đưa chút thổ sản coi như cảm tạ việc mượn xe ngựa, thứ hai đương nhiên là cảm ơn Vạn phu nhân khoan dung, Đỗ Hoàng Hoa muốn sau tháng ba mới bái sư, lần này đến nói tình huống, may là Vạn phu nhân cũng không ngại, còn giữ hai người dùng bữa trưa. Sau khi rời khỏi Vạn phủ thì đi Bách Tú phòng mua đồ. Bạch quản sự cũng đã sớm biết chuyện Đỗ Hoàng Hoa, tránh không được líu ríu nói mỉa vài câu, nhưng bà ta là người khôn khéo, không giống Dung tỷ một lòng xem thường Bách Tú phòng, bà ta không giống thế, sau đó còn khen ngợi Đỗ Hoàng Hoa, cuối cùng còn bán vải hơi rẻ cho hai người. Người này về mặt buôn bán đúng là có tài, nếu là những người khác không chừng đuổi Đỗ Hoàng Hoa ra ngoài, bởi vì thiếu lao công giá rẻ, nhưng Bạch quản sự còn có thể cười đón tiếp, đủ thấy là người có thể nhẫn, chả lẽ lại muốn vớt gì đó từ trên người Đỗ Hoàng Hoa à? “Tỷ, kiểu này không tệ, làm loại này đi.” Đỗ Tiểu Ngư chỉ bộ quần áo treo trên tường, cái này nhìn qua xinh xắn đáng yêu, vải màu vàng nhạt không thể thích hợp hơn. “Đứa nhỏ này ánh mắt thật tốt.” Bạch quản sự cười nói “Nữ nhi Tri huyện đại nhân Phùng đại tiểu thư vừa đến thì nhìn trúng cái này”. Nói khoác mà không biết ngượng, Đỗ Tiểu Ngư nghĩ thầm, thái thái tiểu thư quan gia ai mà không đi Hồng Tụ Phường chứ, bà ta là muốn cho mặt mũi hòa nhau à? Thế nhưng không nói ra, chỉ nhìn hai kiểu dáng. “Công phu châm tuyến của Bách Tú phòng chúng ta tốt cực kì, các ngươi yên tâm đi…” Bạch quản sự chỉ nghĩ hai người họ mua kiểu dáng làm sẵn ở đây, thầm nghĩ, đúng là bỏ tiền hào phóng. Đâu biết Đỗ Tiểu Ngư kéo Đỗ Hoàng Hoa xoay người rời đi, một hồi lâu sau Bạch quản sự mới lấy lại tinh thần, oán hận nói “Dám trộm kiểu dáng của ta thử xem” “Ta thấy y phục kia thêu thùa không đẹp, tỷ tỷ tự mình làm còn đẹp hơn.” Đỗ Tiểu Ngư nói. “Cái này không thể làm theo, bị Bạch quản sự nhìn thấy không ổn đâu.” Đỗ Hoàng Hoa nhớ tới có chuyện, có vị cô nương làm hình thức quần áo Bạch quản sự nghĩ ra được, kết quả bị người bên đường cắt phá quần áo. Đỗ Tiểu Ngư cười một tiếng, “Sợ cái gì, đâu cần của bà ta, chúng ta trở lại tự mình nghĩ, của bà chưa chắc tốt nhất ” Chính là nghĩ xem các cô nương trên trấn ăn mặc như thế nào, người đến Bách Tú phòng mặc dù không phú quý bằng Hồng Tụ Phường, nhưng cũng không phải người bình thường có thể mua được. Đỗ Hoàng Hoa nhìn nàng, muội muội này cả đầu không biết đang suy nghĩ gì, nàng đúng là không hiểu nổi. Hai người đi dọc phố tới hiệu thuốc, Phi Tiên trấn có hai hiệu thuốc lớn, một nhà của Vạn lão gia mở gọi Hồi Xuân Đường, còn có một chính là họ Chu mở, gọi Hồng Hưng đường. Nhà này là Hồng Hưng đường, bán một ít thảo dược không đến mức phải liên lụy tới quan hệ, cho nên Đỗ Tiểu Ngư căn bản chưa từng nghĩ cần phải đi hiệu thuốc Vạn gia. “Hai vị cô nương tới mua dược hay là xem bệnh?” Thấy có người đến cửa, tiểu nhị ân cần đi tới. Đỗ Tiểu Ngư lời ít mà ý nhiều, “Tới bán thảo dược.” Tiểu nhị hết hào hứng, sau đó hô lên “Tiểu La, đến thu thảo dược.” Một thiếu niên rất gầy đi lên, mặt không chút thay đổi nói, “Thảo dược gì? Đi qua bên này trước đã.” Dẫn bọn họ đến đến phòng khách hẻo lánh, ở đây khá yên lặng. Đỗ Hoàng Hoa để giỏ trúc dưới đất, Đỗ Tiểu Ngư bắt đầu moi thảo dược ra ngoài. Hết chương 59
Chương 1 Người một nhà Edit Hắc Phượng Hoàng Tối hôm qua có một cơn mưa to, Đỗ Tiểu Ngư vừa thức dậy đã chạy vọt ra ngoài cửa viện, cả mặt cũng không thèm rửa, mẹ của nàng là Triệu thị đang bận cho gà ăn nên không chú ý, nhưng đại tỷ của nàng lại nhìn thấy, trong tay còn đang cầm miếng vải bố nóng hầm hập chạy theo sau. Sau khi Đỗ Tiểu Ngư đứng lại, vươn đầu ra cửa nhìn cây hoè to lớn kia. Nắng vàng rực rỡ xuyên qua từng lá cây rơi xuống, dừng trên những đoá hoa hoè vàng trắng tạo thành một chuỗi như lục lạc, nàng đưa tay xuống, nét mặt yên tâm. “Sáng sớm không rửa mặt, chạy tới nơi này làm gì?” Đỗ Hoàng Hoa khó hiểu nhìn Đỗ Tiểu Ngư, đi qua lấy khăn tay mềm lau mặt và vỗ quần áo cho nàng “Hôm nay gió lớn, cẩn thận bị cảm lạnh, muội mới vừa khỏe lại thôi, đi, mau đi vào với tỷ.” Đỗ Tiểu Ngư giãy khỏi tay nàng, chỉ lên cây hoa hoè “Lần trước tỷ nói muốn làm cơm hoa hòe cho muội ăn, may mà không bị mưa làm gãy, bằng không muội không ăn được rồi!” Đỗ Hoàng Hoa xì một tiếng nở nụ cười, gõ vào đầu nàng “Còn tưởng rằng muội vội vã việc gì, mèo con ham ăn, chờ Văn Uyên trở về bảo hắn lên cây hái, buổi tối làm cho muội ăn, bây giờ mau về phòng đi.” Văn Uyên, Văn Uyên, Đỗ Tiểu Ngư nghe thấy tên liền nhăn mặt nhăn mũi, Đỗ Văn Uyên là Nhị ca của nàng, vẻ ngoài thư sinh trắng trẻo. Nếu nói đàng hoàng thì khuôn mặt đẹp hơn so với Đỗ Hoàng Hoa một chút. Mà nàng bây giờ vẫn còn nhỏ, tạm thời không thể thấy được tương lai có thể so với vị nhị ca này không, nàng chỉ mất hứng với việc danh tự của Đỗ Văn Uyên dễ nghe hơn so với hai tỷ muội của nàng. Nghe tên của hai tỷ muội nàng đi, Hoàng Hoa, Tiểu Ngư, thật không biết cha mẹ của nàng có phải tùy tiện tìm đại một cái tên hay không, trọng nam khinh nữ điển hình mà! Đỗ Hoàng Hoa không biết nàng đang suy nghĩ gì, dắt tay nàng đi vào bên trong. Bàn tay dài kia bị chai một chút nhưng tình cảm ấm áp tận đáy lòng. Trước kia nàng chưa từng trải qua loại tình thân như vậy, không có gia đình để làm nũng, ở kiếp này nàng nhất định phải thật quý trọng, trong lòng Đỗ Tiểu Ngư thầm nghĩ, bất giác nắm chặt tay. Đỗ Hoàng Hoa nghiêng đầu nhìn nàng, tinh thần của muội muội phấn chấn hơn ngày xưa, hai ánh mắt dường như biết nói vô cùng linh động, khóe miệng cong lên vui mừng nói “Buổi tối không thấy muội khó thở, vậy là tốt, mẹ có thể yên tâm rồi.” Trước kia Đỗ Tiểu Ngư có bệnh khó thở, nhiều khi đi được một chút cũng không thở nổi, giấc ngủ cũng không được an ổn, cả người gầy như sợi dây, cho nên ngay cả cửa cũng không đi ra, bình thường nói rất ít vì nói chuyện rất hao tốn khí lực. Đỗ Tiểu Ngư cúi đầu nắm cánh tay nhỏ như bắp đùi, cười khổ lắc đầu, sau này nàng cật lực ăn cơm, bằng không sau này sẽ không cao nổi. Hai người mới vừa đi tới cửa, nàng nhẹ giọng hỏi “Tỷ, Nhị ca có thể trèo lên cái cây cao như vậy à?” Nhị ca là một bảo bối phiền phức trong nhà, tuy rằng nàng tiếp xúc với những người trong nhà không lâu, tuy rằng cha mẹ không phải không thương hai tỷ muội nàng, nhưng địa vị của Đỗ Văn Uyên ở nhà tuyệt đối là cao nhất, nếu để Triệu thị biết Đỗ Văn Uyên trèo cây hái hoa hòe sẽ không quở trách các nàng, nhưng nếu để té bị thương sẽ rất khó lường. Đỗ Hoàng Hoa nghe vậy cắn môi dưới, vừa định nói chuyện thì nghe Triệu thị ở nơi này hô “Hoàng Hoa, đặt thuốc lên trên bàn cho cha con đi.” Đỗ Hoàng Hoa đáp lại một tiếng, đi tìm cái giỏ trúc chạy nhanh đi bỏ dược vào. Đỗ Tiểu Ngư đi đến phòng đằng sau nhìn Triệu thị cho gà ăn, trong nhà nuôi tổng cộng năm con gà, con gà trống đầu lĩnh trông rất uy vũ, luôn gáy đúng giờ lúc sáng sớm, thường làm Đỗ Tiểu Ngư phải lấy chăn bông trùm đầu, nàng không có thói quen nghe nhiều tiếng ồn như vậy, nhưng bốn con gà mái khác vô cùng tốt, mỗi ngày đều đẻ trứng, hôm qua còn được ăn rau hẹ xào trứng gà nữa, mấy ngày nay ít khi được ăn ngon như vậy. Nàng vừa hồi tưởng vừa chép miệng, ai bảo lúc trước chỉ được ăn chút cơm rau dưa, trước kia tuy rằng nàng là cô nhi nhưng sau này dựa vào sự cố gắng của bản thân cũng được sống những ngày an nhàn, không biết đã bao lâu chưa được ăn đồ ăn như vậy. “Tiểu Ngư, đi lấy trứng ra, cẩn thận coi chừng ngã”. Triệu thị đứng lên đặt cái ki hốt rác lên trên trần chuồng gà. Đỗ Tiểu Ngư vừa nghe liền thấy vui vẻ hoạt bát đi vào bên trong, chuồng gà được dựng lên từ một mảnh gỗ, phía đông có một cửa nhỏ, mở ra đến đây có thể thấy bốn quả trứng gà ẩn trong đống rơm rạ. Sờ lên còn nóng hầm hập, nàng cầm một cái muôi gỗ lớn ở bên cạnh, cẩn thận đem trứng gà bỏ vào rồi mới đi ra từ cửa gỗ. Triệu thị thấy bước chân của nàng thong thả, trên mặt hồng nhuận khỏe mạnh, lén lấy tay áo lau nước mắt. “Mẹ, hôm nay được ăn trứng xào phải không?” Đỗ Tiểu Ngư có chút nhăn nhó đi tới bên cạnh bà, thành thật mà nói, trong bụng nàng thật sự quá sợ, mấy ngày không dính được chút thức ăn mặn, hôm qua ăn cái trứng xào còn cắn tới đầu lưỡi, thật sự là bi thảm quá! Triệu thị ngẩn người, lập tức vừa cười vừa nhận trứng gà bỏ vào trong một cái bình lớn, Đỗ Tiểu Ngư xem xét những gom góp lúc trước, trên mặt đất tất cả đều là trứng gà, cũng sắp nhanh đầy rồi. Triệu thị đậy nắp lên, một lát sau ngẩng đầu sờ mặt Đỗ Tiểu Ngư “Tiểu Ngư muốn ăn thì xào hai cái, lát nữa chờ tỷ con về, bảo nó đi xuống ruộng cắt rau hẹ”. Đỗ Tiểu Ngư cười ngọt ngào nhưng trong lòng lại xuất hiện chua xót, những trứng gà này được sắp xếp gọn gàng, thì ra là muốn bán đổi tiền, khó trách không nỡ ăn, nàng chậm chạp đi về tiền viện, ngẩn người nhìn ngôi nhà đất xám tro. Nhà có bốn gian phòng ở, Đỗ Văn Uyên ở phía đông gian thứ nhất, nàng và Đỗ Hoàng Hoa ở phía đông gian thứ hai, gian thứ ba để ăn cơm, cách nơi này là phòng bếp, khá lớn, coi như là nhà chính, gian thứ tư là chỗ cha mẹ ở, trước phòng có một bức tường dài bao quanh sân trước. Thật sự không tính là chắc chắn nhưng là cái nhà che mưa che gió. Lúc Đỗ Hoàng Hoa trở về, Đỗ Tiểu Ngư còn ngồi ở cửa xuất thần, nàng ấy cười đi tới kéo nàng đứng lên “Không sợ bẩn hay sao, Nhị ca của muội không về sớm như vậy đâu.” Nàng cho rằng Đỗ Tiểu Ngư ở chỗ này là để chờ Đỗ Văn Uyên hái hoa hòe. Đỗ Tiểu Ngư liếc nhìn nàng một cái, nghĩ thầm, nàng đang tìm ý tưởng làm giàu, tương lai cứ tiếp tục như vậy sẽ không phát triển được hoặc sẽ bị cùng đường chôn sống. “Mẹ đâu?” Đỗ Hoàng Hoa hỏi. “Vừa đi khỏi, nói là tìm Ngô Đại nương cách vách mượn gì đó.” Đỗ Tiểu Ngư trả lời, lại nghĩ tới một chuyện “Đúng rồi, nương bảo tỷ đi cắt rau hẹ, buổi tối xào trứng gà ăn.” Nói đến ăn trên mặt của nàng tràn đầy nụ cười thoả mãn, Đỗ Hoàng Hoa nhéo mũi nàng, nha đầu này từ khi thân thể tốt lên hoàn toàn trở thành người tham ăn. Đỗ Tiểu Ngư đi theo Đỗ Hoàng Hoa vào mảnh ruộng gần nhà nhất, bên trong có một ít rau dưa, có thức ăn, khoai tây, bắp cải các loại, đều là những thứ bình thường hay ăn, người một nhà tự cấp tự túc hoàn toàn không có vấn đề. Thấy Đỗ Hoàng Hoa nhanh nhẹn cắt rau hẹ, Đỗ Tiểu Ngư hỏi “Cha uống thuốc có khá hơn chút nào không?” Nàng không biết cha bị bệnh gì, còn không rõ thực trạng hiện tại chỉ biết hình như thắt lưng có vấn đề. Đỗ Hoàng Hoa thở dài, vốn định nói cái gì đó nhưng muội muội mới bảy tuổi, sao phải cho muội ấy lo lắng “Cha biết muội hiếu thuận như vậy nhất định sẽ tốt lên không ít.” Đỗ Tiểu Ngư chưa từ bỏ ý định, mấy ngày nay nhìn mẹ nấu thuốc còn có phản ứng của những người trong nhà, nàng thấy bệnh của cha là bệnh khó chữa, nàng quan tâm đến sức lao động chủ yếu trong nhà, nếu thật sự càng ngày càng nghiêm trọng, ruộng trong nhà sẽ không có người trồng, bây giờ còn ngại không có thức ăn mặn, chỉ sợ về sau ngay cả ăn cơm cũng là một vấn đề, nàng lại tiếp tục nói “Bệnh khó thở của muội tốt hơn rồi, cha không được tốt như vậy đâu, làm ruộng rất mệt…… Tỷ, sao muội lại không nhớ rõ, cha rốt cuộc bị bệnh như thế nào? Có phải bị cảm lạnh giống như muội không?” Trong mắt Đỗ Hoàng Hoa hiện lên hận ý, tay nắm chặt lưỡi liềm, có chút run rẩy nhưng lại nhịn xuống. Hiếm khi thấy vẻ mặt của tỷ ấy như vậy hay là bệnh về thắt lưng của cha là do ai làm hại hay sao? Đỗ Tiểu Ngư liền câm miệng, giúp tỷ tỷ lấy rau hẹ đang rải rác bỏ vào cái giỏ trúc. “Tỷ lấy thêm chút đậu tương về đi.” Nàng mở lời qua vấn đề khác, chỉ vào khu đậu tương màu xanh ở phía sau “Hôm qua thấy phòng bếp có dưa nếu muối cùng đậu tương có thể xào ăn được không?” Nếu có đậu hũ khô thì hay, buổi sáng cho thêm một chút sẽ ăn ngon lắm. Nhưng mà thứ đậu tương này có hiểu được hay không, nếu có người dùng tiền mua chắc chắn sẽ không cam lòng mà bán. Đỗ Hoàng Hoa lúc này mới khôi phục lại bình tĩnh, đi tới cắt chút đậu tương xuống, dùng cánh tay bên phải cầm lấy, Đỗ Tiểu Ngư mang theo cái giỏ trúc, hai người tay cầm tay trở về nhà. Đợi Đỗ Hoàng Hoa rửa sạch rau hẹ còn Đỗ Tiểu Ngư lột đậu tương thì mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Đỗ Văn Uyên cũng vừa trở về, hắn nhỏ hơn Đỗ Hoàng Hoa hai tuổi nhưng thân thể lại cao hơn so với nàng, còn với người thấp bé như Đỗ Tiểu Ngư lại cao như núi. “Nhị ca!” Đỗ Tiểu Ngư nhiệt tình chạy tới, ánh mắt lại nhìn cái bọc nhỏ trong tay của hắn, bên trong có một ít sách, rất dễ thấy được vì nó căng phồng ra. Đỗ Văn Uyên năm nay mười hai tuổi, ở thôn Bắc Đổng có một vị phu tử mở tư thục dạy học, phu tử kia họ Lưu, là tú tài, thu được hai mươi đệ tử, vì cách nơi này không xa lắm cho nên mỗi buổi trưa Đỗ Văn Uyên đều trở về dùng cơm, nghỉ ngơi một lát rồi đi tiếp. Đỗ Văn Uyên dịu dàng vỗ vỗ đầu Đỗ Tiểu Ngư, thấy tay của nàng toàn bùn đất, cười nói “Giúp đỡ bóc đậu tương? Tiểu Ngư thật ngoan.” Triệu thị từ trong phòng đi ra, thấy hắn đem sách về lại hỏi “Buổi chiều không cần học bài sao?” “Vâng, trong nhà phu tử có chuyện, nên buổi chiều chúng con không cần đi.” Hắn dắt Đỗ Tiểu Ngư vào phòng, dùng khăn nhúng vào một chậu nước lau tay cho nàng. Như là việc đã sớm làm quen, hắn làm rất tự nhiên, Đỗ Tiểu Ngư hơi nhếch khóe miệng, có gì phải mất tự nhiên chứ, ca ca nhà mình yêu thương muội muội đó là chuyện rất bình thường, nên đơn giản ỷ ở trên người hưởng thụ sự ấm áp từ hắn. Khi Đỗ Hiển bước vào cửa, Triệu thị và Đỗ Hoàng Hoa đang chuẩn bị đồ ăn, Đỗ Tiểu Ngư đi qua kéo góc áo của ông “Cha còn đau không?” Nói xong bàn tay liền chạm vào thắt lưng của ông “Tiểu Ngư xoa cho người có được không?” Cha nàng là một người giản dị phúc hậu lại chất phác, cũng có trách nhiệm với người trong nhà, cho dù thân thể bị thương cũng hay đi sớm về khuya, Đỗ Tiểu Ngư thật tâm thương ông nên hy vọng ông có thể mau mau khoẻ lên. “Tiểu Ngư thực hiếu thuận nha!” Đỗ Hiển vui vẻ nở nụ cười, nếp nhăn nơi khóe mắt hiện lên như sóng cuộn. Thật ra ông mới ba mươi mấy tuổi nhưng thoạt nhìn đã già đi, Đỗ Tiểu Ngư quay đầu lại liếc mắt nhìn Đỗ Văn Uyên một cái, chẳng lẽ Đỗ Hiển trước kia cũng có bộ dạng như vậy sao? Thật sự là năm tháng không buông tha con người, ngay cả một chút dấu vết cũng tìm không được. “Cha bọn nhỏ rửa tay ăn cơm đi, Tiểu Ngư, ăn cơm xong, xoa bóp cho cha con chút đi”. Đồ ăn đã đầy đủ, Triệu thị đánh gãy cha và con gái đang trao đổi tình cảm. “Đúng vậy, Tiểu Ngư còn không mau lại đây, có trứng xào.” Đỗ Hoàng Hoa cười trêu ghẹo “Lúc này đừng cắn vào miệng đấy.” Đỗ Tiểu Ngư đỏ mặt “Muội không cắn đâu.” “Là trứng làm muội bị thương.” Đỗ Văn Uyên chen vào một câu. Đỗ Tiểu Ngư hết chỗ nói rồi, cúi đầu ăn cơm. Chỉ chốc lát sau, trong bát chồng chất nhiều trứng gà, đều do Đỗ Hoàng Hoa và Đỗ Văn Uyên gắp cho, lúc này nàng mới vụng trộm nở nụ cười, ăn cơm từng chút từng chút một. Đang lúc mọi người hoà thuận vui vẻ, Đỗ Hiển bất thình lình nói một câu làm không khí trên bàn ăn hoàn toàn thay đổi. Hết chương 01
We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Ngư Dược Nông Môn by GTA Publication date 2022-07-01 194815 Topics Love Story Audio Digitizing sponsor info Language vi Addeddate 2022-07-01 124829 Descriptions Enjoy Story Audio Collection 27802 from GTA, converted by Google Translate API. Identifier gtaaudio_27802 plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 43 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 40 files VBR MP3 Uplevel BACK 282883772-edit-quyen-4-mau-xuyen-nghich-tap-boss-than-bi_1233107551-edit-quyen-4-mau-xuyen-nghic download bach-vuong-thuong download boss-phan-dien-doi-toi-toi-cuu-2 download cach-so download chien-than- download co-vo-than-y-cua-cau-ha-la-hoc-sin download con-re-la-t download dang-cap-nguoi-th download dau-la-dai-luc-trung-sinh-duong download doan-menh-dai-su-la-h download giam-chua-tren-toan-the-gioi-deu-bi-anh-an-h download hoa-ra-anh-la-chang-trai-na download hoa-va-buom-hoa-hoa-ho download hoac-tong-toi-muon-tu download ket-hon-voi-bo-cua- download lac-mat-co-dau-xung-hi download lac-nhau-giua-thoi- download max-cap-ngo-tinh-dien-bich-tu-qua-nhai-tam-muo download moi-tinh-ngang download mot-buoc-len-tien download nhan-dao-da download om-nham-thieu-gia-gia-duoc-sung-ai-ma-khong-t download rung-cam-tu-em-5 download sau-khi-song-lai-ta-dan-dat-bo-lac-xung-ba-dai download sieu-cap-cung-chieu-2 download tan-an-quy-su-871351_q download thanh-xuan-no download thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-phu-b download thap-nien-sau-khi-xuyen-thu-toi-xui-giuc-em-trai- download thien-dao-phi- download thieu-gia-ngong download toc-truong-phu-nhan-quoc-sac-thien- download tong-tai-dai-nhan-sieu-loi download trong-sinh-dai-da download trong-sinh-em-da-ye download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may- download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may-93 download vu-dong-can download xuyen-cham-nhan-sinh-lo download xuyen-nhanh-cong-luoc-dinh-che-boss-vai-ac-co-mot-khong download download 44 Files download 44 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Góc Truyện Audio Non-English Audio Uploaded by gta2021 on July 1, 2022 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014
Chính văn Chương 11 Chợ [nhị] Edit Hắc Phượng Hoàng Đỗ Hoàng Hoa vốn định đáp ứng, chung quy là hơn mấy chục văn tiền đấy, nhà bọn họ một năm thu chi tổng cộng cũng chỉ có ba bốn lượng bạc, cho nên tiền công nàng thêu hoa được kỳ thật không tính là ít, nhưng Đỗ Tiểu Ngư túm nàng thực nhanh, lực đạo sử dụng kia làm nàng lui về phía cửa. Bạch thị thấy các nàng thật sự muốn đi thì nóng nảy, nàng nhờ Đỗ Hoàng Hoa buôn bán lời không ít bạc, sức lao động giá rẻ như vậy lại có kỹ càng tú nghệ không có nhiều người có được, nói như thêu công phía tây phố Hồng Tụ Phường mà nói, muốn thêu mười hai phúc gối đầu hoa kia phải mất một lượng bạc, mà Đỗ Hoàng Hoa thêu ra sản phẩm không hề thua kém bọn họ! “Chuyện gì cũng từ từ, không phải giá còn có thể thương lượng sao, Trương Nhị ngươi đứng đó làm gì, còn không mời hai vị cô nương về!” Bạch thị cười khanh khách nói. Đỗ Tiểu Ngư nhíu mày quay đầu, “Dù sao thì tỷ của ta cũng không thể thêu hai mươi phúc, mười phúc may ra còn được.” Vô dục mới bền, các nàng càng biểu hiện ra không cần Bạch thị lại càng không thể đắn đo các nàng, mà tương phản, Bạch thị hiện tại là thực cần gối đầu hoa. Bạch thị nhìn nàng khuôn mặt ngây thơ rất căm tức, đứa bé như vậy mà không ngờ miệng lại lợi hại như thế, hoàn toàn không giống tính tình tỷ tỷ nàng, nhưng lại luyến tiếc để Đỗ Hoàng Hoa chạy nên nhịn cơn tức xuống nói, “Mười phúc thì mười phúc, Hoàng Hoa quả thật mệt nhọc, vừa phải chiếu cố trong nhà còn phải thêu hoa, tháng này nghỉ ngơi nhiều một chút, nhưng mà giá……” Đỗ Tiểu Ngư không đợi nàng nói xong, thân thiết nhìn Đỗ Hoàng Hoa, “Tỷ, ánh mắt của tỷ đỡ hơn không? Đều đỏ vài lần, còn chảy nước mắt nữa, thêu hoa này rất thương thân thể!” Lời này không giả, Đỗ Hoàng Hoa mấy lần thực đau nhức mắt, đều là Đỗ Tiểu Ngư xoa giúp nàng, còn dạy một bộ vật lý trị liệu mắt, làm cho nàng mệt mỏi thì làm như vậy một chút, rất có hiệu quả. Thấy hai người kẻ xướng người hoạ, Bạch thị hận nghiến răng, nhưng thương nhân đều có kiên nhẫn, chỉ cần có thể kiếm tiền là được, bà vẫn mềm dẻo nói, “Ồ, thì ra còn bị thương ánh mắt, thảo nào mà muội tử ngươi đau lòng như vậy, như vậy đi, ăn chút bổ, tiền dược bao nhiêu ta trả cho ngươi, mười phúc gối đầu hoa này vẫn phải thêu nha.” Đỗ Tiểu Ngư vươn ngón tay, “Một trăm văn.” Thật sự là công phu sư tử ngoạm, mười hai phúc tiền công cũng chỉ được hai trăm văn thế nhưng muốn một phần hai! Bạch thị híp mắt cười, “Hoàng Hoa à, ngươi ở chỗ chúng ta thêu vài năm, ta bao giờ bạc đãi ngươi chưa? Ngươi nghĩ lại, năm đó nếu không có Ngô Đại nương giới thiệu ngươi tới, tiền xem bệnh cho cha ngươi cũng không có, ngươi không nhất định có thể nhận được việc, làm người nên có lương tâm chứ, có phải hay không? Nay không thể có chút tay nghề liền đứng núi này trông núi nọ!” Đỗ Hoàng Hoa mặt đỏ lên, nơi này quả thật là Ngô Đại nương giới thiệu tới được, trước kia tay nghề nàng không tốt như bây giờ, là công lao tích lũy tháng ngày, Bạch thị nói đúng, nếu không có cơ hội ở đây cũng sẽ không tiến bộ, nàng ngập ngừng nói, “Muội muội ta chỉ thích nói bậy, Bạch quản sự đừng nghe nó, ta thêu là được.” Đỗ Tiểu Ngư ở bên cạnh cắn môi, Đỗ Hoàng Hoa chính là người quá thật, rất tri ân báo đáp, lại nói tiếp cha nàng Đỗ Hiển cũng tính tình này, kỳ thật Đỗ Hoàng Hoa so với Đỗ Hiển còn hiện rõ hơn một chút đấy. “Không được,” Nhưng nàng không phải là người như vậy, Đỗ Tiểu Ngư nhìn Bạch thị nói, “Tỷ tỷ của ta thêu gì đó rất xinh đẹp, không ai nhìn thấy mà nói không tốt cả, nhưng ánh mắt nếu không tốt sẽ không thêu được!” Nói xong lôi kéo Đỗ Hoàng Hoa, “Tỷ, chúng ta đi thôi, một trăm văn tiền bà ta cũng không chịu ra, căn bản là mặc kệ tỷ chết sống, tỷ còn để ý bà ta làm gì!” Bạch thị bị nàng nói trắng cả mặt, còn châm ngòi ly gián, lập tức vội hỏi, “Tiểu nha đầu sao lại nghĩ như vậy, ta cũng đau lòng ánh mắt tỷ ngươi như ngươi đấy!” “Vậy một trăm văn tiền đâu?” Đỗ Tiểu Ngư cười với bà ta. “Ai nói không cho.” Bạch thị không có cách nào khác, vốn còn muốn lấy ân tình trước kia thuyết phục Đỗ Hoàng Hoa, ai biết Đỗ Tiểu Ngư nói tuyệt đường như vậy, không cho chính là mặc kệ tỷ nàng chết sống, vậy làm sao còn có cái gì ân tình đáng nói? Nói sau, cho dù cho một trăm văn, dù sao so với thêu công mời kia vẫn rẻ hơn hai trăm văn, nói cái gì cũng không thiệt. Trương Nhị chớp mắt nhìn Đỗ Tiểu Ngư, lấy một trăm văn lại, nha đầu kia nhanh mồm nhanh miệng nhưng thật ra làm hắn mở rộng tầm mắt, hắn cũng là tiểu nhị, lúc này nhìn thấy loại tình huống này vẫn thật cao hứng. “Tiền ta cũng đưa, gối đầu hoa nửa tháng sau giao lên.” Bạch thị lại bảo Trương Nhị lấy vải dệt sợi tơ ra nữa, chỉ điểm một chút muốn đa dạng. Đỗ Hoàng Hoa tiếp nhận thứ đó bỏ vào cái sọt. Lúc này Đỗ Tiểu Ngư còn nói, “Vừa rồi hai mươi phúc gối đầu hoa là năm trăm văn, mười phúc gối đầu hoa là hai trăm năm mươi văn đi? Hơn nữa tháng sau bổ ánh mắt một trăm văn, phải ba trăm năm mươi văn đấy.” Lập tức so với phía trước hơn một trăm năm mươi văn, hơn nữa trước đây đã cấp ra một trăm văn, Bạch thị không nhịn được lấy tay xoa ngực, Đỗ Hoàng Hoa này hôm nay sao lại dẫn theo cái muội tử như vậy lại đây, quả thực là không thể dò, mọi chuyện đều tính toán! Bà thật là ứng phó không nổi, nhưng lời nói vừa rồi đã bị nàng bắt lấy, Bạch thị cân nhắc mãi, cảm thấy thủy chung vẫn là tiện nghi so với mời thêu công Hồng Tụ Phường, chung quy nhịn xuống, vẫy tay cho các nàng đi. Đỗ Tiểu Ngư âm thầm buồn cười, nàng trước kia chính là làm tiêu thụ, sao lại không rõ tâm tư những người này, chỉ tiếc tiền công vẫn rất rẻ, về sau đợi nhận được càng nhiều tin tức, nàng sẽ vì Đỗ Hoàng Hoa tranh thủ lợi ích lớn hơn nữa! Hai người đi ra khỏi tú phường, Đỗ Hoàng Hoa nhìn chằm chằm nàng, không biết thế nào nữa, Bạch quản sự thế nhưng lại đồng ý, cho thêm mấy trăm văn tiền, nàng nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy có cảm giác là lạ, nhưng không nói lên lời. “Tỷ, phúc thêu đồ này thật đẹp!” Đỗ Tiểu Ngư nhìn quanh nơi này bài trí. Bách Tú Phường vốn là bán bức tranh thêu, trừ nhận những nhà phú quý hàng thêu, cũng bán một ít tinh phẩm, tỷ như các loại phái thêu danh gia, Đỗ Tiểu Ngư nhìn chính là một bức trong đó, bức Trăm điểu triều hoành đồ treo trên vách tường phía đông. Cái này nhan sắc nhã lệ, không nhìn kỹ còn tưởng rằng là vẽ ra, làm người ta tán thưởng. Đỗ Hoàng Hoa cũng ngẩng đầu xem, “Đây là gấm Tô Châu, trấn Phi Tiên chỉ có một người biết thêu.” Ngữ khí nghe ra nàng cực kì hâm mộ, Đỗ Tiểu Ngư hỏi, “Tỷ thực thích gấm Tô Châu sao?” Nàng mỗi lần đều thực chuyên chú, nhưng Đỗ Tiểu Ngư vẫn nghĩ là nguyên nhân có thể kiếm tiền, nhưng hiện tại trong mắt nàng loại hướng tới, rõ ràng là cực kì yêu thích tay nghề này, quả thật đúng, thích mới có thể làm được càng thêm vĩ đại. “Dù sao cũng không học được.” Đỗ Hoàng Hoa lắc đầu, mất mát thở dài một tiếng, kéo nàng đi ra cửa. Hai người đầu tiên là đi chợ bán cái sọt trứng gà và một ít rau dưa mới mẻ, loại này giá không sai biệt nhau lắm, tổng cộng bán một trăm ba mươi văn tiền, lúc đi ngang qua một nhà bán thịt heo, Đỗ Tiểu Ngư không nhịn được nhìn thoáng qua, từ cụ bà sai Ngô thị đưa tới hộp cơm ngày đó, nàng vốn không được dính thức ăn mặn, nhạt nhẽo thực, nhưng biết tình huống trong nhà, nàng là một người lớn cần phải hiểu chuyện một chút, không thể giống một đứa nhỏ luôn ầm ỹ đòi ăn thịt đi? Cho nên tham thì tham, nàng dừng lại một lát vẫn đi qua. Ai ngờ Đỗ Hoàng Hoa lại giữ chặt nàng, chỉ chỉ vào một miếng thịt và nói với người bán hàng, “Ta muốn miếng này.” Đỗ Tiểu Ngư há to miệng, “Tỷ muốn mua thịt ư?” Thật sự rất ngoài ý muốn! “Đúng vậy, không phải muội thực thích ăn sao?” Đỗ Hoàng Hoa thực tự nhiên vỗ hà bao, “Vừa rồi bán được một ít tiền, Tiểu Ngư giúp không ít đấy, muội và Nhị đệ còn đang tuổi lớn.” “Tỷ!” Đỗ Tiểu Ngư hô to một tiếng, ôm lấy cánh tay nàng dùng sức lắc lắc biểu đạt tâm tình cao hứng. Mèo con tham ăn, Đỗ Hoàng Hoa mắng nhẹ một câu, trong lòng có chút chua xót, ăn khối thịt mà vui thành như vậy, ai, nếu nàng học được thêu gấm Tô Châu thì tốt rồi, nghe nói một bộ thêu đồ có thể bán được mấy lượng bạc, đến lúc đó còn không cho nó ăn phát ngấy. Đỗ Tiểu Ngư thấy người kia đang thái thịt, thò đầu lại nhìn, thấy bên phải mặt bàn có chút mỡ, nhỏ giọng nói, “Lão bản có thể cho thêm một ít cái này hay không? Chúng ta lần đầu tiên đến mua, về sau sẽ mua nhiều của ngài!” Bán thịt thấy tiểu cô nương kia bộ dạng tham ăn nở nụ cười vài tiếng, đưa thịt qua thuận tiện còn nhét mấy miếng mỡ vào, “Nhìn cháu gầy như vầy, ăn nhiều một chút, về sau đến mua nữa nhé.” Đỗ Tiểu Ngư liên tục gật đầu, “Ngài thật sự là người tốt, người tốt sẽ có báo tốt, nhà chúng ta có tiền nhất định ngày ngày đến mua.” “Được được.” Bán thịt ha ha cười, “Vậy chúc nhà các ngươi sớm phát tài!” Đỗ Tiểu Ngư vẫy vẫy tay với ông rồi đi theo Đỗ Hoàng Hoa đi sang bên kia chợ, còn phải đi mua giấy xí nữa, vừa rồi nàng chú ý, khối thịt kia dùng mười lăm văn tiền, đại khái nặng bảy lạng, xem ra thịt không phải thực sự quý, đại khái là nhà bọn họ quá nghèo! Không hiểu giấy xí nơi này bán bao nhiêu tiền, nàng rất ngạc nhiên. Sự thật chứng minh, thời đại này kĩ thuật tạo giấy quả nhiên tiên tiến, giấy xí thực rẻ, thảo nào nhà bọn họ cũng được dùng, mấy gói to mất tám văn tiền, chỉ là chất thô ráp một chút, nhưng so với lá cây thì mạnh hơn nhiều, nàng thực sự thấy mãn nguyện rồi. Hai người lại đi mua một chút đồ dùng cuộc sống, tỷ như muối, đây là quan muối phải ở trấn trên mới mua được, tiếp theo còn nhìn thấy chế phẩm của đậu, Đỗ Tiểu Ngư chủ yếu còn đang suy nghĩ chuyện đậu phụ khô, đi tới đó nhìn thấy, đậu hủ quả nhiên là có, nhưng không có đậu phụ khô, nàng thật ra rất cao hứng, trở về cân nhắc xem làm thế nào, đây cũng là một đường làm giàu! Từ chợ đi ra chính là cửa hàng hai bên đường, Đỗ Hoàng Hoa đi tới cửa hàng bán văn phòng tứ bảo. Đỗ Tiểu Ngư nhìn xunh quanh, không nhịn được le lưỡi, giá không tiện nghi đâu! “Tiểu nhị, cho ta cái này, còn có cái này.” Mà Đỗ Hoàng Hoa đã mua được này nọ, nàng đi qua nhìn, đều trang giấy tốt, còn có bút lông xinh đẹp, không cần phải nói, cái này nhất định là mua cho Đỗ Văn Uyên, hắn viết chữ rất đẹp, xem ra ở trong lòng Đại tỷ căn bản vẫn rất thương Nhị ca, chỉ là trong đó có chút khúc mắc nhỏ thôi? “Tỷ, cây trâm này tỷ cài nhất định là xinh đẹp, mua một cái đi!” Đỗ Tiểu Ngư đứng ở một cửa hàng trang sức không đi, Đỗ Hoàng Hoa mua thịt cho nàng, mua giấy bút cho Đỗ Văn Uyên, mua cho cha mẹ chỉ vải, nhưng không hề mua cho mình một vật nào, hôm nay rõ ràng là bán được mấy trăm văn tiền mà! “Không cần, nhỡ rơi thì đáng tiếc.” Đỗ Hoàng Hoa kéo nàng đi. Đỗ Tiểu Ngư không khỏe như nàng, mắt thấy cửa hàng càng ngày càng xa, ánh mắt đỏ lên, quay đầu lại nói, “Tỷ, muội về sau nhất định mua cho tỷ cây trâm đẹp nhất trấn Phi Tiên! Còn có quần áo xinh đẹp nữa!” Đỗ Hoàng Hoa xì cười, nha đầu kia nói rõ to, nhưng trong lòng cũng ấm áp, vỗ đầu nàng nói, “Thật là không uổng thương ngươi, nhớ kỹ bản thân nói những gì nha.” Nàng thực sự dùng sức gật đầu. Hết chương 11.
ngư dược nông môn